CÁI NÁ CAO SU
Andrew Lam
Vy dịch



Cái thằng cha đó, chớ c̣n ai nữa, một thằng cha căng chú kiết, làm đủ mọi cách để trở thành phần tử trong gia đ́nh, và mẹ bắt tôi cùng Pammy kêu ổng bằng chú Steve, nhưng mà dễ dầu ǵ với tôi. Để coi, tôi gọi ổng ngắn gọn là U.S.

Khoảng mấy năm về trước, U.S. đến ăn ở tiệm của chúng tôi và đă gọi món Hủ Tiếu đặc biệt của mẹ. Nói hoài là ổng chưa hề được thưởng thức món ăn Việt Nam chánh cống như vậy ngay cả lúc c̣n ở Nam và đủ chuyện hầm bà lằng. Lần lần, bạn thấy đó, thằng chả trở thành khách thường xuyên. Và cả mẹ lẫn Pammy, Pammy dịu dàng lúc nào cũng muốn làm vừa ḷng tất cả mọi người, bắt đầu đối xử với ổng giống như một người bà con bị thất lạc lâu ngày.

“ Tội nghiệp chú Steve”, bữa nọ mẹ nói bằng tiếng Việt, “chú là một người tốt và cô đơn. Chú đă chiến đấu bên cạnh ba con trong chiến tranh và biết cả binh chủng của ba nữa. Bởi vậy hai đứa con phải đối xử tử tế với chú, nhất là con đó, Tiểu Tề Thiên.”

“Là cái chắc”, tôi trả lời, “chắc chắn như vậy mà mẹ, dĩ nhiên rồi!”.

Cái vấn đề là những mối quen biết đó đôi khi chạm đến sự tư riêng cá nhân. Nhiều lúc làm ḿnh muốn nổi khùng lên được. Họ không ra về lúc bạn đóng cửa tiệm. Đến quầy tính tiền khi mà ḿnh đang lu bu cộng mấy cái hóa đơn hay làm việc ǵ đó bắt đầu gây rối bù, lôi kéo rền rĩ và làm đủ mọi thứ cho đến khi bạn thực sự bực ḿnh đến mức mất hết b́nh tĩnh và rồi chỉ muốn biểu họ câm cái họng lại. Phải công nhận họ trả tiền cho thức ăn ngon và sự phục vụ đàng hoàng, nhưng mà xin lỗi à bạn, chỉ dùm cho tôi xem thử coi chỗ nào trên bảng thực đơn cho thấy là cái món ăn tối đặc biệt bao gồm gỏi cuốn, rau cải và cà ri gà với giá sáu đồng chín mươi chín xu c̣n đi đôi với tâm lư trị liệu nữa đây?

Bạn biết mà, vài khách quen lần khân ở trễ rồi đề nghị nếu như ḿnh cần phụ dọn dẹp, hay cần người đưa về nhà sau khi đóng cửa tiệm dù rằng nhà chỉ cách tiệm có hai quảng đường ngắn hoặc ḿnh sẽ chuẩn bị món ǵ cho ngày mai mà trời đất ơi, hơn ba năm rồi, thực đơn hàng ngày cũng chỉ có nhiêu đó thôi. Vài người thân thuộc chẳng muốn đi về, chấm hết, tôi có thể nói cho bạn biết là tại sao: phần lớn toàn là lũ cô đơn thui thủi một ḿnh.

Nhưng mà U.S. đúng là bết nhất bọn. Lăo không ngừng nói với chúng tôi là lăo ghét làm người Mỹ cùng tất cả mọi thứ, thù cái “xứ sở tệ hại” này, hận vợ lăo đă nỡ ḷng đá đít lăo mang một bầy con vù đi Texas sau khi lăo thân sơ thất sở trở về từ Nam.

Đôi khi U.S. c̣n làm người ta hết sức bực ḿnh khi cứ làm như về mặt nào đó đă là một người Việt Nam rồi, chỉ v́ giả đă từng ở đó và biết được một vài điều. Giống như ổng hiểu hết trơn về Tết: “ḿnh bận đồ thiệt đẹp rồi đi thăm viếng bà con và ḿnh đưa tiền ĺ x́ cho mấy đứa con nít trong những cái phong b́ đỏ, tôi nói đúng hén bà Nguyễn?” C̣n nói cả về đám cưới cổ truyền nữa chứ: “Đàng trai đem sang nhà gái những tặng vật gói trong giấy đỏ. Họ c̣n mang nguyên một con heo quay đặt trên cái khay sơn mài và trái cây cùng trà trên những khay nhỏ hơn. Có đúng như vậy không hả, Pammy?”. Và về việc cử hành tang lễ: “Người ta đội khăn trắng trên đầu, đốt giấy cúng người chết và chơi những bài nhạc thật là buồn. Tôi nhớ người dân ở vùng thôn quê thích sống gần mồ mă tổ tiên để họ có thể giữ ǵn. Qủy thần ơi, tôi đă từng thấy nhiều ngôi mồ trong khu vườn phía sau nhà. Sống và chết cùng chung với nhau, đó là lối sống của qúy vị, có phải vậy không?”

Nếu chỉ có bấy nhiêu đó thôi th́ cũng không đủ sức để cho sợi giây phải căng đến mức cuối, đằng này cái câu mà lăo cà chớn khốn nạn hay xài mỗi khi lăo đă hơi ngà ngà say: Toi cung la nguoi Viet Nam! —Tôi cũng là người Việt Nam-và đôi khi cả mẹ nữa, lúc vui, mẹ vỗ tay cười trả lời ổng bằng thứ tiếng Anh ba rọi của mẹ: “Chú Steve, chú, chú Việt Nam giống như tụi tui.” Mỗi lần nghe được như vậy, chèn ơi, thằng chả rạng rỡ lên in hệt mẹ mới vừa tuyên bố là chả được trao giải Oscar cho diễn viên xuất sắc nhất hay thắng được một cái ǵ đó. Mốc x́..., mẹ chỉ muốn bợ đít thằng chả mà thôi.

Nghĩ mà coi, một người Việt Nam như U.S.? Thằng cha có diễu không vậy? Một tên hề lố lăng từ Texas với mớ tóc óng vàng chải ngược ra sau, ria mép rậm cùng cái bụng bia bự binh rỉnh xức dầu thơm thúi quắc lại hay mặc mấy cái áo sơ-mi Hạ Uy Di màu sắc sặc sỡ vào những ngày cuối tuần?

