CUỘC HẸN
Trần Mộng Tú



H - Tôi làm thế này có đúng không? Tóc bạn thẳng, chấm vai. Lông mày đậm nhưng không cong, mắt bạn to (chắc là có mầu đen). Khuôn mặt bạn hơi vuông ở cằm.

S - Không đúng đâu. Bạn làm lại đi. Tóc tôi hơi quăn, cắt ngắn sát hai bên thái dương. Lông mày tôi nhạt và cong, mắt tôi dài nhưng không to lắm và cằm tôi hơi nhọn.

H - Ồ lạ nhỉ. Để tôi sửa lại. Sao tôi cứ nghĩ bạn th́ phải thế này mà lại thành thế khác.

S - Chắc tại bạn muốn có một bạn gái như thế. C̣n tôi làm bạn thế này có đúng không? Bạn cao gần sáu feet. Tóc bạn cắt ngắn như cầu thủ football. Miệng bạn rộng và mắt bạn hơi xếch.

H - Sai rồi. Tôi có 5 feet 8 thôi. Tóc tôi cắt bởi một chỗ rất là đặc biệt nên trông có vẻ “pro” lắm. Mắt tôi tṛn chứ không có xếch. Tôi có đôi mắt của mẹ tôi. Này bạn có nhớ là chúng ḿnh hẹn gặp nhau ở đâu không?

S - Thế bạn không nhớ à.

H - Tại lần trước trục trặc mà ḿnh cứ đổi địa điểm hoài. Thế ở bên bạn cho thấy địa điểm nào?

S - Bạn làm lại đi. Ở phía tôi cho thấy ḿnh sẽ gặp nhau ở nhà hàng Straw Hat. Sau đó ḿnh sẽ ra biển rồi bạn sẽ ghé chỗ tôi ở.

H - OK. Cứ thế nhé.

S - OK. Nếu không bị trục trặc.

Anh đứng đợi cô ở nhà hàng Straw Hat. Tiệm ăn Mễ Tây Cơ nằm trên một ngọn đồi sát ngay biển. Giờ hẹn là bốn giờ chiều. Bây giờ đă gần năm giờ. Anh ngồi sát bên khung cửa sổ mở. Anh thấy những đám mây trắng nơn và những con chim cánh đen bay ngang bầu trời. Anh thấy gió ṿ đầu những ngọn palm cao vút, gió xào xạt trong đám hoa sặc sỡ trồng trong những chậu đất nung, anh chú ư thấy có con sâu nhỏ đang ḅ trên một chiếc lá của bụi hoa vô kiên. Mầu sâu và mầu lá lẫn vào nhau, phải để ư lắm mới thấy cái sinh vật bé xíu đó. Anh nghe cả được tiếng sóng dội vào vách đá dưới chân nhà hàng, anh đếm thong thả từng tiếng một, mỗi lần sóng đến. Thỉnh thoảng có một chiếc xe trèo lên dốc, đậu lại trước nhà hàng. Anh cố nh́n xem có người con gái nào mang cái nhân dáng anh vẽ trong h́nh từ ba tuần nay. Nhưng chưa thấy ai như vậy. Trong khi chú ư nh́n anh vẫn không quên đếm từng tiếng sóng.

Trời đang nắng chang chang bỗng tối xầm lại. Ở ngoài trời những đám mây trắng nơn và những con chim cánh đen cùng biến mất. Anh không c̣n nh́n thấy những ngọn palm đong đưa trong gió. Gió đă ngừng thở. Cái con sâu nhỏ xíu ḅ trên chiếc lá của hoa vô kiên đă nḥe vào bóng tối. Sóng h́nh như ngưng dội vào chân bức tường đá. Anh vừa đếm được đến số 57 trước đây một giây đồng hồ, bây giờ bỗng im bặt. Trong tiệm ăn, tiếng máy lạnh ngừng chạy, các bóng đèn tắt ngấm. Mọi người như ngưng thở. Tất cả rơi vào trạng thái đông lạnh trong một khoảnh khắc, rồi lại vỡ tung ra bởi tiếng hốt hoảng gọi nhau của nhân viên nhà hàng và của khách. Người ta đang với tới nhau trong vùng đen đặc. Anh không c̣n nh́n thấy ǵ nữa. Anh xô ghế đứng lên và lần ṃ t́m ra phía cửa chính. Anh ḍ dẫm từng bực đi xuống chân đồi, anh đi về phía biển. Anh đi t́m người con gái trong bức h́nh anh phác họa ra. Người con gái đó chắc đang đến trên những đợt sóng, ở một thế giới rộng lớn hơn.

