RỬA TỘI
Nina McPherson
Trần Vũ dịch



Nina Mc Pherson sinh 1961, tốt nghiệp đại học Yale môn sử Trung Hoa, cử nhân tiếng quan thoại và từng giảng dạy Anh ngữ nhiều năm tại đại học Vũ Hán, trước khi trở thành phóng viên Pháp Tấn Xă bao sân cuộc nổi dậy Thiên An Môn tại Bắc Kinhcho đến khi bị trục xuất. Trở lại Pháp, làm cố vấn Châu Á cho ngân hàng Indo-Suez, rồi tốt nghiệp cử nhân văn chương Việt Nam tại đại học Jussieu, Nina Mc Pherson c̣n là dịch giả củaDương Thu Hương, Bảo Ninh, Trần Vũ, Nguyễn Thị Ấm, Đỗ PhướcTiến, Trần Trung Chính, Đỗ Kh., Ngọc Khôi, Vơ Đ́nh... mà bản dịch sau cùng Chốn Vắng của Dương Thu Hương vừa đoạt giải thưởngtại Ư. “Rửa tội” là một trong những truyện ngắn đầu tay của tác giả này.

Có một thành phố cách Paris mười lăm phút xe hỏa. Tôi không trở lại nữa từ năm mười sáu.

Hắn tên Roger. Chúng tôi quen nhau trong một đám nhảy đầm khu phố. Hắn dẫn tôi vào quán, bên kia nhà thờ, và mời uống “Tango Panaché”, thứ bia đắng pha xi-rô lựu phủ bọt hồng. Chúng tôi khiêu vũ, rồi hắn đưa tôi về bộ. Trước cổng, hắn hôn tôi. Hắn không xin phép.

Hắn vận, tối đó, áo len dầy màu vàng tươi, quần gin chẽn, ủng cao bồi. Mẹ khen hắn bảnh trai. Tôi cũng nghĩ vậy, sau này. Hắn mơ lái moto và, đến một ngày, giấc mơ thành tựu. Tối thứ Bảy, hắn chở tôi sau lưng. Chúng tôi chạy ngược lên Champs Elysées hết tốc lực. Tôi khép mắt chắn gió, đang xuyên suốt ánh sáng, đang ném màu sắc về phía Khải Hoàn Môn. Hắn mê tốc độ; vận tốc làm tôi hăi.

Roger tiêu thời giờ trong các quán cà phê, đánh flip, hút Gauloises; hắn quen những đám bạn khiến tôi sợ. Hắn thích thụ hưởng, vận tốc, nhạc Rock, la cà muộn trong quán. Hắn uống quá nhiều. Tôi, tôi ham học, và đọc sách. Tuy nhiên, chúng tôi tạo cho nhau một khoảng sân chung, chốn gặp gỡ.

Cửa sổ pḥng tôi đẹp. Những cây lật dưới đường in như trong một bức họa cổ tích ửng trăng xanh. Roger thường hay ném sỏi lên cửa sắt đánh thức tôi. Những tối thứ Sáu, khi hắn đi gặp bạn, tôi lắng nghe tiếng máy nổ. Hắn tắt máy, lăn dưới cửa sổ, hay ngừng trước cổng, châm thuốc, trong lúc tôi lẻn ra vườn bằng cổng sau. Đôi lúc, hắn kể, hắn chỉ đứng đó đợi tôi ngủ.

Tôi nhớ, chúng tôi cải vả để biết có cần thiết phải ngủ với nhau, chúng tôi tranh chấp đủ thứ, từng chút... Luôn luôn xẩy ra trong các quán cà phê ám khói, dưới ánh điện lạnh lẽo, giữa một đám lái moto. Một lần cả hai cải nhau, tôi buồn ngủ muốn về nhà, nhảy xuống xe nằm nhoài trên hè phố, bực tức. Hắn không ngỏ lời với tôi hai ngày liền.

Tôi đă đến Pháp đầy nguyên tắc, tóc c̣n thắt bím, và chưa trang điểm, dĩ nhiên; khi xa hắn, tôi mặc quần da bó, nịt ngực, mí mắt đánh xanh.

Trong một năm rưỡi, tôi từ chối ngủ với hắn. Một lần, trong lúc dạo chơi Tây Ban Nha, vùng duyên hải Costa Brava th́ phải, hắn giận dữ ném cả nắm bao cao xu xuống biển. Hắn dạy tôi biết h́nh dáng ngực ḿnh. Ǵn giữ cũng chẳng c̣n ư nghĩa. Một đêm, hắn không xin phép; hắn không cần phải xin phép.

