LÁ THƯ CỦA NGƯỜI T̀NH PHẢN BỘI
Isabel Allende
Thư Hương (dịch)



Sau khi sinh Analia Torres, mẹ nàng sốt nặng và qua đời trong một cơn mê sảng. Sự việc xảy ra quá đột ngột và quá tàn nhẫn, người cha của Analia đau buồn đến quẩn trí. Hai tuần sau, ông tự bắn vào ngực ḿnh một phát súng. Trong nhiều ngày nằm hấp hối trên giường bệnh, miệng ông luôn lẩm nhẩm tên người vợ yêu dấu. Cơ nghiệp đồ sộ của gia đ́nh ông và số phận của đứa bé sơ sinh mồ côi được giao hoàn toàn cho người anh Eugenio của ông.

Cho đến năm lên sáu, Analia lúc nào cũng luẩn quẩn bên váy bà vú người da đỏ trong khu nhà ở dành cho đầy tớ. Khi đến tuổi đi học, cô bé được gửi vào trường nội trú ḍng Đức Mẹ Thánh Tâm ở thủ đô, nơi nàng đă sống yên lành trong mười hai năm. Ở trường, Analia là một học tṛ ngoan và kỷ luật. Cô bé không những không ghét mà c̣n rất yêu thích nếp sống nghiêm túc và khổ hạnh của tu viện. Cô cảm thấy thật là dễ chịu được qú một ḿnh trong giáo đường tĩnh mịch, có những tượng Thánh đứng chung quanh và trên không thoang thoảng mùi sáp chảy hay mùi hoa Bạch Hợp. Đôi khi, Analia trốn lên gác cao một ḿnh, ngồi co ro trong đống tượng găy và bàn ghế cũ nát để tự kể cho ḿnh nghe một mẩu truyện. Sau những giây phút lét lút ấy, ḷng cô lại trĩu nặng một cảm giác tội lỗi. Cứ mỗi sáu tháng, cô lại nhận được một bức thơ ngắn từ bác Eugenio gửi đến. Bức nào cũng một tuồng nhắc nhở cô sống ngoan ngoăn và đức hạnh để vui ḷng cha mẹ. Ông khuyên Analia nên đi tu để tích lũy phước đức cho gia đ́nh. Có lẽ, theo ông, đó là điều mà cha mẹ cô luôn luôn trông mong ở đứa con gái duy nhất của họ. Analia cho bác Eugenio biết là cô không có ư định ấy mặc dù trong thâm tâm, cô rất yêu thích đời sống tu hành. Đàng sau những thói quen phàm tục, trong cuộc sống cô độc và tuyệt đối từ bỏ hoan lạc, cô nghĩ là cô có lẽ sẽ t́m được một niềm an lạc vĩnh cữu.

Linh tính bảo Analia làm trái với lời khuyên của bác. Cô tin rằng sở dĩ bác cô khuyên như thế là có ư đồ tham lam. Cô có cảm tưởng là những ư kiến của ông đều có đặt cạm bẫy ở đâu đó.

Năm Analia được 16 tuổi, bác cô đến tu viện thăm cháu lần đầu sau 10 năm xa cách. Khi Mẹ Bề Trên gọi cô gái đến, bà cảm thấy cần giới thiệu họ với nhau v́ cả hai đều đă thay đổi quá nhiều.

“Analia à. Bác thấy các Sơ đă chăm sóc cháu thật tử tế đó.” Người bác mở lời, vừa quấy tách chocolate. “Cháu trông khoẻ mạnh, có thể nói là xinh đẹp. Trong bức thơ cuối cùng bác viết cho cháu, bác có nhắn là bắt đầu từ sinh nhật này của cháu, cháu sẽ nhận được một số tiền hàng tháng để chi tiêu, như cha cháu đă yêu cầu trong tờ di chúc.”

“Bao nhiêu?”

“Một trăm pesos.”

“Cha mẹ cháu chỉ để lại có bấy nhiêu thôi à?”