Í dà, bận bộ bà ba đen lên ḿnh cái thằng cha cù bơ cù bất đó và thử xem thằng chả giống cái ǵ, tôi không biết à nghen, chắc y hệt như là cây nấm sô-cô-la hay cái đồ mắc ôn ǵ ai mà biết nỗi.

Bất kể ra sao, U.S. sớm trở thành người thân. Ổng mang tặng những bó hoa, diên vĩ tím, uất kim hương, thủy tiên và hoa hồng tùy từng mùa. Dần dần lại gởi cho chúng tôi những tấm bưu thiếp khi đi du lịch. U.S. thường đi chơi không tốn tiền hoặc chỉ phải trả lệ phí tượng trưng, ổng làm việc bốc vác hành lư cho hăng máy bay Pan Am ở phi trường quốc tế San Francisco. Luân Đôn? Ở đó rồi. Hồng Kông? Cũng từng có mặt. Morocco? Tới luôn. Ngay cả những ngày nghỉ lễ bắt cầu qua cuối tuần thằng chả cũng dông đi một nơi thật xa nào đó.

Dạo nọ, lăo mang quà đến cho chúng tôi sau khi đi Pháp về. Pammy cái ví cầm tay nhỏ, áo sơ-mi cho tôi, cái nón cho bà ngoại Thiên, người mà ngay bữa đầu tiên tôi đă gọi là ngoại T. lúc mẹ vừa mướn vào mấy năm về trước để phụ trong việc nấu nướng, và riêng cho mẹ một dây đeo cổ bằng lam ngọc đẹp hết chỗ chê. Chúng tôi đồng thanh không, không, không, cám ơn, nhất là mẹ, luôn miệng nói “không quà cáp, chú Steve, không quà tặng. Bưu thiếp OK, hoa OK, quà mắc tiền không OK!” mẹ vẫy tay lia lịa trong không khí giống như đang kêu một chiếc xe taxi nhưng U.S. cóc có nghe theo. Toi cung la nguoi Viet Nam, lăo cứ nói miết, Toi cung la nguoi Viet Nam cho đến khi mẹ làm mặt giận xếp quà tặng chất đống trên bàn lăo mới chịu thua và đề nghị giao mớ của phi nghĩa cho ngoại T. Bà lấy ngay bởi v́ ngoại T. có cháu chắt nhiều hơn là sức bà có thể nuôi tụi nó.

Mọi điều trôi êm, sau đó U.S. không cần tính toán một hai ǵ cả cứ việc đi thẳng vào nhà bếp và đứng ở đó làm như tự phong cho ḿnh là đầu bếp chánh, nếm nước lèo và nói chuyện tào lao với mẹ cùng ngoại T. về chuyện này việc kia, sự nọ. Ngay cả lúc họ đang rất bận rộn, U.S. cũng cứ tiá lia. Thỉnh thoảng, giă nói với mẹ những chuyện thiệt là ngốc tỉ dụ: “Bà Nguyễn, bà sửa giùm nếu như tôi nói sai, có phải con sông ở Bến Tre đôi khi nước dâng lên rất nhanh vào buổi chiều nhất là vào mùa trăng?” Và mẹ ngưng làm việc gật gù, mắt nheo nheo nh́n chết sửng vào cái tủ lạnh bự tổ chảng làm như mẹ có thể thấy được con sông cà chớn đang tràn ngập nước đâu đây phía sau tảng thép xám đó. Có một ngày, mẹ đang làm bún tầm b́, một món ăn của miền Nam Việt Nam gồm có nước cốt dừa, rau thơm, b́ cùng đủ thứ gia vị khác không biết hết được, U.S. đến gần và nói, “Bà Nguyễn ơi dừa ở Bến Tre ngon nhất, chớ ǵ nữa?” Mẹ cười khúc khích đồng ư, “Chú Steve, đúng rồi, chú thiệt đúng. Ở đó là dừa tươi. Nơi đây là dừa đóng hộp. Không giống chút nào hết, dỡ ẹt.”

Pammy cũng thế, chị thiệt là ngọt ngào với U.S., tôi đoán tại chị tử tế với tất cả mọi người, bản tánh của chị là vậy. Chị lớn hơn tôi một tuổi nhưng cách đối xử của chị rất tự tôn. Chỉ có mỗi ḿnh tôi, chắc vậy, tôi là cái đứa có thể nói thẳng với mấy người xin ăn là họ đă đi lộn chỗ cùng mấy bọn khách chó má xéo đi chỗ khác cho được việc. Tôi là cái đứa đă phục kích thằng Dwayne Kawowski trên con đường đất dành cho những người đi xe đạp ở công viên Golden Gate trong buổi đi du ngoạn của năm lớp 7 và đă bắn vào đầu gối nó bằng giàn ná cao su của ba vũ khí ưa thích của tôi, tặng một bài học khó nuốt-một vết tím bầm-chỉ v́ nó cứ chọc phá Tammy, kéo bím tóc dài của con nhỏ và làm tùm lum. Nếu mà kêu con nhỏ cắt tóc ngắn giống như tôi để tránh lũ khốn nạn như Dwayne chắc ǵ nó nghe theo? Không. Thế là thằng mắc dịch bị đi cà nhắc hơn một tuần lễ và sức mấy mà dám nói cho mọi người biết là nó bị một đứa con gái dùng một viên kẹo dơm bắn cho què.

Vậy th́ thử đoán xem ai là người hỏi U.S. xem coi muốn ǵ đây cha nội?

Đúng phóc, bạn thân mến ạ. Bữa hôm đó chớ đâu xa, khi U.S. nhất định ở lại sau giờ đóng cửa để phụ tôi cùng Pammy dọn dẹp. Không cần đâu, tụi tôi đă nói như vậy rồi mà thằng cha cù lần cà giựt cứ kiên quyết. Rồi bỗng nhiên, trong khi chúng tôi đang lật ngược mấy cái ghế lên trên bàn để lau sàn nhà, đôi mắt thoáng chút bối rối lăo buột miệng, “Hai cháu là những đứa bé gái vùng đồng bằng sông Cửu Long mà tôi yêu thích nhất. Rất đỗi thông minh. Rất hiếu thảo. Tôi nói thiệt đó. Lạy Chúa ḷng lành. Tôi yêu thương các cháu giống như ruột thịt của ḿnh.”

