|
1.
cơn mưa chạy rốt nắng
giáp mặt cùng sao sa
mở tận cùng hai đầu trái đất
rầm rập tiếng chân (???) người
tìm sao thấy nỗi hoang mang
tiếng ợ hơi từ những bao tử mục tiếng khóc rềnh
rang
biển mở ra giờ tự tử của LŨ RUỒI SA ĐỌA
nhan sắc đứng bên đường => chờ một chuyến metro
2.
ừ quen một điệu cười
phút lâm bồn
ngôi sao mọc mở bình minh ngào nghẹn
nói thầm với thiên thâu
những điều hứa nhỏ
sẽ chẳng bao giờ giữ được cho nhau
giữ bây giờ và giữ ở mai sau
tiếng rú đá vọng ngời lần giã biệt
cánh chim bay CHẺ MỘT CHÂN TRỜI
3.
vết nứt trên mặt biển chạy dài THÁI BÌNH DƯƠNG
rày nát giọng lục bình
thắp nén hương buổi chiều khô rượu
uống bạn bè từng chén cam tâm
ngày lụt nắng. Gió đêm vàng nguyệt tận
bằn bặt biển gào những trường giang
thôi thúc rừng thét gọi đá miên man
lời khóc riêng
mặt người trong mặt đá
ngày tháng năm
cúi lạy muồi mặt trời từng buổi sáng
quỳ ngưỡng vọng đen mỗi mỗi đêm
từng hớp rượu ngọt như môi nghiêm
khế hiệp cùng mắt đen và những ngón tay cong
đã nhòa trong hơi rượu
mất.
4.
lạm bức vòng gai tuẩn đạosiết mãi trên đầu NGƯỜI ăn năn
bài hát chịu tội hẫng hơi
không ai lý giải những điều cấp thiết đã thiên thu
trên đầu vú mọc gai chiếc lưỡi mọc gai
mùi đàn bà mùi hương trần gian
con đường thẳm dẫn đi giữa hai bờ háng biền biệt
nỗi thất tung từng chập thành hình
trên bờ mông đêm những chuỗi chiêm bao lần lượt
chạy ngang như một cuốn phim không bao giờ hết
nén hương
tàn rớt trong ly rượu bầm cơn mê
Virginia Mar – 14 - 02
TRẦN NGHI HOÀNG
|