“Ồ không! Tất nhiên là không. Như cháu biết cái trang trại kia là thuộc về cháu, nhưng việc đồng áng không phải là việc của đàn bà, con gái, nhất là trong thời buổi loạn lạc như bây giờ. Trong lúc này th́ bác sẽ gửi tiền hàng tháng đến cho cháu, có thể tăng hàng năm cho đến lúc cháu trưởng thành. Lúc đó th́ chúng ta sẽ xem.”

“Xem ǵ, hả bác?”

“Xem cách nào là tốt nhất cho cháu.”

“Cháu có quyền chọn lựa những ǵ?”

“Cháu sẽ cần một người đàn ông để trông coi trang trại, cháu à. Bác đă làm điều đó trong những năm qua. Đó là một việc làm không dễ, nhưng đó là bổn phận của bác.

Bác đă hứa với cha cháu trước khi người lâm chung, và bác đă chuẩn bị làm tiếp công việc này dùm cháu.”

“Bác không cần lao khổ như thế nữa làm ǵ. Cháu sẽ lập gia đ́nh và sẽ tự quản lư lấy tài sản của ḿnh.”

“Chừng nào đứa bé này lấy chồng, hở Sơ? Đă có ai xứng đáng chưa?”

“Tại sao lại nói như vậy hở ông Torres. Chúng tôi đă trông nom chúng nó rất kỹ.”

Analia Torres đứng dậy, sửa lại nếp áo đồng phục. Cô phát một cử chỉ bất b́nh ra ư cáo từ, rồi bỏ ra ngoàị Mẹ Bề Trên mời khách một tách chocolate nữa. Bà phân trần cho cử chỉ khiếm nhă của đứa con gái có lẽ nguyên do là đă sống xa cách với gia đ́nh quá nhiều năm.

“Nó là đứa không bao giờ về nhà trong những ngày nghỉ và cũng không bao giờ nhận được quà Giáng sinh.” Bà nói thêm.

“Tôi không phải là người biết ch́u ư trẻ con, nhưng tôi bảo đảm với bà là tôi yêu quí cháu tôi như cha của nó vậy. Bà nói đúng. Cháu tôi rất cần t́nh thương. Phụ nữ là sinh vật nhiều t́nh cảm.”

Một tháng sau, người bác trở lại trường nội trú. Lần này, ông không có ư muốn gặp cháu mà chỉ báo với Mẹ Bề Trên là con trai của ông muốn kết bạn thư tín với Analia, với hy vọng là t́nh bạn của hai trẻ sẽ làm cho mối quan hệ giữa nàng và gia đ́nh được thắm thiết hơn.

