NGỌ KHÚC
Trần Thị NgH.



Khoảng mười một giờ tôi đi bộ ra nhà bưu điện gửi cái thư cho Cương. Cuối thư tôi có thêm: P.S. Bây giờ là 10 giờ 55 phút ngày 11 tháng Tám, sắp có nhật thực đi ngang qua chỗ tôi ngồi viết thư, nghe đồn sẵn tiện sẽ tận thế luôn. Quá đă!

Trời hơi có gió, mây là đà xám xịt, hai bên đường vắng người đi bộ. Chắc họ ngồi nhà chờ theo dơi chuyện ăn nhậu của mặt trăng trên truyền h́nh, hoặc đă đổ ra cả Trocadero cho đông vui mong xem được màn đêm chín mươi chín phần trăm đen, hoặc chịu khó lái xe về Reims hay Fécamp, có khi đi tận Cornouiailles để đen luôn một trăm phần trăm. Cả nước đang thay phiên nhau nghỉ hè mà. Nếu trời sập đánh rầm đúng vào lúc tôi c̣n lẩn quẩn ở nhà bưu điện, tôi sẽ chết một ḿnh không có người thân bên cạnh. Xung quanh tôi là đồng loại, nhưng khác màu da. Cái thư viết cho Cương sẽ cháy ra tro, và như thể th́ tôi đỡ phải ân hận v́ lời lẽ trong thư có hơi hầm hè và thiếu thành thật.

Ngoài món tiền gửi ngân hàng ở ba bốn dạng trương mục khác nhau, tôi c̣n một ít tiền mặt nhét trong một băng vidéo cất trong va-li trống gát trên đầu cái tủ áo. Tổng cộng các thứ tiền đủ mua một căn nhà nhỏ trong thành phố, phía trước cho thuê bán quần áo sida phía trong ở, mỗi tháng tà tà lănh tiền cho thuê khỏi cần làm việc. Aên uống đơn giản thôi, mỗi sáng dậy sớm mang giày bata đi bộ ra công viên tập thể dục hoặc múa Thái Cực Quyền với bà con cô bác, ngày rằm đi chùa ngày thường xem kinh kệ. Rất nên mua gấp quyển Tu Mau Kẻo Trễ để mai mốt c̣n biết thế nào là cực lạc. Trời ơi, vui vừa vừa thôi, tu tâm dưỡng tính để được cực vui có khi uổng công. Xúc động mạnh quá dễ dẫn đến nhồi máu cơ tim hoặc đứt mạch máu năo. Trong tích xưa đă kể có người cười quá mà chết. Lên tới cơi trên chết thêm lần nữa chưa biết đi đâu. Nhưng bây giờ chỉ c̣n có ba mươi phút trước khi tận thế, tính sao kịp chuyện mua nhà để kinh doanh lẫn để tu hành.

Tưởng tượng đám mây xám trên kia bỗng sà xuống đất rồi nước ở đâu x́ ra đen ng̣m, nhà cửa găy đổ, cây ngă, điện cúp tối đen trong màn đêm giữa trưa, hệ thống hơi đốt nổ đùng đùng, cửa kính nhà bưu điện vỡ rổn rảng ghim vào người, nghe máu chảy ướt nhưng không thấy màu đỏ, lúc ấy có ai kịp nghĩ đến ai không? Bảûo đảm là tôi nghĩ đến Nhă. Nó đang ở chỗ làm việc nên sẽ chết chùm với các đồng nghiệp trong cái pḥng có cha ǵ tên Oscar mấy tháng nay bỏ công thả lời ong bướm. Chắc Nhă sẽ kêu lên mẹ ơi mẹ ơi rồi ngủm củ tỏi. Có thể tôi chủ quan. Con cái lớn rồi, ai biết trong ḷng nó đang ôm riêng người nào, đến lúc ngặt nghèo mới bật gọi tên của kẻ bí mật. Nếu c̣n dư th́ giờ tôi sẽ nghĩ thêm đến Cương. Có thể tôi sẽ gọi Cương ơi Cương, bóng tối không đè lên bóng tối ở Santa Ana nhưng giờ này bên đó chắc anh thăng rồi. Chết trong lúc ngủ sướng hết biết. Thôi khỏi tính chuyện ly dị vợ để cưới tôi nữa nghe.

