|
||
|
Trong mấy ngày liền, mỗi lần muốn vào nhà kho t́m cái ǵ, điều trước tiên là bật đèn (may quá cái công tắc ở bên ng̣ai) xong rồi tôi đập đập vào cánh cửa, nói to trước khi mở như khách nói với chủ nhà. “Có ai trong đó không? Tôi vào nghe.” ( Nói tiếng Việt xong, sợ con chuột không biết ngoại ngữ tôi lập lại bằng tiếng Anh - May I come in?) Tôi nghe ngóng động tịch vài giây, đập vào cánh cửa vài cái một lần nữa. “Tôi vào nghe.” (Lần này nói tiếng Việt để nó nghe quen dần) Không thấy tiếng trả lời ǵ cả, tôi mở cửa, chưa dám bước vào hẳn, đứng nh́n thôi, biết chắc là không có ai ở trong đó mới dám bước vào, bước được hai bước đầu dậm chân thật mạnh ầm ầm xuống sàn gây tiếng động, xem có ai chạy ra không, rồi mới dám bước hẳn vào trong. Tôi bắt đầu ngửi thấy cái mùi kỳ cục, không giống mùi vớ dơ của chồng con, không giống cái mùi quần áo chưa kịp giặt. Mùi người lạ, một cái mùi rất khó chịu, chưa ngửi bao giờ. Trong cái nhà kho độ 3 thước vuông này tôi giữ đủ mọi thứ mà gia đ́nh nào cũng giữ. Từ sách vở, quần áo, giầy dép, nồi xoong. Cái đang dùng và cái không dùng đến nữa nhưng chưa nỡ vứt. Trên kệ sách là những chồng tạp chí cũ, 10, 15 năm của Thế Kỷ, Hợp Lưu, Văn, Văn Học, và mới hơn vài năm của Phụ Nữ Gia Đ́nh, những sách mua ở Việt Nam từ thời c̣n in bằng giấy vàng khè, nhầu nhĩ như miếng giấy gói xôi ở Hà Nội. Bây giờ trên những gáy sách đầy rẫy phân chuột. Tôi t́m xem chúng đă cắn những cái ǵ? Quần áo, giầy không bị cắn, sách cũng c̣n nguyên, nhưng bao gạo ở góc buồng th́ thủng một lỗ to tướng, gạo văi ra ngoài. Có lẽ chúng ăn no xong nằm kềnh ra đọc sách, rồi phóng uế luôn trên lưng chữ. Tôi lấy máy hút bụi ra, lắp mấy cái ống dài luồn vào giữa những trang giấy, hút phân chuột. Vừa hút vừa run, nhưng không làm ngay th́ tội nghiệp cho chữ, cho giấy và cho những tác giả đang bị ngột ngạt. Tôi sợ chuột lắm, sợ đến nỗi sau một vài lần thấy nó phóng ra như thế tôi không dám vào cái buồng dưới hầm nữa. Coi như đă cho chuột thuê rồi. Nỗi sợ đi vào cả trong giấc ngủ. Có đêm tôi nằm mơ thấy khi mở của nhà kho, con chuột thấy tôi b́nh tĩnh đứng nh́n rồi bỗng giơ hai chân trước vươn lên một cái như người đàn ông vươn vai và nó trở thành một con chuột cao lớn như chồng tôi, đầu đụng cả nóc buồng. Nó đi thẳng bằng hai chân sau, cũng cau mày lại, gắt gỏng y hệt chồng tôi lúc không hài ḷng chuyện ǵ. Tôi sợ quá, hét lên ù chạy. Tỉnh dậy thấy ḿnh đang nằm trên giường, bên cạnh ông chồng ngủ hiền lành, ngáy o o mới an tâm. Sợ th́ sợ vẫn muốn ngó vào nhà kho, và mỗi lần ngó vào đó thấy phân chuột đen thui rải rắc trên sách th́ lại muốn vào dọn ngay. Nhưng không có chồng ở nhà th́ không dám vào. C̣n cái mùi hôi của nó cũng làm tôi khiếp đảm. Tôi thương ba cái kệ sách đầy ắp ở đấy, bây giờ chữ nghĩa “cảo thơm” hôi toàn mùi chuột. Tôi bàn với chồng t́m cách bẫy. Ông chồng tôi sau khi khảo cứu với mấy người bạn có chuột share pḥng, ra Home Depot mua về mấy cái bẫy đủ loại khác nhau. Từ cái bẫy như căn pḥng motel nhỏ để mồi trong đó cho khách vào rồi không ra được, cho đến cái bẫy như cái khay đựng một chất keo đặc, ở giữa có miếng mồi, nếu cô, cậu chuột nào bước vào kiếm ăn th́ hai chân sẽ cứng ngắc lại không bước ra được phải nhờ người đến gỡ ( Nười gỡ chắc chắn không phải tôi.) Loại bỏ thuốc độc cho chuột ăn vào 2 ngày