Những bức thơ bắt đầu gửi đến đều đặn, trên giấy trắng, mực đen, bằng một nét chữ tṛn, rắn rỏi. Có những bức thơ nói về đời sống thôn dă, của bốn mùa và muông thú. Có những bức kể về các nhà thơ quá cố, về những ư tưởng tuyệt đẹp của họ. Đôi khi, trong phong thơ c̣n có kèm thêm một cuốn sách, hay một bức phác họa cũng bằng cái nét rắn chắc ấy. Analia không định đọc những lá thơ đó, bởi đối với nàng, bất cứ cái ǵ liên quan đến người bác đều có ư đồ không tốt. Nhưng những lúc cô quạnh, cô nàng lại đem những lá thơ kia ra xem để giải trí. Trốn một ḿnh trên gác cao, không c̣n để tưởng tượng đến những chuyện thần tiên, mà để đọc đi đọc lại những bức thơ của người anh họ cho đến khi nàng thuộc ḷng cả những ḍng chữ nghiêng nghiêng và những nếp gấp của trang giấỵ Mới đầu, nàng đă không hồi âm, nhưng về sau, nàng đă không cầm ḷng được. T́nh yêu đă sinh trưởng qua những lá thơ tự lúc nào không hay. Để có thể thoát được cặp mắt khắt khe của Mẹ Bề Trên, họ đă dùng một thứ tín hiệu bí mật khi họ bắt đầu nói với nhau bằng ngôn ngữ t́nh yêu. Analia Torres không nhớ đă gặp qua người anh họ Luis, bởi khi nàng c̣n ở nhà bác, người anh ấy đă đi học ở thủ đô. Nàng chắc chắn anh ta là một người xấu xí, có lẽ c̣n bệnh hoạn hay gù lưng không chừng, bởi v́ một tâm hồn nhạy cảm và trong sáng như thế không thể nào kết hợp với một bề ngoài đẹp đẽ. Nàng h́nh dung anh ta là một người mập mạp như người cha, có một khuôn mặt rỗ chằn rỗ chịt, là một gă què quặt và đầu hói. Càng thêm thắt những khuyết điểm nàng lại càng yêu anh ta hơn. Đối với nàng, sự hoàn mỹ của tâm hồn mới là cái đáng kể. Đó là cái tồn tại măi với thời gian mà không bị mục ră. Ngày xưa, nàng thường mơ mộng đến h́nh ảnh oai dũng của chàng hiệp sĩ trong chuyện cổ tích. Bây giờ, đối với nàng, h́nh ảnh lư tưởng ấy không c̣n ư nghĩa ǵ nữa mà c̣n hăo huyền là đằng khác. Analia tự hỏi cô có thể chấp nhận được sự dị dạng đến cỡ nào. Họ liên lạc với nhau qua thơ tín như thế được 2 năm. Cuối cùng cô đă lưu trữ đầy 1 hộp đựng nón tṛn những bức thơ. Sự ngờ vực bây giờ đă bị lăng quên ở bên kia trí nhớ. Nếu đôi khi ư tưởng người bác âm mưu chiếm đoạt gia tài của nàng cho con trai ông, có vô t́nh đi ngang trong tâm trí, nàng vội bác bỏ ngay và cảm thấy hổ thẹn vô cùng cho cái ư nghĩ ngu xuẩn ấỵ Trong ngày sinh nhật thứ 18, Mẹ Bề Trên gọi Analia đến pḥng ăn để gặp một vị khách. Nàng biết ngay người ấy là ai và trong khoảnh khắc, nàng cảm thấy kinh hăi trước cái giây phút sắp được đối diện với một người đàn ông mà nàng hằng mơ tưởng. Analia bỏ chạy lên gác cao, trốn sau những vị thánh bị bỏ quên.

Cuối cùng, nàng thu hết can đảm bước vào pḥng đợi, đứng trước mặt anh ta. Phải mất nhiều phút sau, nàng mới hoàn hồn.

Luis Torres không phải là một thằng lùn quái thai như nàng đă tạo nên trong giấc mơ và đă đem ḷng yêu. Chàng là một người đàn ông lực lưỡng có một khuôn mặt khả ái. Nét mặt đều đặn, cái miệng xinh như miệng trẻ con và bộ râu quai nón đen nhánh được cắt tỉa rất đẹp. Đôi mắt anh sáng với hàng mi dài nhưng ... trống vắng làm sao! Anh ta trông giống như những ông Thánh trong giáo đường: đẹp trai và hơi ngây ngô một chút. Analia lấy b́nh tĩnh laị. Nàng thầm nhủ nếu nàng đă chấp nhận yêu một thằng gù, nàng cũng có thể yêu được một người đàn ông lịch lăm như chàng, người đă hôn nhẹ lên má nàng, để lại một mùi thơm phản phất của nước Oải Hương.