Nếu quả đúng như vậy th́ c̣n đến 143 ngày nữa mới tới năm 2000. Sợ chi nữa chuyện rớt máy bay vào ngày mùng một tháng Giêng; các chuyên gia máy tính hết chạy tới chạy lui như gà mắc đẻ t́m cách giải quyết sự cố kỹ thuật. Mấy cái bằng cấp của Nhă kể như bỏ. Công lao đi học nhà trẻ mẫu giáo cấp một cấp hai cấp ba bắt mẹ đưa đón đạp xe rả gị, tốt nghiệp đại học quốc gia nhờ dinh dưỡng tích lũy từ bo bo ḿ sợi rồi đèo bồng thêm một đại học nữa của bọn thực dân, bon chen t́m việc làm chầu chực chỗ này chỗ nọ để xin lưu trú không chịu về nước kiến thiết quê hương. Bây giờ nằm bầy nhầy bên cạnh xác ngoại bang. Thôi nghỉ tính chuyện để dành tiền cho hè năm sau mẹ hiền bay qua đoàn tụ gia đ́nh; giấy thông hành năm 2000 hết hạn rồi nghe, xin cái mới chém chết thế nào cũng gặp chuyện khó dễ. Nay th́ thế giới đại đồng cần chi đến xuất nhập cảnh; cũng chẳng hơn thua chi giàu nghèo, dốt hay biết chữ.

Tôi bỏ cái thư vô thùng lúc 11 giờ 15 phút rồi đi bộ ngược lại quăng đường khi năy. Coi như không có cơ chết ở nhà bưu điện. Trời càng lúc càng sậm ś, hàn thử biểu trước tiệm thuốc tây nhà ga chỉ 20 độ C. Tiệm tạp hóa bên kia đường vẫn mở cửa như thường ngày nhưng không thấy ma nào đi ra đi vô. Tôi băng qua lối đi có vạch trắng dành cho người đi bộ mà không chờ đèn xanh đèn đỏ. Bị xe đụng mười lăm phút trước khi tận thế cũng có cái hay riêng. Người gây tai nạn c̣n đang lính quưnh chưa biết tính sao th́ trời sập, khỏe re cả nguyên cáo lẫn bị cáo. Tiệm vắng quá làm khách hàng đi loanh quanh một lát bỗng thấy ớn xương sống. Hay là mua cái đồ dập tỏi giá hai chục quan; trời, nguyên một bộ cọ sơn nhà đủ cỡ mà chỉ có mười quan; dây dắt chó co giăn tự động bán hạ giá mười hai quan. Tôi hốt ba món rồi quơ thêm cho Nhă một bộ đồ ngủ ở gian quần áo sau một hồi đắn đo; xong tôi cua trở lại trả vào chỗ cũ bộ cọ sơn nhà, nhà đâu mà sơn. Trả luôn dây dắt chó, có con Koko th́ đă xí-lắc-léo từ mấy tháng trước. Tỏi th́ lấy dao đập cái bụp xuống thớt là xong, bày đặt máy móc chi cho mệt. Rốt cuộc chỉ c̣n bộ đồ ngủ để làm quà sinh nhật cho tháng Mười Hai. C̣n đến bốn tháng nữa nhưng tôi sẽ gói ghém sẵn, nhờ bà Ly chuyển tận tay đúng ngày tháng năm, trong lúc tôi không có mặt v́ đang ḷng ṿng trong ḷng dân tộc, cụ thể là bận tập dưỡng sinh ở công viên Lê Văn Tám. Nếu trong mười phút nữa trời sập, tôi sẽ nằm rúm ró tay ôm bộ đồ ngủ giá 59 quan 90 xu của một người sắp sửa ăn sinh nhật lần thứ hai mươi bốn.

Tôi ôm cái gói về tới chỗ ở b́nh yên vô sự trong màn đêm đang buông dần giữa trưa. Trước pḥng trọ của Nhă có một hàng hiên, bước ra là một khu vườn nhỏ trồng cà chua, rau dấp cá, lavande, hồng và pensée. Chủ nhà có vẻ chẳng tha thiết ǵ việc trồng tỉa, bạ chi ươm nấy. Giữa vườn có một cây táo tàng rũ. Mấy đêm trước ngày tận thế mưa gió ́ ào khiến cỏ trong vườn xanh hơn nhưng cũng làm cho các cây cành xuội lơ. Chúng nắng c̣n sót giữa trưa lúc 12 giờ 3 phút vu2ng Sartrouville làm in bóng mấy cành táo xuống nền cỏ ướt. Tôi đứng xoay lưng lại phía mặt trời để tự làm bóng. Lúc ấy nắng có thể đột nhiên tắt tị, rồi ầm một cái tôi ngă xuống cùng với cây táo, đất nứt ra. Người khuất bóng, ra là vậy.

Chuông điện thoại reo. Tôi bay vô. Quái, giờ này c̣n ai gọi, định trối trăn chi. “A-lô? Mẹ hả con nè, con gọi từ chỗ làm.”

“ Ờ ờ mẹ đang coi nhật thực.”

“Con cũng sắp coi, thôi con cúp nghe.”

“Ờ ờ.”

