|
||
|
Trong thế giới không hoàn hảo chúng ta đang sống, người ta vẫn đọc văn của Jean-Paul Sartre, của Romain Rolland, đọc thơ của Paul Eluard, xem tranh của Picasso... và quên rằng những tác giả này có liên hệ ít nhiều đến chủ nghĩa và chế độ cộng sản. ở Hoa Kỳ, chúng ta vẫn ca ngợi ông Martin Luther King, nguyên lănh tụ đấu tranh dân quyền cho người da đen, vẫn sung sướng được nghỉ việc một ngày trong năm nhân ngày lễ mang tên ông. Con cái chúng ta hàng năm trong quá khứ và cả trong tương lai nữa sẽ viết luận văn về ông ở nhà trường. Chúng ta vẫn vào thư viện chính mang tên ông ở San Jose để t́m sách vở. Và chúng ta đều quên rằng trong lúc sinh tiền ông là người đă nhiều lần lên tiếng ủng hộ cuộc đấu tranh của Mặt Trận Giải Phóng ở Việt Nam thời chiến. Thế th́ tại sao chỉ và phải là Trịnh Công Sơn? Văn chương không thể thay thế cho chính trị. Nói theo René Wellek và Austin Warren trong The Theory of Literature, "...văn chương không thể thế chỗ cho xă hội học hay chính trị. Văn chương có biện minh riêng và cứu cánh riêng." Henry James là nhà văn cả đời tuy chỉ chú trọng đến khía cạnh "duy nghệ thuật" (pure art) đă phát biểu "Vấn nạn lớn đối với nhà thơ hay nhà văn là ông cảm nhận đời sống thế nào? và trong phân tích sau cùng, điều ǵ là triết lư của ông?" Trong quan điểm này Nối Ṿng Tay Lớn hay những nhạc phẩm được gọi là "phản chiến" nào khác của Trịnh Công Sơn đều không phải là tuyên ngôn chính trị. Chúng chỉ phản ảnh cái nh́n của một người như mọi người đối diện với đời sống, thực tại xă hội, trước cuộc chiến... Giải thích chính trị đối với văn chương là chuyện khác, là chuyện đến sau. Nói theo Goerge Orwell, "...mỗi nhà văn là một nhà tuyên truyền... trong ư nghĩa hắn cố gắng, trực tiếp hay gián tiếp, đưa ra một nhăn quan về đời sống thích đáng theo ư hắn." Nhà tuyên truyền Trịnh Công Sơn đứng về phía nào trong cuộc chiến hay chỉ là khách bàng quan nói lên tiếng của ḿnh (và cho nhiều người) và bị lợi dụng? George Orwell, tác giả của Trại Súc Vật và 1984, cho rằng "Quan niệm nghệ thuật không dính dáng ǵ đến chính trị, chính đó, cũng là một thái độ chính trị." ông có thể đă trực tiếp trả lời cho quan niệm nghệ thuật "ở ngoài và ở trên" chính trị của nhiều người. Nhưng, ông không thuyết phục được nhiều người lắm trong những người cầm bút của họ và của ta ở hải ngoại. Ca ngợi về t́nh yêu như Trịnh Công Sơn đă làm trước và sau 1975 phải chăng cũng là một thái độ chính trị? Điều này có cần phải được nói đến? C̣n những người viết nhạc t́nh khác th́ sao? Nhà văn Graham Green năm 1948 đă ngạo nghễ tuyên bố "Bất trung là đặc quyền của chúng tôi" trong quyển sách ghi lại cuộc nói chuyện tay ba giữa ông với Elisabeth Bowen và V. S. Pritchett, quyển "Why Do I Write?" ông giải thích ư kiến này bằng nhiều lư lẽ khác nhau. Điều quan trọng hơn phải chăng chỉ trong tự do, người ta (người cầm bút) mới có thể lên tiếng nói lớn, dơng dạc được như thế? Sáng tạo không đi đôi với xích xiềng. ở đâu cũng vậy. THƯỢNG VĂN
|
|
|