Từ ngày lấy chồng, Analia ghê tởm Luis Torres. Từ cái đêm anh ta đè nàng một cách sỗ sàng giữa những tấm vải thêu của chiếc giường êm ái, nàng biết là nàng đă yêu lầm một con ma. Nàng không thể nào chuyển tiếp được sự đam mê tưởng tượng qua thực tế phũ phàng của hôn nhân. T́nh cảm và lư trí luôn luôn vật lộn trong nàng. Ban đầu, nàng cho đó là vô luân, nhưng rồi, khi không c̣n chịu đựng được nữa, nàng cố đào sâu vào tâm thức để đi t́m gốc rễ của cái cảm giác lạ lùng này. Louis là một người cũng được, nhiều khi c̣n vui tính nữa là đằng khác. Anh ta chưa bao giờ quấy rầy nàng với những đ̣i hỏi quá đáng, hay bắt nàng phải thay đổi. Nàng công nhận là chỉ cần nàng dễ dăi một chút th́ họ sẽ t́m được hạnh phúc bên nhau, ít ra th́ nàng cũng được hạnh phúc như thời c̣n sống ở tu viện. Nàng không rơ v́ lư do nào bây giờ nàng lại có ác cảm với người đàn ông nàng đă yêu dấu và ôm ấp trong mộng suốt hai năm trước khi gặp mặt. Nàng cảm thấy bị gạt gẫm bởi sự khác biệt giữa người t́nh trong mộng vàngười chồng bằng xương bằng thịt của nàng. Luis không bao giờ nhắc đến những lá thơ t́nh ngày trước nữa. Mỗi lần nàng nhắc đến chuyện xưa, anh lại khép môi nàng bằng một nụ hôn vội vă. Anh cho là t́nh yêu lăng mạn không thích hợp cho đời sống hôn nhân. Sự tin tưởng, quư mến nhau và biết chia sẻ quan trọng hơn là những lá thơ t́nh thời mới lớn. Nhưng giữa hai người không c̣n có t́nh yêu thật sự. Ban ngày, họ đi làm bổn phận của ḿnh cho gia đ́nh. Đêm đến, họ gặp nhau giữa đống gối nhồi lông ngỗng, nơi Analia cảm thấy nghẹt thở. Đôi khi, họ ôm nhau vội vă. Người nàng bất động, cứng đờ. Sau đó, chàng lăn ra ngủ say sau khi được thoả măn. Nàng nh́n trân trân vào khoảng không đen đặc, miệng phản đối bằng một tiếng không thoát ra khỏi cổ họng. Analia t́m đủ mọi cách bác bỏ những hiềm khích của nàng đối với chồng. Nàng cố gắng xóa lấp khoảng cách đă làm Luis không thể đến với nàng được và sửa đổi tất cả mọi chi tiết xấu xa về chàng với hy vọng có thể yêu chàng hoàn toàn bằng lư trí. Nhưng chẳng những không t́m được cứu cánh, càng ngày th́ mối ác cảm càng gia tăng cho đến độ gọi là gớm ghiếc. Một đêm nàng mơ thấy ḿnh bị vuốt ve bởi những ngón tay lem luốc thô bạo của một gă đàn ông cực kỳ ghê tởm.

Gia đ́nh Torres sống trên mảnh đất mà khi xưa cha Analia đă tậu được khi nơi này hăy c̣n hoang dă và c̣n là chỗ cư trú của bọn lính và cướp. Ngày nay, nó nằm ngay gần đường quốc lộ và chỉ một quăng đường ngắn đến một thị trấn sầm uất, nơi người ta thường tổ chức hội chợ nông sản và mục súc hàng năm. Trên giấy tờ, Luis là người quản lư trang trại, nhưng thực tế th́ ông bác Eugenio là người điều hành bởi Luis không mấy thích những công việc tỉ mỉ của nhà nông. Sau bữa ăn trưa, khi hai cha con uống rượu Cognac với nhau trong thư viện, Analia có thể nghe tiếng ông bác bàn bạc chuyện đầu tư , vụ mùa, mục súc và thu hoặch. Họa hoằn lắm, nàng mới xen vào câu chuyện của họ. Thường, hai người đàn ông chăm chú lắng nghe ư kiến của nàng, nhưng có lẽ, họ chỉ thi hành ư kiến ấy nếu họ thích. Mỗi lần như thế, Analia bực tức phi ngựa băng qua vùng thảo nguyên bát ngát đến tận chân đồi, thầm ước nàng là một người đàn ông.