Chiếc xe đang tiến dần về phía đồi th́ bị phủ chụp bởi bóng tối. Cô mơ hồ không biết là có đúng điểm hẹn hay không? Buổi trưa nay tất cả bỗng biến mất trên “cửa sổ”. Cô không t́m được chi tiết nào về anh. Cô không nhớ rơ nhân dạng của anh ra sao? Và địa điểm cô hẹn đến với anh có đúng không. Cô ước ǵ có tờ giấy in ra với tấm h́nh của anh và địa chỉ, ngày, giờ hẹn. Không biết có phải ngày hôm nay hay không?

Sóng ở biển h́nh như đang lên cao một cách cuồng nộ, những đợt nước lấn dần, lấn dần rồi tràn vào mặt lộ. Cô quay kính xe xuống, nhưng cô chẳng nh́n thấy ǵ bên ngoài. Trời đất một mầu xám đặc. Cô tự hỏi hay là nguyệt thực, mặt trăng đă ăn hết mặt trời. H́nh như nước biển đă ngập lên gần nửa bánh xe cô. Cô nghe thấy tiếng di chuyển của nước, tiếng di chuyển lặng lẽ nhưng ghê sợ đến rợn người. Cô nhớ đến điều người ta vẫn đe dọa nhau về cái ngày cuối cùng đó. Cô lắc lắc cái đầu với những sợi tóc ngắn. Làm ǵ có chuyện đó. Đời sống làm sao mà lại có thể ngắn đến thế được, ngắn như những sợi tóc à! Cô bước ra ngoài xe, nước ngập ngang ống chân, cô rùng ḿnh. Bỗng chợt nhớ ra một điều không dính dáng ǵ đến nước. Cô đă quên không cho con mèo của cô ăn sáng nay. Và con mèo của cô nó có biết bơi không? Nó sẽ xoay xở như thế nào để ứng xử với hoàn cảnh như thế này khi không có cô bên cạnh. Cô ḍ dẫm trong bóng tối, cất bước chân mà không biết ḿnh đang đi về hướng nào. Cô vẫn nghe tiếng nước tràn vào thành phố nước đă ngập gần lên đầu gối cô. Cô nghĩ đến người bạn mới quen trên “cửa sổ”. Cô chưa hề nghe anh ta nói bao giờ. Họ chưa gọi điện thoại cho nhau. Chỉ biết tên nhau. Mà cả hai thật ra đều dùng kư hiệt để biết về nhau chứ không dùng tên thật. Tất cả những điều anh biết về cô đều mơ hồ, đều không thật.

Hôm nay là ngày đầu tiên họ hẹn gặp nhau. Chưa biết mặt mà cả hai đă ch́m vào bóng tối. Cô nghe thấy rất nhiều tiếng động chung quanh cô cùng nổi lên một lượt. Có lẽ cái khoảnh khắc im lặng trước đây chỉ là khoảnh khắc tê liệt v́ thế giới bị ném vào một trạng thái bất ngờ.

Tiếng gọi nhau, tiếng khóc thất thanh, tiếng hét, tiếng đổ vỡ, tiếng va đập mạnh của những đồ vật. Cô thấy những vệt sáng của những chiếc đèn pin, những ngọn nến được thắp lên. Và cô bắt đầu nh́n thấy từng đợt sóng người tràn ra ngoài lộ. Họ bềnh bồng trên nước như cô. Bây giờ th́ cô không c̣n đứng vững hay bước đi được nữa. Nước đă dâng ngang lên ngực, và đợt sóng người chung quanh cô xô cô té xấp xuống. Cô bắt buộc phải nhoài ḿnh ra bơi. Nhưng không phải một ḿnh cô bơi. Mà cả thành phố cùng bơi với cô. Người ta vớt nhau trong nước. Những tiếng kêu khóc vẫn tiếp tục ̣a vang trong không gian. Bám chặt vào một chiếc ghế nổi, cô để mặc cho mọi người xô cô ra biển.

Cô bỗng lại nhớ đến con mèo của cô, sáng nay nó chưa được ăn.

Anh đi về phía biển, anh nghĩ như thế. Nhưng sao anh lại không nghe thấy tiếng sóng. Có lẽ anh càng lúc càng đi xa biển. Anh ṃ mẫm đi trong bóng tối. Nhưng h́nh như càng đi anh càng thấy đất trời như càng sáng ra, cái ánh sáng không phải do mặt trời rọi xuống, mà h́nh như nó đang hắt ra từ một đám cháy. Nó là một cái quầng màu cam khổng lồ đang chụp xuống thành phố. Đúng là một đám cháy, một đám cháy khổng lồ.

