|
Gă làm thơ viết văn
Bạo hơn thời cầm súng
Sẵn sàng nhả đạn
Vào bất cứ ai
Kể cả những người tốt bụng
Đă cưu mang gă lúc cơ hàn
Viên đạn là chữ nghĩa dọc ngang
C̣n hiểm nguy hơn trăm lần vũ khí
Gă mất gốc
Không c̣n nhớ ǵ nguyên thủy
Gốc rạ-cây đa-chớp bể-mưa nguồn
Đi-Về-không phải ở luôn
Dăm ba bữa-vài tuần-một tháng
Ngất mặt nh́n thiên hạ
Trời đất có bao nhiêu?
Cái nóng Sài G̣n như đốt như thiêu
Vẫn uống bia hơi sớm chiều làng nướng *
Khói thuốc ba số năm lờ mờ sống sượn
ưới ánh đèn màu xanh đỏ lung linh
Giọng ca Khánh Ly sang từ băng lậu
Ngọt ngào nhưng không đánh thức được b́nh minh
Rồi một hôm
Người ta t́m thấy
Ở nơi rừng vắng
Gă tự kết liễu đời ḿnh
Và trên tay gă vẫn c̣n
Ng̣i bút đă cong...
XUYÊN TRÀ
* quán nhậu với các món trên ḷ nướng.
|