BỤI ĐỜI
Tô Thùy Yên



Xưa có người chợt thiếp giấc chiều,
Chừng chiêm bao điều chi,
Ngay đêm đó, bỏ nhà đi tuyệt tích.
Vách núi gió chà nhẵn,
Nhìn sao khỏi kinh tâm?
Cây gậy trúc bên đường ai bỏ lại?
Chó tru trăng tối.
Bến nước hoang đường,
Tiếng gọi đò huyễn ảo.
Bãi mênh mang láng rợn,
Vong khuất nào kia mãi vẩn vơ,
Ám chướng lời kinh chưa vỡ sáng.
Bước đánh tiếng thăm dò thiên mệnh ẩn hình.
Lửa loạn rừng cuống hoảng.
Chim vút thoát thân bay mù khơi.
Một thời lịch sử bỏ bùa ngươi,
Cho ăn nằm rời rã...
Ma dại thân tàn, quẳng cửa sau.
Manh áo sinh thời mục lủng rỗ,
Mảnh hồn lỗ chỗ nhớ ngoi quên.
Đồng đất trăm năm đi lạc mãi.
Nơi nào vui quần tụ tối nay?
Chiếu chăn thiên hạ, mộng vô chủ.
Quê nhà đâu nhớ biết, sao hoài hương?
Có bên này, hẳn có bên kia,
Rồi bên kia của bên kia nữa...
Đi đến bao giờ mới nghỉ đi?
Mà thôi, nghĩ lắm chẳng thêm gì.
Trời đất lỗi lầm,
Ngươi đứng ra ngậm ngùi xác chứng.
Ca múa không dụng tâm.
Sống đời không hậu ý.
Chốn đông người như cõi thênh thang.
Nước mắt rồi phai độ mặn chăng?
Măng mai, măng trúc, khổ là vậy.
Nước độc, rừng thiêng, khó ở lâu.
3-2005

EM ĐI

Em đi lên núi, đi ra biển...
Đi trốn? Đi tìm? Giục giã đi.
Mai sau, nằm lại bên bờ cỏ,
Thôi cũng an lòng ta có đi.
Chúc em phơi phới khi ra ngõ.
Đèn kéo quân quần may rủi may.
Lực hãy tòng tâm, vượt bất khả.
Tự ta, đường mở như xòe tay.
Băng qua những biên hạn nghi hoặc,
Nhìn hoa để thấy đó là hoa...
Rúng động thần hồn, tiếng thét xé,
Rớt xuống thời gian, bất kể ta.
Trốn không trốn được, tìm không gặp.
Đi, mãi đi, chừng đi lấy đi...
Một kiếp vô thường sao đủ rộng,
Mà hòng trải trọn một đam mê?
Thế giới sớm chiều chuyển chóng mặt.
Đời không thực tướng, biết sao thân?
Lâu dần, bớt trẻ, bảo mình được,
Mắt nhắm nhìn xa, mở thấy gần.
Tâm khảm nặng thêm mùi quá khứ.
Sống đã là hư hoại tự thân.
Em nghe sóng muôn biển rời rã
Tắp tàn dư lên bãi thất thần.
Sao lạ, hay do mình tưởng lạ?
Khuya rồi, có lẽ phải dừng chân.
Thánh chúa một lần đã thảm bại.
Ta dừng, cho thánh chúa ngơi thân.
Cái ta muốn trốn nhạt dần bóng.
Cái ta cầu gặp nhòe đi hình.
Thêm tuổi, mong sao lòng bớt bận,
Tạo dịp về thăm lại chính mình.
Em nhớ cội mai già trước ngõ,
Xuân này có trối một lần hoa?
Thiết tha thế, xót xa là thế.
Tình tự nào không xé thịt da?
Em qua rồi núi, qua rồi biển,
Gặp gì thêm ngoài núi biển ra?
Hay vẫn bàn tay vô cảm ấy
Mơn man đau rát tận cùng ta.
4-2005

BIA CHÚ

Em chạy xa chốn cũ,
Xóa triệt để dấu mình,
Sợ lời thề xưa truy nã chăng?
Giả sử mai sau tình cờ gặp lại,
Dừng chân hỏi chào nhau,
Lòng sẽ đứng qua bên nhìn bất động.
Cửa đóng chết.
Anh quên rồi mật khẩu.
Em an tâm.
Nhớ chi nữa cơn mưa rào bãi cháy,
Tuyệt vời trời dỗ đất nguôi ngoai.
Thời đó, anh còn dư dả mộng,
Chưa nghe đá rã nát trong đầu.
Bao lâu ngọn lửa oằn cơn gió,
Buồn bã thay. Mà quả cảm thay.
Đọc lướt bài thơ, em có biết
Chữ khổ tôi từ lửa ấy không?
Nhớ nỗi chết như nhớ nhà cha mẹ,
Ước đi lại đời anh không gặp em.
Yên nghỉ nhé, những một thời yểu mệnh.
Bài thơ bia chú khóc hư vô.
Trời đất mải lo tròn chuyển động,
Vô ý làm mưa nắng tội anh.
4-2005

TÔ THÙY YÊN



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home