Trước mặt anh bây giờ là một quang cảnh hỗn loạn của một cuộc hỏa hoạn. Tiếng người gọi nhau, tiếng trẻ khóc, tiếng chó kêu ăng ẳng cuống cuồng. Tiếng những ṭa nhà đang đổ xập xuống mặt đất. Bầu trời th́ vẫn một màu đen kịt. Lửa từ mặt đất hắt lên, rọi sáng một góc không gian. Tuyệt nhiên không có tiếng c̣i hụ, không có bóng dáng một chiếc xe cứu hỏa. Chỉ có tiếng chân người chạy th́nh thịch trên mặt đất. Một con chó to chạy đâm xầm vào chân anh, nó sợ đến không c̣n biết sủa như những con chó khác. Anh cúi xuống ôm chầm lấy nó. Anh giơ chiếc đồng hồ của anh về phía lửa đang cháy. Bây giờ là sáu giờ rồi. S. ở đâu?

Anh nh́n chung quanh đám người chạy cháy để t́m S. Anh chẳng thấy một khuôn mặt nào giống khuôn mặt cô mà anh đă vẽ ra trên “cửa sổ”. Có những người con gái trông từ xa anh thấy giống lắm, lúc họ chạy gần anh, anh biết là không phải. Bằng chứng là họ nh́n anh rồi quay đi không một phút ngập ngừng. Anh thấy có một người mẹ trẻ vừa chạy vừa đút b́nh sữa vào miệng con, trông rất giống cô ở trong h́nh nhưng có lẽ không phải. V́ cô đâu có bao giờ cho anh hay là cô đă có con. Anh đứng nh́n đám cháy càng ngày càng lan rộng. Người chạy ra từ đám lửa càng ngày càng nhiều. cả thành phố ch́m trong biển lửa. Những ṭa nhà liên tiếp nối nhau đổ xuống. Anh tự hỏi. Có phải đây là cái ngày mà người ta vẫn nói đến mấy lúc sau này. Cái ngày cuối của một số nhân loại.

Anh bỗng cất tiếng gọi tên cô. Cái tên mà anh biết rơ chỉ là một kư hiệu. Anh tiếc là tại sao trước đây anh và cô không gọi điện thoại cho nhau, để được nghe giọng nói của nhau. Anh với cô chỉ mới là hai người bạn trên “cửa sổ”, hai người rất sơ giao chưa hiểu rơ nhau tường tận. Bây giờ ở thời điểm này. Thời điểm những chiếc lưỡi lửa đang liếm lên từng mạng sống con người anh bỗng thấy yêu cô tha thiết. Anh thèm được vuốt ve khuôn mặt cô, được chuyện tṛ với cô bằng âm thanh, bằng hơi thở chứ không phải bằng cái khung “cửa sổ” khô khan. Tóc cô dài hay ngắn, quăn hay thẳng không thành vấn đề. Anh cứ h́nh dung ra cô là một phụ nữ vô cùng quyến rũ, dù cô xấu hay đẹp.

Bỗng anh thấy một người con gái chạy ra từ một cánh cửa đang đổ xuống. Người con gái giống như in trong bức h́nh anh vẽ trên “cửa sổ”. Cô chạy trong hốt hoảng với một vạt áo đang bốc lửa trên lưng. Anh chạy xô về phiá cô, kéo cô ngă lăn xuống đất để dập đám cháy. Cô đă bị phỏng nặng lắm rồi cô như gần ngất đi. Anh hấp tấp hỏi cô. Khi cả thân anh đang nằm một nửa trên người cô.

“Bạn có phải là S. ở “cửa sổ” không? Tôi đang đi t́m bạn đây. Sao bạn không đến Straw Hat?”

Người con gái mở to mắt nh́n anh, không nói. Anh nhắc lại một lần nữa cả câu hỏi.

Cô vẫn nh́n anh, nói chậm răi:

“Tôi không phải là S. Tôi không hề có hẹn với ai ở Straw Hat. Tôi không hề biết sử dụng máy điện toán.”

Bỗng cô hét to lên:

“Tránh ra.”

Nhưng không kịp nữa. Cả một bức tường cháy đổ xập xuống sau lưng anh, phủ chụp lấy cả hai người. Anh ở dưới bức tường lửa, cô ở dưới anh. Anh cố lăn cả anh và cô ra khỏi bức tường lửa. Nhưng không được nữa rồi. Bức tường nặng quá và cả anh và cô bây giờ đă trở thành hai thanh củi trong đống lửa.