Roger làm việc trong bưu điện. Đừng nên nhắc việc làm với hắn. Nhưng hắn yêu tôi. Hắn thường nói sẽ đi theo khi tôi trở về Mỹ vào đại học, mà nếu cần, hắn sẽ bán nước ngọt trên băi biển để sống, chỉ để được gần tôi. Vào giai đoạn cuối, hắn nghĩ thật sự. Tôi không nhớ nữa những ǵ chúng tôi kể với nhau, cách hắn chọc tôi cười. Cuối tháng, hắn hay dẫn tôi đến một quán nhỏ hắn quen thân với chủ tiệm. Hắn gọi ốc ma đút ḷ cho tôi nếm. Bàn ăn hẹp đến nỗi chúng tôi hôn nhau qua mặt bàn. Một lần, cả hai cải vả v́ giá một chai rượu. Tôi cho là quá đắt; hắn lại không nhiều tiền. Không sao, hắn nói, tiền không quan trọng, không ǵ quan trọng ngoài uống một chai rượu với em. Hắn, cách đó, tuyệt.

Tôi thay đổi. Hắn, không. Mùa xuân sau, tôi đi nghĩ ở Bồ Đào Nha với gia đ́nh. Chúng tôi ở một tuần, đi dạo dọc khắp băi biển, khám phá các phố cổ, lang thang qua những xóm tồi tàn trong thành Lisbonne. Trên một băi cát, tôi trông thấy một người đàn bà vận đen, người đàn bà xỏa tóc đen, thêu khăn len đen, y vợ thần chết. Người đàn bà nh́n tôi, tôi nhận ra bà trạc tuổi ḿnh. Thật sự, giống hệt vợ thần chết. Chúng tôi trọ trong một chủng viện sửa thành khách sạn, trong một phố cổ nhất thành. Chúng tôi uống thật nhiều rượu vino verde BồĐào Nha. Tôi nhớ hắn điên, nhớ màu xanh rượu khiến tôi buồn bă. Tôi sợ hăi, v́ rượu có vị kim khí của những cuộc chia ly. Đêm, trong buồng trọ, cạnh hai đứa em, tôi thao thức trên giường, tôi viết lên một mẩu báo, cái ǵ đó đă dứt.

Hôm sau, trong máy bay đưa chúng tôi về Paris, con em khóc. V́con mèo ở nhà có thể đă chết, em tôi nói với mẹ. Đêm trước tôi cũng khóc, v́ rượu, v́ cái ǵ đó trong tôi đă tắt.

Ngay khi về tôi gọi Roger. Bố hắn trả lời. Chuyện ǵ đó chẳnglành. Ông muốn nói chuyện với người lớn. Bố hắn là cựu chiến binh, đă đánh nhau khắp nơi - Algérie, Đông Dương. Ông khăn khăn chỉ nói chuyện với người lớn, tôi không cần lời giải thích nào nữa, Roger đă chết.

Đêm đó tôi đập vỡ con voi sành vô tường, món quà ai đó cho tôi với hắn. Th́ ra như thế, cơn giận đến trước nỗi đau. Tai nạn, mọi người nói, tai nạn xe gắn máy. Tai nạn, không phải lỗi ai. Tai nạn, không phải lỗi ai. Th́ ra như vậy: Ngôn từ đến trước khi hiểu.

Tôi đi kiếm hắn, ra chỗ họp chợ, từ nhà thờ tôi băng qua quảng trường dốc, băng qua vĩa hè trống, về phía quán cà phê, chỗ, lúc trước, một thanh niên trẻ, ngang tàng, quần gin chẽn và ủng cao bồi đă cười, đă mời tôi nhảy. Tôi thử nhớ một gương mặt, gương mặt hắn -nhớ mùi hắn. Tôi đứng ở đó, nh́n đăm đăm quảng trường, nhớ lại tốc lực, cửa sổ, nhớ lại. Tim tôi đă đập thế nào mỗi buổi chiều, lúc 6 giờ, khi tôi đón nghe tiếng cửa sắt hoen rỉ. Tôi chạy trốn ra sao trong nhà thờ, bỏ nhà, ngày hắn bồ với một cô gái khác. Tôi trở về giấc cơm tối, không ai đợi. Mẹ lắc đầu, nói chưa phải tận thế, c̣n lâu lắm mới tận thế.