Những đứa con gái của vùng đồng bằng sông Cửu Long. Í ẹ! Mắc chứng ǵ đây cái thằng ông nội điên khùng, cục cứt chèm nhẹp kia? Thiêt là hết chỗ nói, lời xưng tội của thằng cha mẽo kia, tựa như băi ói mữa. Tôi chạm điện ngay khi nghe lăo phát biểu như vậy. Giống những tiếng kêu đinh đong vang trong đầu khi ḿnh lặn sâu dưới nước với mùi nước mắm cùng mùi Pine-sol sát trùng xộc thẳng vào lỗ mũi trong lúc bọn vô gia cư đập lộn nhau phía ngoài hệt bầy xác cương thi và U.S. nói y như tụi tui là cái h́nh ảnh của những bức tranh sơn dầu xám xịt treo quanh tường: bồ thấy mà, đội nón lá cấy lúa bên gịng sông hay chèo thuyền trong lúc hát những bài dân ca cùng dẫn trâu về làng hay cái đếch ǵ như thế đó. Cho nên tôi nói, “U.S., ông thiệt là điên nếu như ông nghĩ tụi tui là đám gái của ông. Tởm quá, nghe chưa cha nội. Tụi tui hổng có ở trong cái vùng kỳ quặc đồng bằng sông Cửu Long cục kít ǵ đó của ông đâu. Nắm vững lần này rồi tới luôn đi nghen bác tài. Tụi tui đang ở San Francisco, A-Me-Ri-Ca? Em mờ y my ngă Mỹ? U.S. ông không phải là dân Việt Nam, ông biết điều đó mà.”

Chèn ơi, phải chi mà bạn có thể thấy được ổng. Thằng cha bợ đít có cái nh́n giống hệt con chó nhỏ bị thương.

“Cháu thiệt ác miệng quá Tammy,” lăo lắc đầu và thở dài, “tuy nhiên tôi biết cháu là đứa tốt bụng”. Rồi lăo nói, “Chú biết, chúng ta đang ở Mỹ. Chú biết, tận trong nguồn gốc chú không phải là người Việt Nam. Sở dĩ chú nói như vậy là sau những sự việc chú đă trải qua, Việt Nam cũng là một phần đời của chú. Chú không biết tuy nhiên thế nào cũng có ngày nào cháu sẽ thấy được điều đó.”

“Ưà phải rồi..,” tôi trả lời. “Chắc mà, U.S.. Dĩ nhiên là vậy rồi.”

Sau đó chiến cuộc giữa U.S. và tôi lại tiếp tục leo thang bởi v́ cái việc tuyên bố t́nh thương của U.S. dành cho tụi tui không thấm vào đâu với cái lần lăo ta gây cho tôi bị mát giây và rồi sau đó tôi bị mắc lỗi tày trời với mẹ.

Thằng chả bắt gặp tôi với Adam K.- bồ biết nó mà, anh chàng Adam với cặp mắt quyến rũ, cao, tóc màu nâu đậm dài tới bờ vai, bên bả tay trái có xâm h́nh con rắn đang cuộn tṛn ngậm bông hồng đỏ chét trong miệng, đeo một chiếc bông tai lam ngọc nơi lỗ tai và có nụ cười đẹp nhất trong cuốn lưu bút năm ngoái của tụi ḿnh đó. Nói nào ngay, tụi này nắm tay nhau đi bộ trên đường, có làm sao đâu, mà tôi cũng không biết U.S. cố t́nh theo dơi tụi tôi hay không, nhưng khi tôi vừa về tới tiệm là thằng chả hoảng sợ lo lắng rối rít. Thoạt đầu tôi tưởng đâu lăo ta mắc chứng động kinh hay cũng có thể bị lên cơn đột qụy đứt gân máu, nhưng rồi giả nói ra: “Tammy, hôm nay chú thấy cháu với cái Thằng Xâm Ḿnh đó. Chú hy vọng là cháu sẽ không phiền nếu chú đưa ra lời khuyên răn nhưng nói thẳng nghe chú không mấy ǵ tin khi thấy một đứa như vậy. Hôm kia chú đă bắt gặp nó tùng tam tụ ngũ rất thân thiết với lũ băng đảng giống nó để xài chất kích thích trên đường Hype. Nói cho cháu biết nghen, chú nghĩ: cái thứ người như nó sẽ bị rắc rối không sớm th́ muộn. Thành thử ra cháu phải từ từ. OK.”

Cái Thằng Xâm Ḿnh? Tôi không thể tin vào tai ḿnh được! Rơ ràng giả đang bôi nhọ Adam, Adam với đôi mắt quyến rũ của tôi. Tệ hại hơn, U.S. nói chuyện y hệt tôi là con gái đích thực của lăo không bằng. Hèn ǵ mụ vợ Texas và lũ nhóc của lăo không co gị chạy làng sao được. Phải vậy. Không thôi chỉ có nước làm một màn mổ bụng kiểu Nhật mà thác cho xong. Mặt khác, như trong gia đ́nh đâu có nghĩa là bà con gịng họ, mặc dù lăo tự tưởng tượng cho ḿnh là cái ǵ đi nữa. Một người thân quen th́ cũng chỉ là một khách hàng không có tư cách chi để biểu cô bồi bàn kết bồ kết bịch với ai hết ráo, chấm hết. Hắn ta chỉ được quyền ngồi tại bàn ăn, phải không bạn, chọn món ăn rồi nuốt và nói, “Ôi chao, cái món này đặc sắc hết biết, cám ơn cô nhiều lắm!” để một món tiền phục vụ hậu hĩnh và chẩu.

V́ vậy mà tôi hoàn toàn mất b́nh tĩnh. Tôi trả lời: “U.S. tại sao ông không nhai nuốt hết ba cái thứ ân huệ mà ông dành cho tụi tui rồi cút xéo con mẹ bà ông đi cho rồi!” Xui xẻo làm sao, mẹ nghe được từ tuốt trong bếp tại tôi hét lớn quá và mẹ giận hết cỡ nói. Chỉ có hai người khách Mễ vào buổi xế chiều đang bận rộn nh́n vào mắt nhau cứ y như Roméo với Julietta và họ cũng không thèm để ư ǵ đến chuyện của chúng tôi cả. Nhưng mà mẹ chụp lấy được ngay, mẹ đi ra và bắt tôi phải xin lỗi U.S. mặc dù mẹ không biết tí xíu ǵ về câu chuyện vừa rồi. Đến nay, mẹ chắc cũng chưa hiểu rơ cái nghĩa của “Cút xéo con mẹ bà ông!” nhưng mẹ có thể đoán được nó không thuộc loại những câu nói lịch sự, lễ phép thí dụ như “Chào ông, bữa nay ông có khỏe không?” hay là “bà đă sẵn sàng để gọi những món ăn chưa, thưa bà?” Nhưng tôi không chịu xin lỗi U.S. Không, c̣n khuya, sức mấy.

