|
Đến dạ du thần chừng cũng đã ngủ,
Sao khất giả còn đi,
Lê mấy lời thương thảm cổ đại
Vào sâu mãi xóm trong?
Ra bữa xin chưa đủ,
Thân đọa đày thân, phải chịu thôi,
Chỉ mong đồng loại chớ xua đuổi.
Giờ này, thế giới kín khuya khoắt,
Còn cửa nào cho ta gõ đây?
Lũ chó sủa rong theo.
Quả đáng ngờ vực, mọi nhân dạng.
Mấy bữa rồi, gió cứ lầy nhầy trên ngọn cây cao.
Mùa đông năm nay chừng đến sớm.
Trời đất vẫn không chừa bỏ thói ngặt nghèo.
Đêm qua, lão bạn nằm bên ngủ chết lạnh.
Anh em tri hô xúm tiếp tay.
Rõ vô vọng.
Lửa ngoài thân sao truyền được vào thân
Khi thân chẳng sẵn sàng thứ bắt cháy?
Thời tiết vô lường thay,
Ta phải cố giữ mình luôn ấm áp.
Người lần lượt bỏ nhau đi,
Mộng hãy vì ta nán hủ hỉ.
Gió lại gió thường kỳ
Xúc xiểm âm mưu những biến chuyển.
Thời thế vút qua đi, bỏ rớt lại oan hồn,
Chốn xưa lai vãng khóc dâu biển.
Trăng thâu thiên cổ sáng im lìm...
Có lần cát bụi làm xương máu,
Hoàn kiếp, còn đau nỗi máu xương.
Giặc đại thắng mùa xuân,
Đất yểm, nhà ma không ở được,
Ta quăng sử tịch, chạy mình không.
May còn chiếc bóng theo làm bạn,
Đêm đêm vét mộng trải nơi nằm.
Thượng Đế chiều ta, không hiện hữu,
Mặc ta rộng rãi tùy nghi ta.
Gió vẫn gió ngật ngầy,
Dã dượi hàng cây không ngủ được.
Người già như kẻ đi xa lâu,
Về thăm nhìn ngơ ngác cố thời,
Chừng chẳng nhận ra.
Ta cười khóc bất kỳ, hát điên loạn,
Nhớ đó, quên đây,
Nhìn biết thị phi, không đứng lại,
Đời bỏ đi rồi, trong đục chi?
Đôi khi phơi phới như thơ trẻ,
Thường khi nặng chịch như thần linh.
Phải ta đang sống chệch
Một dị bản nào đây của chính ta,
Mãi không vừa chập?
Nghiệp khất giả, tiếng rao thương thảm.
Cõi trăm năm, người nghe bất an.
5-2005
TÔ THÙY YÊN
3-2000
|
|