sau chết th́ chúng tôi không dám, v́ sợ không t́m ra xác chết để làm lễ an táng mà phải “Xếp tàn y lại để dành HƯƠNG” mà không biết ngọc thể xếp ở ống dẫn hơi nóng nào th́ c̣n khổ bằng mười khi chuột c̣n tại thế. Nhưng con chuột nhà này nó khôn không kém ǵ con chuột trong phim hoạt họa Tom and Jerry. Nó check-in ăn những miếng mồi trong motel rồi check out, nó đứng bên ngoài cái khay keo ăn miếng mồi trên khay và xoay ngang cái khay keo lại, kéo lê một góc, rồi ra đi b́nh thản. Chúng tôi lại đến tiệm chuyên môn trừ sâu, bọ, chuột vấn kế. Người đàn bà bán hàng sau khi nghe chúng tôi tả mấy cái bẫy chuột đă dùng. Bà ta nheo mắt lại nh́n tôi (Có lễ đoán tôi là người sợ nhất) phán một câu: “Không bắt được nó, lại sợ nó chết trong nhà, th́ phải tập sống chung với nó.” Cách bà ấy nói nghe rất là thời thượng, nghe như khuyên một cặp trai gái thử sống chung tiền hôn nhân xem có hợp nhau không? (nguyên văn câu nói: Learn to cohabitate with each other.) Hai vợ chồng tôi nh́n nhau ngẩn người ra trước câu nói lạ lùng nhưng xem ra có lư. Bất giác tôi nhớ đến nhân vật trong một cuốn truyện ngoại quốc mà tôi đọc được. Anh ta mỗi buổi sáng hay đổ sữa vào một chiếc đĩa đặt ở góc nhà, rồi đợi con chuột share pḥng với anh cùng ra ăn sáng. Cả hai sống chung ḥa b́nh. Khi anh ốm anh cũng chỉ sợ con chuột đói. Người bạn gái đến thăm, anh nằm rên hừ hừ trên giường câu đầu tiên anh nhờ là đổ sữa vào đĩa cho con chuột ra uống. Chúng tôi ra về, trên xe bàn chuyện sống chung với chuột. Cách của tôi khi muốn làm quen với ai th́ nói chuyện Thơ, đọc thơ, xem người đó phản ứng ra sao? Lănh đạm hay nôn nả nghe? Không hiểu ǵ về thơ cả hay hiểu thơ hơn cả ḿnh nữa. Rồi từ đó suy ra có làm bạn được hay không? Tôi sẽ làm một bài thơ dán lên phía trong cánh cửa nhà kho, xem t́nh h́nh thế nào. Khi về nhà tôi viết ngay xuống một bài thơ. Thử sống chung Chúng ta hai người lạ
Cuộc sống chung định mệnh
Chồng tôi đọc bài Thơ nói: “Sao làm thơ cho chuột mà giống cho anh vậy?” Tôi im lặng, đem bài thơ dán vào phía sau cánh cửa nhà kho, nhờ chồng vào thu dọn hết thực phẩm khô, không để sót một chút ǵ. Hút thật sạch những kệ sách, xịt nước thơm có mùi hoa chanh, đóng cửa lại. Nửa đêm tỉnh giấc, tôi nằm nghĩ đến con chuột, thấy cách đối sử của ḿnh sai. Đă gọi là tập sống chung mà không cho người ta ăn th́ vô lư thật. Tôi ḷ ṃ trong bóng tối, rót một bát sữa, mở hé cánh cửa nhà kho đẩy vào. Hai ngày sau, tôi mở cửa, ngó đầu vào t́m người share pḥng. Nhà kho sạch nguyên, không có một hạt phân chuột, bát sữa đầy ắp không một giọt nào vương ra ngoài. Người share pḥng đă bỏ đi. Tôi cười nhạt, nhún vai nói một ḿnh: Ôi chao! Thử xem đi được bao lâu? Có chỗ nào thơm tho hơn chỗ này? Đi mỏi chân th́ lại quay về thôi! Nhưng người đi là đi luôn. Mấy ngày kế tiếp tôi thăm ḍ xem đă chịu “Bó thân về với triều đ́nh chưa?” Nhưng vẫn không có dấu hiệu nào cả. Tôi thu bát sữa đi, v́ sợ kiến t́m đến. Không biết v́ bài Thơ hay v́ hết thực phẩm, v́ những tiếng động thường xuyên của máy hút bụi, hay v́ mùi hương lạ của nước xịt hoa chanh. Người share pḥng bỏ đi biền biệt. Bây giờ khi vào nhà kho, tôi không c̣n sợ hăi phải đập ầm ầm vào cánh cửa, phải lên tiếng hỏi có ai trong đó không? Nhưng mỗi khi mở cánh cửa, thấy bài Thơ dán ở đó, ḷng thấy bâng khuâng nhớ. TRẦN MỘNG TÚ
|
|
|