“Không, mẹ”, tôi nói, “không lỗi phải ǵ ráo.”

“Tiểu Tề Thiên, xin lỗi đi con,” mẹ nhắc lại một lần nữa bằng tiếng Việt, giọng của mẹ điềm tĩnh và lạnh lùng như trái dưa chuột có nghĩa là: Ngọn núi Nữ Thánh Helen Nguyễn đang sắp sửa nổ bung để trào ra những phún xuất thạch thật dữ dội. “Không được hỗn hào với chú Steve. Chú giống như là bà con trong nhà.”

“Có quỷ mới biết,” tôi hét, “Tại sao con phải xin lỗi? Lăo đâu phải chú ruột của con. Chắc chắn không phải ba con. Cũng chẳng là cái giống ôn ǵ cả. Mẹ ơi, ổng không là ai hết trọi. Vậy chớ ai biết gia thế thằng chả ra làm sao?”

Mẹ không trả lời. Mẹ có vẽ hoàn toàn ngạc nhiên khi tôi bắt đầu thổi bùng chuyện lên như vậy. Nhưng mặc dầu mẹ không hiểu tại sao sự việc lại xảy ra, có vẽ như mẹ tự động đứng về phía thằng cha cù bơ cù bất đó, một kẻ ngoài ṿng liên hệ. Thế là tôi tiếp tục với cái giọng lạnh lùng mất dạy, bạn biết đó, giống như tôi vừa khám phá ra một sự việc khác cách đây vài giây. Tôi nói, “Ô, ô, chờ một phút, mẹ, con hiểu rồi. Lăo sắp sữa làm ông già tía mới của con rồi phải không?” và tôi nghe Pammy thở gấp. Lẽ ra, tôi không nên nói như vậy, tôi biết. Nhưng mà tôi vẫn cứ tiếp tục nổ, và dấn bước quá sâu trong việc chọc tức mẹ ḿnh. V́ vậy, mẹ đă tát tôi. Bốppp! Ngay trước mặt U.S. và Pammy cùng với đôi uyên ương Roméo-Julietta — cặp đó đă bỏ lỡ dịp thưởng thức món chuối chiên lửa hồng— vứt vội mớ tiền trên bàn rồi lẫn như chạch.

Theo lẽ, đâu có bà đầu bếp chánh nào mà lại tát cô hầu bàn trước mặt khách hàng như thế. Không tốt cho việc buôn bán là cái cẳng. Thêm một điều nữa đâu có cô hầu bàn nào mà lại khóc trước mặt của khách quen bao giờ đâu nà, nhưng mà, thiên địa ơi, tôi đâu có kềm được, thế là tôi oà lên.

“Mẹ đánh tiếp đi”, tôi bệu bạo qua màn nước mắt, “nếu đánh con mà mẹ vui th́ mẹ cứ đánh thêm đi, nhưng mà con không có xin lỗi cái lăo ôn hoàng dịch vật này đâu, nhất định như vậy đó. Ai biểu thằng chả kiếm chuyện với con trước làm chi. Mẹ, con không cần biết lăo đă từng ở Bến Tre hay chưa. Con cũng cóc có tha thiết ǵ đến việc lăo biết quân chủng của ba hay không. Con nói thiệt đó. Đâu có dính dáng ǵ đến ḿnh bây giờ nữa đâu? Ḿnh hiện đang sống ở vùng đất màu mở xa thấy mồ cố tổ nơi ba đă chết, chôn vùi đâu đó nơi trại cải tạo của tụi khốn nạn Việt Cộng v́ vậy không ai có quyền đ̣i hỏi con cho họ được phép đem mấy cái điều lảng nhách đó phá hoại hết cuộc đời của con.”

Tôi gài số cho cuộc tấn công kế tiếp, nhưng nó đă không xảy ra. Bỗng nhiên gương mặt mẹ trở nên vô cùng buồn thăm. Mẹ đưa cao tay lên giống như sẽ tặng cho tôi một cái tát nữa, thay v́ thế mẹ x̣e đôi tay ra che mặt lại. Và rồi th́ mẹ khóc túc tưởi như đứa bé con. Lạy Trời, ngay cả lúc này, sau bao nhiêu điều đă trăi qua, ngay cả sau khi tôi đă làm những chuyện tệ hại nhất. Tôi vẫn c̣n thấy trước mắt đôi bờ vai gầy mảnh mai của mẹ rúng động và run cầm cập.

Lẽ ra ḿnh không nên nói những điều bố láo như vậy, tôi biết, tôi hiểu chứ. Cái lưỡi cuả tôi, thề có trời, nó nhọn hơn là con dao của những người ẩn giả. Nói thiệt với bồ đó. Tôi chẳng thà để cho mẹ tát tôi thêm vài cái nữa, không sao hết. Điều đó dễ chịu hơn là tiếng nức nở của mẹ. Tôi không thể nào gánh được. Tôi đau buốt trong tâm, như có ai đang xoáy con dao nhọn trong gan ruột tôi hoặc đang ngắt véo con tim tôi bằng những móng vuốt xương xẩu dài và bén. Như một sự thúc đẩy tự nhiên, tôi nhào đến ôm chầm và hôn mẹ, mẹ yêu quư của tôi, người đă ẳm con nhỏ ốc tiêu bé xíu là tôi cùng với Pammy trên đôi tay khi chúng tôi vượt biển trong một con thuyền bẩn thỉu, nồng nặc mùi hôi thối và chật chội từ Bến Tre trong cái đêm xa vời như là ngh́n triệu năm đă qua, nhưng bây giờ lại trở nên thật bé nhỏ trong ṿng tay tôi, run rẩy, ốm nhom ốm nhách trơ xương. Mẹ, người đă từng chịu quá nhiều đau khổ.