Sáng hôm sau, đúng 6 giờ, bố mẹ đưa tôi đi xem xác trong một bệnh viện ngoại ô thành phố. Người lớn bao quanh tôi, chống đở tôi bằng những cánh tay; tôi tŕ bằng tất cả sức nặng của thân ḿnh, cào đất bằng gót giày tựa một con vật hăi hùng. Nhưng khi trông thấy hắn, tôi hoàn toàn hết kinh hăi, tôi được phóng thích. Lạy chúa không phải hắn. Chỉ là một cái xác, không phải hắn. Mẹ hắn hôn lên trán hắn. Trắng toát, lạnh lẽo. Tất cả mọi người sờ hắn. Trừ tôi. Mẹ với bố đợi ở ngoài. Bố mẹ giắt tôi vào công viên. Trong im lặng chúng tôi đilang thang. Đă sang xuân. Không có ǵ đứt đoạn; những đứa bé, những cành cây run rẫy trong nắng. Đời sống, khắp nơi. Tôi nghe hoan lạc thức giấc trong ḿnh. Chỉ mới sáu rưỡi sáng.

Tang lễ dự trù muộn trong buổi sáng. Tôi trở ra phố trong chiếc xe cũ 2 ngựa, với Chantal, chị hắn, Jean Marc, bạn thân hắn, Réné, em họ hắn. Chúng tôi uống, với nhau, cà phê và rượu táo, chỗ quán hắn đă mời tôi tối đầu tiên thứ bia tên “Tango Panaché” phủ bọt hồng kỳ quặc. Khách vào, ra. Chúng tôi c̣n bởn cợt, chút ít. Chantal soi tấm kính sau lưng tôi, trang điểm tỉ mỉ lại môi, mí mắt. Tôi sờ trái tai; nhận ra ḿnh quên đeo bông tai; Réné chuyện văn với bồi; Jean Marc đi mua thuốc lá. Đột ngột, tôi thấy, tôi, tất cả chúng tôi, như hắn có thể trông thấy chúng tôi trong lúc đó, giống hắn nh́n thấy chúng tôi quây quần. Ra như thế, đời sống diễn ra trong các quán cà phê, những căn phố nhỏ, ở các chợ phiên, trong những ngôi nhà thờ. Không ǵđứng lại v́ hắn. Chúng tôi rời quán. Quảng trường đầy người. Ở đây, mọi người biết nhau. Mọi người thông tin cho nhau.

Trong nhà thờ, tôi làm những điều phải làm. Tôi biết, tôi đi đến trước ḥm, làm dấu thánh giá, và dù không theo đạo, tôi vẫn vẩy nước thánh. Người thân hắn nh́n theo tôi. Tôi bắt chước kẻ đi trước. Tôi làm tất cả những ǵ mọi người chờ đợi từ ḿnh. Tất cả, trừ khóc. Ra như thế: Không ai dạy tôi nỗi đau đớn thật sự, câm lặng, không giống bất cứ ǵ hết. Tôi phải b́nh tĩnh, thứ b́nh tĩnh cảm thấy đau đớn trong xương khi một phần thân thể bị dứt ra măi măi. Thứ b́nh tĩnh chảy lan khắp người mày khi mày quỳ xuống trước những khúc thịt gom trên tấm gỗ, tràn lấp mày khi mày chạy hụt hơi dưới mưa, khi vị đắng chát lạ lùng dâng trong cổ họng mày và mày cảm giác b́nh yên v́ mày biết không c̣n ǵ để mất.

Tối đó, tôi tránh xa tất cả, tôi chạy xuống đồi, tôi băng ngang những phố hẹp cổ xưa dẫn về nhà. Tôi lảo đảo bước vào vườn, tôi ngă xuống, và tôi ngủ trên cỏ. Chị ở, một chị người Nam Tư tốt bụng tôi không nhớ tên nữa, khám phá tôi nằm đó. Chị không kêu tôi dậy. Chị không nói ǵ hết. Khi tôi thức giấc, nhà trống rỗng. Tôi leo từng bậc thang, tôi bước vào pḥng. Tôi ghi trong nhật kư, giống như đang viết bây giờ: “Roger chết trong tai nạn xe gắn máy.” Lần đầu tiên, tôi ghi sự việc của đời ḿnh, không có ǵ hết, chỉ là sự việc.

Hôm sau thời tiết quá rực rỡ. Nền trời ngoài cửa sổ sáng xanh. Mùi bánh ḿ bơ, cà phê, tiếng động chợ búa, tiếng cười thủy tinh của lủ trẻ trong công viên... khua hực lên tiếng kêu của đời sống mỗi ngày. Hàng quán lại đầy người. Những ông già lại tụ họp chơi liệng quả sắt. Đă không có ǵ dừng lại. Sẽ không có ǵ dừng lại vĩnh viễn.

NINA McPHERSON

Bản dịch của TRẦN VŨ



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home