Sự ra đời của đứa trẻ không cải thiện được mối ác cảm của Analia với chồng. Trong những tháng mang thai, cái bản tính khép kín của nàng càng rơ rệt hơn. Luis tỏ ra là người kiên nhẫn. Hơn nữa, anh rất bận rộn với nhiều sinh hoạt. Sau khi đứa trẻ ra đời, nàng tự động dọn qua pḥng riêng, nơi chỉ có độc nhất một chiếc giường hẹp và chắc. Khi đứa con trai được một tuổi, Analia vẫn cố t́nh khoá trái cửa để tránh mọi đụng chạm với Luis. Bấy giờ, Luis cảm thấy đến lúc cần phải dạy cho nàng một bài học. Anh doạ sẽ bắn bể ổ khóa nếu nàng c̣n giữ cái thái độ ngoan cố ấy.

Chưa bao giờ, nàng thấy Luis dữ dằn như thế. Analia ngoan ngoăn vâng lời. Nhưng trong suốt bảy năm sau đó, t́nh trạng giữa hai người càng ngày càng căng thẳng đến độ có thể nói là họ ngấm ngầm xem nhau như kẻ thù. Khi có mặt của người ngoài, họ làm ra vẻ lịch sự với nhau một cách quá lố. Chỉ có đứa bé là nghi ngờ ở kích thước thù địch giữa cha mẹ nó. Cứ đến nửa đêm là nó lại đái dầm và khóc ré lên. Analia tự khép ḿnh trong chiếc vỏ câm lặng để trong ḷng héo úa dần. Luis trái lại trở nên đổ đốn vô trách nhiệm, rượu chè be bét. Có nhiều ngày chàng t́m quên vào những cuộc chơi trác táng khi không c̣n có thể dấu diếm được sự đổ vỡ trong ḷng. Analia viện cớ đó để xa cách với chồng hơn nữạ Lúc này, Luis không c̣n thiết quản lư trang trạị Analia thay chàng làm công việc đó và rất thích với sự sắp xếp nàỵ Những chiều Chủ Nhật, nàng và ông bác Eugenio ngồi thảo luận công việc với nhau trong lúc Luis vùi đầu trong giấc ngủ trưa.

Người y ướt đẫm mồ hôi, bụng y cồn cào khó chịu nhưng bao giờ cũng sẵn sàng lao vào những cuộc truy hoan suốt đêm.

Analia dạy con nàng những bài học vỡ ḷng. Khi đứa bé lên bảy, Luis quyết định gửi con đi học ở thủ đô, để tránh sự nuông ch́u quá đáng của mẹ nó. với hy vọng là nó có thể lớn nhanh hơn một chút. Analia chống đối dự định này một cách dữ tợn. Nàng bắt buộc chồng phải t́m một giải pháp dịu dàng hơn. Cuối cùng, thằng bé được gửi vào học nội trú từ thứ Hai đến thứ Sáu ở một trường tỉnh gần nhà.

Đứa bé được rước về nhà mỗi sáng thứ Bảy. Mấy tuần đầu, nàng lo lắng xem xét trên ḿnh đứa bé từng ly từng tí, cố t́m một lư do để giữ nó ở lại nhà, nhưng nàng không t́m được một vết trầy sướt nào cả. Thằng bé có vẻ vui thích nữa là đằng khác. Nó kể huyên thuyên về thầy giáo, về bạn học như thể nó đă quen với họ từ lâu. Từ ngày đi học, đứa bé bỏ hẳn tật đái dầm. Ba tháng sau, thằng bé mang giấy học bạ lần đầu tiên về nhà kèm theo vài lời khen thưởng của thầy giáo. Analia sung sướng đến run lên khi đọc những lời này.

Nàng mỉm cười lần đầu tiên trong nhiều ngày. Nàng ôm con vào ḷng, hỏi cả ngàn câu về trường lớp, chỗ ở của con, về thức ăn của nó, con có bao nhiêu bạn, thầy giáo như thế nào. Từ hôm ấy, nàng không c̣n có ư định bắt con thôi học ở trường nữa. Năm tháng trôi qua, thằng bé tiếp tục mang về nhà những điểm tốt, cái mà Analia tích trữ và trân quí như kho tàng. Nàng trả ơn bằng những hũ mứt và trái cây tươi cho cả lớp. Nàng tránh không nghĩ rằng đứa bé sẽ học hết tiểu học và nàng sẽ phải gửi con lên thành phố và như thế th́ nàng sẽ chỉ gặp con vào những dịp nghỉ lễ.