“Mẹ ơi, mẹ à, con xin lỗi mẹ,” tôi van xin “con thiệt là có lỗi”, và rồi Pammy cũng chạy lại cả ba chúng tôi ôm chầm lấy nhau, chúng tôi cùng khóc, giống hệt như một dàn đồng ca đang tập dượt một bài hát dị ̣m nhất đời. Thế là mọi việc — Những Người Việt Nam Mít hay danh xưng ǵ đó — mọi thứ xảy ra ngay trước mặt U.S. và cái lăo mắc toi làm như đang bị trói cứng. Lăo ta run lẩy bẩy y như đang cố gắng tự cởi trói ḿnh khỏi sợi giây thừng vô h́nh và sau cùng th́ hai cánh tay lông lá của lăo chậm chạp đưa ra tựa như cái ṿi voi về phía tôi Pammy và mẹ như thể muốn ôm choàng hết chúng tôi, nhưng trước khi lăo ta có thể hoàn thành điệp vụ bất khả thi này th́ tôi đă bắn thẳng vào lăo một tia nh́n lạnh tanh tựa như khẩu súng laser đặc biệt làm cho lăo cựu quân nhân Mẽo chết cóng ngay hiện trường.

Ngay lúc đó, ngoại T. từ nhà bếp đi ra với cái muỗng múc xúp trong tay. Ngọai ngó sững chúng tôi chừng một hai giây. Rồi ngoại thở dài và lúc lắc cái đầu tóc bạc của bà như là ngoại đă từng nh́n thấy điều này trước đó ngoại quơ cái vá trong không khí hệt cây gậy thần mầu nhiệm. “Trời ơi, trời!”. Ngoại kêu lên, giọng bà thấp và trầm trong cuốn họng: “Mấy người thiệt tệ hại c̣n hơn là đêm sáng trăng nữa. Làm ơn giùm cái đi, khóc nhiêu đó đủ rồi, cái nồi nước lèo phở của tui trở thành chua ḷm hết ráo cũng chỉ v́ cái giọng than thở rên rỉ của mấy người.” Chúng tôi ph́ cười v́ giọng của ngoại T. bị khàn đặc v́ khói thuốc sau biết bao năm dài — âm thanh vang như người Việt Nam bị khản tắt tiếng — và những nếp xếp trên mặt ngoại giống như vết nhăn nhó cau có trên khuôn mặt buồn bă của một người hề già nua. U.S. cũng cười theo mặc dù dám chắc hết chín chục phần trăm là giă không hiểu ngoại nói cái giống ǵ. Cái thằng cha tôi cũng là người Việt Nam đó. Nhưng ngoại T. đă lập nghiêm với lăo. Ngoại hướng thẳng cái giá xúp ra hướng cửa nói: “Chú Steve, chú đi về nhà xắp xếp hành lư đi. Để bọn đàn bà tụi tui lo việc ở đây.” U.S. ngó chăm bẳm chúng tôi như muốn nói điều chi đó nhưng không có cái ǵ vọt ra khỏi miệng lăo. Giả nh́n cái giá múc mước lèo của ngoại T. giống như đang suy nghĩ dữ lắm về một sự việc rất khó khăn rồi lăo gật đầu và ra về. Phần tôi, tôi vẫn c̣n tức tối và thấy thằng cha ác ôn rút lui sao mà dễ dàng quá đi mất. Tôi không biết ḿnh muốn ǵ, nhưng ḷng tôi hy vọng ít ra là ngoại T. phải xoay lại đá đít cái con lợn thiến bẩn thỉu ấy chớ.

U.S. không hề trở lại ngày hôm sau và cả liên tiếp những ngày kế đó nữa. Một tuần trôi qua, tuần khác theo đuôi. Chẳng lâu sau, mọi người đều bất đầu lo lắng, ngay cả những người khách thân khác, chuyện ǵ đă xảy đến với chú Steve, cái ông cựu lính Mẽo luôn luôn tưởng ḿnh là người Việt Nam đó? Tất cả, trừ tôi ra. Tôi muốn nói là tôi cóc thiết. U.S. rốt cuộc rồi cũng ra khỏi chân tóc của tôi. Khỏe hết biết, vậy th́ tại sao tôi lại phải thắc mắc?

Giống như ḿnh đang được nghĩ hè. Giống hệt hàng tuần lễ bị nạn mưa dầm rồi một bữa ḿnh thức giấc thấy mặt trời đang bừng sáng ở ngoài và bầu trời trong xanh trên cao. Nói chính xác nhất là đă không thể tưởng được. Nhưng rồi đám mây u ám kéo về cũng rất nhanh. Sau một tháng hay lâu hơn lúc tôi đă bắt đầu quen dần với ư nghĩ U.S. đă thật dự tuột dù, chúng tôi nhận được bưu thiệp từ ai bồ biết là cái cẳng rồi. Đó là tấm h́nh một nữ vũ công người Thái đội cái nón cổ truyền với đỉnh nhọn hoắt phía trên. Những ngón tay của cô uốn cong dễ nể, đầu cô nghiêng về một bên, đôi mắt mở to, nụ cười xinh xắn. Nét cười trên mặt cô thật tươi vui, nhưng ḿnh cũng thấy cô chỉ cố chứng tỏ như vậy mà thôi.

“Bà Nguyễn cùng toàn thể gia đ́nh thân mến”, U.S. viết. “nếu quư vị đang thắc mắc việc ǵ đă xảy đến cho Stephen của các bạn th́ xin đừng bận tâm. Như các bạn đă thấy trên bưu thiệp rồi đó, tôi hiện đang ở Bangkok, trong một cuộc nghĩ hè kéo dài. Rốt cuộc tôi đă quyết định sẽ làm một chuyến du hành trở về Nam để nh́n lại thời đă qua. Tôi sẽ trở lại nhà trong vài tuần nữa sau khi đă làm xong những điều cần thiết cùng vài chuyện lặt vặt và rồi tôi sẽ mang về cho cả nhà một món quà vô cùng quư giá mà lần này bà sẽ không thể nào chối từ cho được, tôi bảo đảm như thế.

Thân quư.

Steve.

Tái bút. Chào Pammy và Tammy, có khỏe không những cô thiếu nữ trân quư nhất của tôi trên trái đất này?”

