|
Thư Ṭa Soạn
Tháng Chạp 2006
Bây giờ đă là cuối tháng Chạp tây, trong khi đó số báo này sẽ gửi đến tay bạn đọc lại ghi số tháng 9 & 10, 2006. Nghĩa là báo trễ hai tháng. Không phải đây là lần đầu báo bị trễ. Đă nhiều lần báo đến tay bạn đọc trễ như thế. Chúng tôi biết không có lời xin lỗi nào nghe ra có thể xin sự tha lỗi của bạn đọc được nữa, nhưng thật t́nh chúng tôi không biết phải nói sao? Khi thực hiện số tháng Chín 2006, chúng tôi nhớ đă nhận tờ Văn từ tay Mai Thảo đúng 10 năm. Trong 10 năm qua, nhiều thân hữu đă không những đónggóp bài vở cho Văn mà c̣n đôi khi giúp Văn thanh toán phần nhà in. Tuy vậy, tháng nào chúng tôicũng trích tiền lương bù vào tiền khiếm hụt. Bây giờ, hơn một năm qua, chúng tôi biết rơ không c̣n khả năng đó nữa. Làm sao? Một số nhà sách không phải là tất cả - trước đây nhiều năm vẫn thanh toán tiền báo đều đặn, cả năm nay đă quên không nhớ chuyện này; mặt khác, một số hoá đơn ghi nhận của nhà sách trong năm qua, người phụ trách để lộn ở đâu không t́m ra, và nhà sách nói không thể thanh toán v́ thiếu giấy tờ; một số bạn đọc - đương nhiên không phải là tất cả - đă quên trả tiền báo trong nhiều tháng, cũng do báo gửi trễ quá, trong khi nhà in do ḷng tử tế của cô Kim chủ nhân vẫn cho tạp chí Văn thiếu nợ, nhưng làm thế nào cứ thiếu nợ măiđược? Giờ đây, c̣n một vấn đề nan giải khác, vẫn muốn xin thưa cùng bạn đọc: Người phụ trách phụ trách tay ḥm ch́a khoá cho Văn, trong nhiều năm nay giờ đă t́m được việc làm - khá bận rộn - để sinh sống và có bảo hiểm sức khoẻ, nên không thể giúp Văn đưọc nữa. Điều này có nghĩa là hơn một năm nay, tờ Văn không c̣n người trông nom phần hành tài chánh, liên lạc bạn đọc và gửi báo. Một người vừa đi làm một việc khác để tồn tại, vừa biên tập, vừa viết bài, vừa xin bài, vừa giao tế, vừa lay out tờ Văn, vừa liên lạc nhà sách, vừa liên lạc bạn đọc, vừa liên lạc nhà in , vừa... vừa..., vừa.... Nói chung anh ta vừa dọn nhà, vừa hốt rác ... đă thấm mệt không kham nổi sức nặng của sự sống c̣n một tờ báo. Loại báo one-man show này sao lại có thể tồn tại trong thế kỷ 21 được nhỉ? Những năm 60, 70 ở Sài G̣n, cũng không hề có một thứ báo loại one-man show, huống ǵ ở đất nước khoa học kỹ thuật tân tiến và hiện đại này đă bước qua năm 2000 sáu năm nay rồi mà vẫn c̣n tồn tại một công việc lạ lùng như thế?
Chúng tôi chưa biết phải làm sao để giải quyết cái ách tắc này. Chúng tôi nhận lỗi với bạn đọc, và muốn nói nhiều lời xin lỗi đến quư bạn, và nếu quư bạn thật ḷng muốn tờ báo giấy này tồn tại hăy chỉ dùm chúng tôilàm cách nào để nó sống c̣n.
Chúng tôi thành thật cám ơn quư bạn đọc thân mến.
văn
|