Một đêm ở tỉnh, trong khi say khướt, Luis Torres quay cuồng trên yên ngựa của một người đàn ông khác để biểu diễn cho đám bạn rượu của anh xem. Con ngựa hất y xuống đất và làm dập nát bộ phận sinh dục của y với một cái đá. Chín ngày sau, Torres la hét trong cơn đau đớn và rồi chết v́ nhiễm trùng trong bệnh xá thành phố. Cạnh y, người vợ giả vờ khóc thút thít cho cái t́nh yêu mà cô chẳng bao giờ cho anh. Nàng khóc v́ sung sướng bởi từ nay nàng không phải cầu cho anh chết quách đi nữa. Trước khi mang quan tài về quê để khâm liệm, Analia mua một chiếc áo dài trắng, dấu nó ở đáy vali. Nàng về nhà, mang cái vẻ khóc lóc, đau khổ. Mặt nàng được chiếc rèm đen góa phụ che lại nên không ai thấy được ánh mắt nàng. Nàng mặc bộ áo đen đến đám tang chồng, một tay dắt đứa con trai, cũng trong bộ quần áo đen.

Ông Eugenio lúc này hăy c̣n khoẻ mạnh ở tuổi bảy mươi của ḿnh. Sau tang lễ, ông đề nghị con dâu dọn lên thủ đô với số tiền lợi tức có sẵn để đứa bé có thể tiếp tục việc học và nàng có thể chóng quên được quá khứ đau buồn. “Bởi v́ bác không yên tâm được, Analia ạ. Bác biết Luis tội nghiệp của bác và cháu không có hạnh phúc với nhau” Ông nói:

“Bác nói đúng. Luis đă lừa dối cháu từ lúc đầu.”

“Trời ơi, con ạ. Luis đă tế nhị và quí trọng cháu rất mực. Luis là một người chồng tốt. Tất cả những người đàn ông đều có một chút phiêu lưu, nhưng đó không có nghĩa lư ǵ.”

“Cháu không có ư đó. Cháu muốn nói đến một sự lừa dối không thể tha thứ được.”

“Bác không biết ǵ về điều đó. Dù sao đi nữa, bác nghĩ cháu và đứa nhỏ nên sống ở thủ độ Bác sẽ trông nom trang trại nàỵ Tuy đă già, nhưng bác vẫn c̣n sức để vật một con ḅ.”

“Cháu sẽ ở lại đâỵ Con trai cháu cũng sẽ ở đây bởi cháu cần sự giúp đỡ của nó trong trại. Gần đây cháu làm việc ngoài đồng nhiều hơn là trong nhà. Có một điều khác là cháu sẽ tự quyết định lấy mọi việc và không cần sự cố vấn của bất cứ ai. Cuối cùng th́ mảnh đất này lại thuộc về cháu một ḿnh. Chào bác, bác Eugenio.”

Analia mất một vài tuần để sắp đặt đời sống mới. Nàng đem đốt hết những tấm khăn trải giường thêu nàng đă dùng chung với chồng trong những năm qua và dọn chiếc giường hẹp vào pḥng ngủ chính. Nàng xem tỉ mỉ những sổ sách kế toán của trang trại và mướn một người trông coi có thể thi hành lịnh của nàng mà không hỏi lui hỏi tới một câu nào cả. Khi cảm thấy mọi điều đă được sắp đặt ổn thỏa, nàng mang chiếc áo dài trắng ra ủi cẩn thận, mặc vào và đi xe đến trường con học, mang theo một chiếc hộp đựng nón tṛn trong tay.

Analia chờ ngoài hiên đến 5 giờ chiều, khi chuông tan học reo vang. Trong khoảnh khắc, lũ học tṛ ùa ra sân chơi như ong vỡ tổ, trong số đó có thằng bé con nàng. Nó đứng sựng lại khi thấy bóng dáng mẹ nó, v́ đây là lần đầu mẹ đến trường thăm nó.