“Chú Steve muốn ám chỉ cái ǵ vậy mẹ?” Pammy hỏi sau khi chị đă đọc lên thật to cho mẹ nghe. “Ờ há,” tôi nhào vô liền, “cái ǵ mà quư giá đến mức ḿnh không thể nào từ chối được? Hổng phải là ḿnh đă từng từ chối hoài đó sao? Chẳng phải là mẹ nói ḿnh không cần của bố thí mà? Chúng ta có thể lo cho cuộc sống của chính ḿnh mà, phải không mẹ?”

“Không thương hại,” mẹ đồng t́nh. “Bưu thiệp, OK. Hoa, OK, quà tặng mắc tiền, không OK.” Mẹ nghiền ngẫm bưu thiệp thêm vài phút rồi cắm nó lên tấm bảng kế bên tủ tiền với cái vẻ dửng dưng như là mẹ không để tâm đến nữa nhưng mà bồ có thể thấy được là mẹ vẫn c̣n nghĩ đến nó.

Đêm về, khi chúng tôi đă sẵn sàng lên giường, Pammy nổ trái bom. “Chị nghĩ hay là chú Steve muốn cưới mẹ?”

“Cái ǵ?” tôi nói. “Tiểu thơ P. Bộ cô đang xài LSD hả? Mốc x́. Mẹ và U.S.? làm như họ đă từng hẹn ḥ rồi vậy. Nghe tui nói đây nè: mẹ sẽ không bao giờ bồ bịch hết ráo. Em không thể nào tưởng tượng được, Pammy, mẹ rất ... tiết hạnh đoan chính. Mẹ thắp nhang trên bàn thờ, cầu nguyện và tṛ chuyện với ba cùng ông bà tổ tiên mỗi đêm để Trời Phật phù hộ cho ḿnh. Mẹ quan niệm ‘tôi phải chịu đựng v́ tôi là người phụ nữ của nền giáo dục cổ truyền Khổng Phu Tử Á Châu’ cô nương ơi.”

“Tammy, có Trời làm chứng, thế nào cũng có ngày cái lưỡi của cưng sẽ làm hại cưng đó.”

“Cái lưỡi của em sẽ không hề hấn ǵ ráo. Tiểu thư P. nếu như mà U.S. t́m đủ mọi cách để đụng được tới mẹ em sẽ bắn thằng chả ngay vào giữa đôi mắt với cái nạng cao su của ba, em nói thiệt đó. Lăo mát giây rồi chắc.”

“C̣n cưng th́ sao?” Pammy nói, đôi mắt đẹp của chị tṛn xoe lên. “Em biết không Tammy, lẽ ra em phải dẹp cái ná cao su đó từ hồi em lên 12 tuổi lận. Em đă học lớp 10 rồi, mà bây giờ em vẫn c̣n chơi với nó. Nói có Trời, chị không biết đời em sẽ chấm dứt ở Stanford hay ở khám đường San Quentin nữa.” Nhưng mà đă hết ở đó đâu. Pammy dừng một chút, rồi nói tiếng Việt bằng một giọng hoàn toàn khác hẳn, giống như thầm th́, chị tiếp, “Tiểu Tề Thiên, mẹ đă ở vậy cô đơn lâu quá rồi, mẹ cần có một người nào đó. Tụi ḿnh phải chấp nhận điều sẽ xảy đến.”

Tôi không trả lời chị. Tôi tắt đèn. Trong bóng tối, tôi làm điều tôi thường làm khi tôi bị mất ngủ. Tôi cố gắng nhớ về ba.

Tôi có một kư ức rất thích thú với ba, từ thuở nảo nào nao, khi tôi mới vừa lên bốn hay năm ǵ đó, trước lúc bọn khốn nạn VC bắt ba, nhưng tôi vẫn c̣n nhớ nó từng ly từng tí một. Nó như được chụp giữ trong khúc phim Kodak: đó là buổi hoàng hôn ở Bến Tre, mặt trời vàng rực rỡ chiếu sáng trên cánh đồng lúa xanh ŕ bạn chưa hề chứng kiến và gió thổi ŕ rào làm nguyên cả cánh đồng gập ghềnh rợn sóng như một biển cả mênh mông vô tận. Tôi ngồi trên đùi ba cùng nằm lắc lư trên chiếc vơng ở phía sau nhà nh́n ra cái biển xanh biếc màu lục ngọc bảo đó. Tôi đang kéo giàn ná thun bằng một tay và gắng sức để bắn nhưng tôi không đủ mạnh để viên đạn đá bay xa hơn ba bước chân. Ba cười xoa tóc tôi: “Tiểu Tề Thiên, con phải chờ cho đến khi nào con đủ lớn đă. Đến lúc đó con sẽ phải đi săn vịt trời cùng thỏ về nuôi cha với mẹ.”

Ba chỉ cho tôi cách sử dụng. Dễ dàng với ba biết là bao nhiêu, không một chút gắng sức nào cả. Ba để viên đá vào trong pbần da mềm và giữ chặt cái nạng gỗ trong tay phải, nghiêng nghiêng đầu chút xíu để ngắm bằng độ góc của con mắt ông và rồi ba kéo sợi dây cao su xa thật xa. Ba thả cho viên cuội bay vút vào không khí như tự nó đang phóng ḿnh ra. Phoốoc! Nó cắm vào thân cây khế mọc ở ven ruộng lúa cách khoảng 20 thước tây. Bỗng nhiên một đàn chim két dại núp trên những nhánh cây bay bổng lên từ trên ngọn, vỗ những đôi cánh đầy màu sắc đỏ xanh vàng và xanh lá cây, như một cầu ṿng đủ sắc kêu quang quác lên tận bầu trời. Tôi nhớ đă vỗ tay reo ḥ. Giống như phép lạ, ba ơi, thiệt là tuyệt vời. Thiên địa ơi, đó là giây phút đẹp đẽ nhất đời tôi.

Nhưng mà đêm nay cái nút chơi lại trong đầu tôi không chịu làm việc. Tôi muốn nói là tôi không thể nào nh́n thấy rơ mặt ba được nữa, không thể để cứu rỗi đời tôi. Ngược lại tôi cứ liên tục thấy U.S. và mẹ nắm tay nhau trong cái đầu của tôi. Tệ hại hơn nữa, khi thiếp ngũ đi, tôi mơ thấy ngoại T. đang múc nước lèo ra khỏi một cái quan tài chan vô trong cái tô và bắt tôi húp nó nhưng tôi từ chối. Rồi tôi thấy mẹ cùng U.S. lăn tṛn trên cái giường bự làm bằng nhánh cây to tổ bà nái trong cái nhà chơi trên cái cây khổng lồ cũ mèm làm chuyện kỳ quái trong khi tôi đang kế bên trên giường khóc và khóc nhưng dường như là U.S. cả má nữa không thấy tôi điều đó làm tôi phát cuồng lên được.