Nếu có ǵ xăy ra th́ đó là những lời cuối giữa hai mẹ con. Luôn luôn chúng tôi liên lạc nhau vào những thời khắc quan trọng: sinh nhật, Giáng sinh, giao thừa, mồng một vân vân. Nhật thực th́ có ǵ quan trọng? Ờ ờ, đối với những ai chỉ trụ một chỗ th́ tám mươi năm mới thấy một lần. Ngày hôm nay tất cả những con mắt từ Đại Tây Dương ṿng qua Ả-Rập đều sẽ hướng về phiá mặt trời, sẽ có đêm tối giữa ban ngày và b́nh minh hai lần trong một buổi sáng. Trên TV cô dâu chú rể đứng trước cửa nhà thờ Ermenonville hôn nhau đắm đuối trong ánh nhá nhem của đêm và ngày. Bóng tối đang đi qua Jérusalem. Ở Vatican Đức Giáo Hoàng bước ra nh́n trời, ở Iran người ta nhảy tưng tưng, ở Aán Độ dân chúng nhào xuống nước ngâm ḿnh và cầu nguyện. Đó là trận chiến dành quyền chiếu sáng nhân loại vĩa hè ḷng lề đường giữa hai thần linh. Quan trọng thật. Nếu là lời cuối th́ tôi chưa kịp nói với Nhă một điều bí mật.

Người ta đang trực tiếp truyền h́nh từ Catalina, Reims, Penzance, Fécamp, Trocadero, Vauville, Evreux, thậm chí từ sở thú Amiens - để coi bản năng loài vật có khiến cho dê ḅ nai cọp sói gà làm những ǵ chúng thường làm khi đêm bắt đầu chăng. Đêm dài chỉ nhủng nhỉnh hơn hai phút, tế bào h́nh que h́nh nói chưa kịp hoạt động đủ để quáng gà đă phải gáy sáng. Khôn hồn th́ chơi cà-phê. Phóng viên từ Cornouiailles đứng giữa trời lồng lộng báo cáo gió đang nổi lên, thủy triều sau lưng rút ra xa và trời tối mịt đúng vào lúc 12 giờ 10 phút. Màn ảnh cho thấy hàng trăm ngàn người tụ tập đông nghẹt ở Trocadero mang kính đặc chế của tổ chức CE ngửa mặt lên trời. Không thấy có dấu hiệu tận thế ngoại trừ h́nh ảnh tuyệt vọng của một người đang quỳ thẳng giữa thanh thiên bạch nhật hai tay giang rộng mắt nhắm tịt đầu ngă trật về phía sau, môi bập bập rồi há to như hát. Lúc này là ba giờ sáng ở Santa Ana. Chắc Cương đang nằm ngáy kḥ kḥ bên cạnh vợ, hay là đang thở hít da thịt của ai đó ở một chỗ nào khác rồi đột tử trong khi đang đă đời?

Mười hai giờ 30 phút mặt trời ló dạng cho thấy tháp Eiffel vẫn c̣n đứng chần vần đó, trong khi ở Catalina một giọng sobrano ré lên mừng mặt trời mọc lần thứ hai trong ngày. Vĩ cầm vút theo, trống ồm ồm chen vô bè trầm của đại hồ, piano đuổi. Dân nghỉ hè miền biển tiếp tục bơi và rám nắng. Khỉ thật, nếu không th́ mọi việc đă xong xuôi. Chắc có nhiều người thất vọng rên rỉ sao không tận thế đi cho tôi thoát cảnh lầm than con mẹ chủ nợ rồi sẽ đáo lại vợ tôi cắm sừng tôi trời đất hỡi án tử h́nh sao vẫn c̣n treo anh ơi hăy quay về với mẹ con em kiếp ăn mày vẫn cứ thế thôi trở vô chùi cầu tiêu nữa cho rồi xếp ḿnh lại tiếp tục thả dê sao mẹ già vẫn cứ măi là gánh nặng. Tôi sẽ viết cái thư khác cho Cương vẫn giọng hầm hè: Thôi khỏi tính nữa nghe, để tôi đi tu t́m đường cực lạc bởi chốn trần gian buồn bỏ mẹ.

Tôi tắt TV, lục đục chuẩn bị đi tắm. Phải tắm một cái, bí quá. Rồi sẽ mát mẻ tính lại chuyện đời. Năm 2000 đi Phi Châu chơi, nơi bóng tối sẽ lại đi qua giữa ban ngày. Khoan mua nhà cho thuê bán quần áo sida tập dưỡng sinh đi chùa, khoan nói với Nhă điều bí mật, đừng gọi Cương ơi Cương trong giờ lâm tử.

TRẦN THỊ NGH.
Sartrouville 11 tháng Tám, 99.



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home