Anh không c̣n câu hỏi nào đặt ra cho người con gái có khuôn mặt của người con gái trong “cửa sổ” nữa.

Chiếc ghế cô bám vào được đă ch́m lĩm. Bây giờ cô chỉ c̣n một cách là thả nổi ḿnh trên mặt nước. Nhưng h́nh như cô đă ngâm ở trong nước rất lâu. Những tiếng động chung quanh cô cứ bớt dần, bớt dần rồi im hẳn. Cô không thấy bị ai xô đẩy ḿnh nữa. Cô bắt đầu đuối sức và thấy cái lạnh thấm vào tận trong sương. Thỉnh thoảng cô lại ch́m lỉm cả thân cả đầu dưới những đợt sóng. Cô uống vào trong bụng rất nhiều nước. Cô quơ tay chung quanh cố t́m một cánh tay hay bất cứ một vật ǵ có thể bám vào. Nhưng biển bỗng mênh mông và im lặng quá. Bóng tối vẫn phủ khắp nơi. Cô nghĩ đến anh và con mèo của cô. Cả hai giờ này ra sao?

H́nh như có một đám cháy đang tiến về phía biển, v́ cô thỉnh thoảng lại nh́n thấy biển sáng một góc. Trong khoảnh khắc ánh sáng ngắn ngủi đó cô nh́n thấy rất nhiều vật nổi lềnh bềnh trên nước. Có khi cô thấy một thân người nằm vắt ngang trên những đồ vật đó. Một mái tóc dài của ai vướng vào kẽ đá ở gần bờ. Cô thấy có người đang cố gắng bơi ngược con sóng. Có người đang thả nổi như cô. Có con chó đang cố cất đầu lên khỏi mặt nước. Và trên lưng nó th́ lại có một cậu bé đang ôm chặt vào. Tất cả lại ch́m vào bóng tối trong chốc lát rồi lại sáng rực lên.

Người ta không c̣n ai kêu khóc được nữa. Tất cả đă cứ ch́m dần, ch́m dần trong nước. Cô cũng đuối lắm rồi. Cô không biết ḿnh sẽ ch́m hẳn lúc nào. Một cơn sóng ở đâu ập xuống kéo cô thật mạnh, xô cô tạt sang phải rồi lại lao về đằng trước. Cô ch́m nghĩm một lúc rồi lại ngóc được đầu lên. Cô hốt hoảng quơ tay nắm được một vật. Đó là một cánh tay. Cô vội vàng đu cả thân cô vào cánh tay đó. cô chồm người lên như muốn đeo cả cái thân thể cô vào cái phao cứu nguy đó. Cả một góc biển lại được sáng hồng lên một lúc do ánh sáng của đám cháy trên bờ rọi xuống. Cô nh́n rơ được cả con người mà cô đang bám vào. Một khuôn mặt đàn ông c̣n trẻ, một khuôn mặt trắng nhợt nhạt v́ ngâm nj7ớc. Hai mắt anh ta nhắm nghiền.

Cô bỗng kêu lên thảng thốt:

“H, H, H. Bạn phải không?”

Người thanh niên mở mắt ra, rồi lại nhắm lại ngay, môi anh như muốn nói.

Cô hấp tấp:

“Đúng bạn rồi, thôi không cần trả lời nữa. Bây giờ chúng ta cố đưa nhau vào bờ.”

Cô nhắm mắt lại cố lấy sức vào hai chân đạp đạp trên sóng. Cố lấy sức vào hai tay kéo anh theo cô. Nhưng họ không tiến vào bờ. Càng cố gắng cô càng kéo anh ra biển.

Và biển th́ phũ phàng lắm. Biển kéo hai người đi thật xa. Và đặt họ nằm tận dưới đáy.

Lâu lắm, không biết là bao nhiêu năm sau. Có một người con gái từ xa đến cư ngụ ở thành phố mới. Cô dọn vào ở một chung cư. Ngày đầu tiên dọn vào căn pḥng nhỏ, cô nhặt được một tờ giấy rơi trên sàn nhà. Tờ giấy được in ra từ một máy điện toán, có h́nh một thanh niên trông khá đẹp trai. Với hàng chữ in bên dưới “Hẹn gặp nhau ở nhà hàng Straw Hat.”

Ṭ ṃ, cô mở điện thoại niên giám ra t́m, không có nhà hàng nào mang tên Straw Hat. Cô gọi tổng đài hỏi, cô được trả lời là:

“Cả khách sạn Straw Hat và hai phần ba thành phố đó đă trôi ra biển hoặc ch́m trong lửa vào đầu năm 2000.ª

TRẦN MỘNG TÚ



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home