Như vậy, đó có thể là điềm lành, hoặc điều y chang như vậy có thể xảy ra. Giống như ngoại T. cứ hăm tôi hoài: “Cẩn thận à nghen, ghét của nào trời trao của nấy mà c̣n trao trên cái khay sơn mài nữa đó.” Bởi vậy, khi cái lăo Tôi Cũng Là Người Việt Nam trở về vào một buổi sáng thứ Bảy đẹp trời từ một xứ xở xa xôi tí tè nào đó, gă ta là cái bia nhắm tầm xa của tôi. Tôi muốn nói thông thường tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc tôi sẽ bắn một người nào đó từ trên nóc nhà, một kẻ bồ côi bồ cút một khách hàng sộp và quen thuộc, mặc dầu đó là kẻ làm vướng tóc tôi nhiều nhất. Nhưng mà lúc đó Adams đang ở chung với tôi. Trước khi tôi thấy U.S. th́ bọn tôi đă ở trên nóc của ṭa cao ốc bắt đầu hơi phê với những điếu marijuana của nó và tụi tui đang dùng cái ná cao su của ba để nhắm bắn vào cái bảng quảng cáo.

Cái bảng bự đó thấy mà phát ghét. Nó vẽ một đôi vợ chồng vui sướng nắm tay ba đứa con và cười đưa hàm răng trắng nhởn trong khi đang bước ra khỏi toà lâu đài màu trắng. Tối hôm trước Adams đă đập bể một cái máy bán kẹo và dồn đầy trong cái túi quần lính của nó toàn kẹo là kẹo chỉ để dành cho tôi làm cho cái nụ cười gia đ́nh giả dối đó không c̣n cơ hội để tồn tại được nữa. Chúng tôi đă để lại những vết kẹo nhiều màu sau khi đă bắn hết cái nọ đến cái kia vào gia đ́nh Mẽo đó. Bôộp - tôi lấy mất cái răng cửa của đứa con gái lớn bằng viên kẹo đỏ. Choóc - Adam bắn bà má trong ngực và Buụp -tôi ban cho ông bố một cái vào trán. Rồi tôi bắn vào em bé, vào đứa có cái mũ của chú chuột Mickey -chóc, bôốp, buụp - tôi làm cho nụ cười ngọt ngào biến mất khỏi thằng cu tèo.

Tụi này bắn và bắn măi cho đến lúc mái ngói răi đầy những mảnh vụn kẹo bể nát. In hệt như cái móng cầu ṿng bị vỡ và nát thành mưa rơi xuống từng miếng. Chúng tôi không thể nào ngưng cười được. Đây là lần thứ nh́ tôi xài chất khói tuy nhiên lần thứ nhất không kể: v́ không có ǵ xảy ra vào lần đó cả. Thành thử ra làm sao tôi có thể biết được tôi phê y hệt như con diều giấy đang lượn ṿng trên cao như lần thứ nh́ này đâu nà. Cái chất liệu này, Adam khoe là nguyên chất đến từ xứ Columbia v́ vậy mà nó mạnh hơn một chút và diệu kỳ hơn tí xíu. Hít một hơi - tôi ho, chửi thề, thở ra hít vào hổn hển - hai khói - nước mắt nước mũi chèm ngoèm, nhói thắt trong phổi và cổ họng tôi đau như ở chín từng địa ngục - hơi thứ ba - và bùm, tôi thăng. Tôi giống như, trời đất quỷ thần ơi, Adam, tôi đang bơi trong một bầu không khí sáng chói như vàng hai mươi bốn carat và đặc sệt. Như có ai đang đặt lên đầu tôi cái mũ mạ vàng cổ truyền của cô vũ công Thái trong tấm bưu thiệp của U.S. Nó nặng nề và kỳ cục nhưng cũng thiệt là khoái chí, giống như tia sáng mặt trời t́m được con đường đi xuyên qua vào tuốt bên trong đầu tôi và đang lượn ṿng trong đó.

Tôi cười như mát giây và như con mụ cà chớn vừa đúng lúc tôi thấy một cái bóng rất quen thuộc vừa xuống xe. Lăo đội trên đầu cái nón lá, mặc áo sơ mi Hạ Uy Di màu đỏ và vàng ḷe loẹt những bông hoa và trong ṿng tay lăo một cái b́nh màu nâu với sợi dây nơ đỏ thắt quanh. Nếu mà bồ hỏi th́ lúc đó U.S. giống như kẻ vừa cướp đoạt từ cái làng ở một nơi hủ lậu nào đó.

“Thằng chả ḱa, Adam,” tôi chỉ, vẫn tiếp tục cười khúc khích, “chính lăo. Lăo về lại rồi. Cái thằng cù lần tính chuyện cưới mẹ tao. Ḍm ḱa, thằng ông nội c̣n có quà cưới gói trong giấy đỏ cho mẹ nữa ḱa, ngó coi.”

“Cái thằng cục cứt dưới kia với cái nón tức cười đó hả?” Adam hỏi. “Thằng cha kêu tao là Chú Nhỏ Xâm Ḿnh chớ ǵ?”

“Thằng Xâm Ḿnh.”

“Con bà nó, anh đ. cần,” Adam chửi. Một thoáng ǵ đó hiện ra trên mặt, tựa thể nó vừa nghĩ ra được điều chi rất thú vị. “Ê,” nó nói, “Tammy, nghe đây, cưng có thể phá đám được cái đám cưới này.”

“Cách ǵ?” tôi hỏi và mắt không rời được cái mỏ con rắn trên bắp tay nó. Khi cánh tay gập lại cử động, h́nh như nó cũng đang rập ŕnh trườn đi.

Adam quay người lại nh́n tôi coi như tôi là con nhỏ ngu hết cỡ nói. “C̣n hỏi cách nào? Ḍm kỷ đi, cục cưng, cái đồ chơi trong tay em ḱa.”