“Chỉ cho mẹ lớp của con đi. Mẹ muốn gặp thầy giáo của con.” Nàng bảo.

Đến trước cửa, Analia ra dấu bảo con đi chỗ khác, để bà nói chuyện riêng với thầy giáo. Lớp học của con trai nàng khá rộng, trần cao. Trên mấy vách tường treo những tấm bản đồ mà họa đồ sinh vật. Sau một ngày học, bàn ghế để ngổn ngang, bừa băi. Có vài tờ giấy vương văi dưới đất và trên bàn, những lọ mực c̣n đang mở nắp . Trên bảng, những bài tính vẫn c̣n nguyên chưa được xóa. Người thầy giáo ngồi ở chiếc bàn giáo viên trước lớp. Ông ta ngửng lên nh́n, ngạc nhiên nhưng không đứng dậy v́ đôi nạng của ông để hơi xa tầm tay vớị Analia đi giữa hai hàng ghế và dừng lại trước mặt ông.

“Tôi là mẹ của Torres”, Nàng nói, bởi v́ nàng không biết mở đầu như thế nào.

“Chào bà, tôi muốn nhân dịp này để cảm ơn bà đă gửi biếu chúng tôi mứt và trái cây bữa nọ.”

“Ông có thể quên điều đó đi. Tôi đến đây không phải để trao đổi phép lịch sự với ông,” Nàng nói, đặt chiếc hộp đựng nón lên bàn. “Tôi đến để thanh toán một món nợ.ï”

“Cái ǵ vậy, thưa bà?”

Nàng mở chiếc hộp, lấy ra những lá thơ t́nh đă chắt chiu từ nhiều năm qua. Người đàn ông quan sát những phong thơ một lúc khá lâu.

“Ông đă nợ mười một năm của đời tôi,” Analia nói.

“Làm ... Làm sao bà biết tôi đă viết chúng,” người đàn ông lắp bắp.

“Trong ngày cưới, tôi đă khám phá rằng chồng tôi không thể là người viết chúng, và khi nhận được học bạ lần đầu của con tôi, tôi đă nhận ra ngay nét chữ này. Bây giờ gặp ông ở đây th́ tôi đă hoàn toàn chắc chắn, bởi v́ chính ông tôi đă thấy trong giấc mơ của ḿnh từ năm tôi mười sáu tuổi. Tại sao ông lại làm như vậy?”

“Luis Torres là bạn của tôi, và khi anh nhờ tôi viết thơ cho người em họ của anh ta, tôi thấy không có điều ǵ hại ca.û Bức thơ thứ nh́ và thứ ba cũng thế. Nhưng sau đó, khi bà hồi âm, th́ đă quá trễ... Hai năm đó là quăng thời gian hạnh phúc nhất của đời tôi, v́ đó là lúc duy nhất tôi c̣n có ǵ để trông đợi. Tôi trông đợi những lá thơ gửi đến.”

“À ...”

“Bà có tha thứ cho tôi không?”

“Tùy ở ông,” Analia nói rồi đưa ông ta cặp nạng.

Người thầy giáo khoác lên người chiếc áo ấm rồi đứng dậy. Họ đi song song ra ngoài hiên nhộn nhịp, nơi ánh nắng cuối ngày vẫn c̣n rọi sáng.ª

ISABEL ALLENDE
THƯ HƯƠNG chuyển ngữ

Dịch từ “Letters of the Betrayed Love” của Isabel Allende trong tập truyện ngắn The Stories of Eva Luna, xuất bản năm 1989. [Bản tiếng Anh do Margaret Sayers Peden dịch từ tiếng Tây Ban Nha, 1991.] Allende, người Chile, sinh ở Peru, làm báo, bắt đầu sự nghiệp văn chương từ năm 1981. Một trong những truyện nổi tiếng của bà là The House of The Spirits, Of Love and Shadows, Eva Luna. Hiện Isabel Allende sinh sống ở một thành phố gần San Francisco.



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home