Tôi nh́n. Cái giàn ná thun của ba, làm bằng gỗ của cây lạc ngựa đă lên nước bóng v́ được tôi xài từ năm này qua tháng nọ, láng ngời ánh lửa. Adam lấy ra một viên kẹo màu vàng cam từ túi quần, thổi vô đó để lấy hên bỏ vào ḷng bàn tay tôi bóp chặt nó lại. Xong nó hôn tôi. “Bắn đi, em bé.” Nó thầm th́ bên tai tôi. Tôi nhắm mắt lại. Tôi như nếm được hơi thở ngọt ngào của nó, cảm được sức nóng nồng nàn tỏa ra từ thân thể, và ngữi được mùi vị mặn của mồ hôi trên người nó. “Bắn đi, lẹ lên, trước khi lăo ra khỏi tầm đạn.”

Việc ǵ đă xảy ra tiếp theo đó giờ đây tôi vẫn c̣n có thể thấy lại được giống như đang xem truyền h́nh, ở một đoạn phim quay chậm. Tôi thấy, tôi để viên kẹo vào sợi giây thun và kéo nó giản ra, thật giản. Tôi thấy tôi đang ngắm vào U.S. và rồi viên kẹo bay ra. H́nh như phải thật là lâu nó mới chạm đến cái nón lá có cái khuôn mặt đê tiện ở phía dưới...

Một năm...

Mười năm...

Hàng thế kỷ...

Đến lúc tôi tưởng là không thể trúng tới lăo. Nhưng mà tại sao không trúng kià? Cái giàn ná cao su của ba thiệt là thần kỳ. Buổi sáng hôm ấy cũng thật có ma lực. Và ngay cả viên kẹo của Adam nữa. Nó bắn ngay vào phía trên bả vai trái của U.S. làm thằng chả hơi ngă khụy xuống, té gập về phía trước, la lên một tiếng cái b́nh trong tay lăo rơi ra khỏi ṿng ôm và bể nát bên vệ đường với tiếng vang quái quỷ ê răng.

“Ôi thôi rồi,” thằng chả rên rỉ bước một bước về phía trước và té khụy gối xuống. Sau đó lăo coi lại cái vai coi có chảy máu hay không mà dĩ nhiên là không rồi. “Ai bắn vậy? Ai làm như vậy?” Lăo la lên, giở nón lá che đầu ra và nh́n quanh quất nhưng mà có thấy được ai đâu. Rồi thằng chả nh́n xuống cái đống đổ vỡ đó một lần nữa. “Ôi, Chúa ôi! Ôi lạy Chúa ḷng lành.”

Ngay lúc đó, Adam kéo tôi ra khỏi bức thành, tránh mất tia nh́n của U.S. “Thánh thần hết chỗ nói, Tammy ơi,” nó cứ ôm cứng lấy tôi, hun hít và cười như thằng khùng. “Em thiệt là gái cưng của anh! Em đúng là cục vàng!” nhưng tôi không lắng nghe được lời của nó nữa. Cái giọng của U.S. là điều duy nhất vang vọng đến tôi. Âm thanh vô cùng thảm sầu, tràn đầy đau thương ở dưới kia, hệt như tiếng khóc than của con chó dang bị trọng thương.

Tôi đẩy Adam qua một bên. Tôi chạy đến b́a tường và nh́n tiếp. U.S. vẫn c̣n quỳ gối ở dưới đó, bận bịu tóm hốt những miếng bể vào trong nón và miệng kêu rên một ḿnh những lời ǵ như là”tất cả mọi công khó, tất cả mọi điều đ́nh trao đổi...” nhưng những lời kêu than của lăo trôi theo cơn gió ban mai. Một đám bột trắng xám kỳ lạ văng tung tóe ra từ cái b́nh bị bắn vỡ bay xoắn tṛn như trôn ốc khỏi ḷng bàn tay ổng và tan trong bầu trời như làn khói thuốc.

Tôi cử động khiến U.S. ngước lên nh́n và tia mắt chúng tôi gặp nhau. Đột nhiên những tiếng cười khúc khích bật ra khỏi tôi. Đôi mắt ông đẫm đầy lệ cùng gương mặt ông, rám nắng lem luốc bởi những vệt bột phấn xám trắng ấy, tràn ngập đau khổ và bi thương đến mức hơi thở tôi như bị bứt rời đi. Tôi muốn nói, tôi không thể nào mường tượng được hết tất cả mọi sự, nhưng vào khoảnh khắc đó, dường như tôi đang cḥng chọc nh́n lại tất cả cuộc sống tôi.

Khi ông cất tiếng nói, giọng ông như đang bị ai bóp nghẻn lại, “Đây là tro cốt của ba con. Ta đă mang về từ Nam... cho con... cho gia đ́nh.”

Trong phút giây đó, có điều ǵ vừa bay thoát khỏi trí óc tôi, tựa như tia chớp, tôi tự đoán, hay như là một cơn lũ lụt của ánh sáng và nó tạo thành một ṿng tṛn bao quanh cả hai. Chúng tôi như đang ở một chỗ nào khác, một vị trí khác, một buổi sáng khác. Cái con đường phía dưới đột nhiên nhanh chóng trở thành một ḍng sông tối thẳm và những cột điện đâm chồi lên những mầm lá non ánh bạc. Tôi c̣n có thể ngửi cả được mùi gạo nàng hương thơm phức của cánh đồng lúa trong không khí, nghe tiếng đàn két kêu quang quác đâu đó trên trời xanh, cảm nhận được cái nắng cháy lửa của mặt trời miền nhiệt đới đốt nóng trên lưng tôi. “

Tro cốt của cha con.” U.S. lập lại một lần nữa và đưa cao cho tôi xem cái nón lá có chứa cái b́nh đựng tro cốt hoả táng đă bị bể tan nát, quà tặng của ông. Đây là lần đầu tiên kể từ khi tôi quen biết U.S. tôi không có điều ǵ để có thể nói với ông, cả một lời một chữ. V́ thế tôi chỉ có thể chăm chú đăm đắm nh́n ông. Thốt nhiên, tôi không thể kềm giữ nổi được ḿnh: Tôi đưa thẳng tay lên trời và vẩy, vẩy hoài như thể tôi đang đứng ở cầu tàu chờ đón ông về nhà hay một điều ǵ tương tự như thế.

ANDREW LAM
VY dịch

* Slingshot. This story was published in Zizzyva, winter 1998.



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home