SỐNG MÀ ĂN SẮN
Thảo Trường
Đoản văn



Khi cậu buông tôi ra nằm vật xuống th́ tôi cũng mệt mỏi ră người, tôi ngủ thiếp đi không hay. Tỉnh dậy, tôi lại thấy cậu đă đứng nh́n qua viễn kính, một điều tôi vô cùng thích thú là thấy cậu vẫn không mặc quần áo, một thân h́nh gầy g̣ xương xẩu đứng khom khom như một pho tượng khổ nạn đá đen mà tôi đă thấy trong một viện bảo tàng ở đâu đó, tôi nghĩ cậu đă thoát ra khỏi sự sợ hăi, cậu đă thoát ra khỏi nỗi e ngại, tôi xuống giường bước nhanh ra ôm lấy pho tượng từ phía sau, tôi nói: - Em yêu cậu quá.

Cậu đứng xích sang bên nhường chỗ cho tôi, hai bàn tay pho tượng nâng niu hai cái chũm của tôi, tôi ghé mắt nh́n vào viễn kính, cậu đă hướng ống nḥm đúng vào ngôi nhà trên chân núi. Tôi hỏi:

-Cậu có muốn leo núi không?

-Thua, chịu thua, cậu bây giờ thua nhiều thứ lắm.

-Không đâu, vừa rồi cậu không thua tí nào đâu, cậu đă thắng đấy. Rồi tôi chỉ căn nhà trên núi nói với cậu:

-Đó là nhà của cậu.

Cậu hỏi:

-Ở trên đó có thể trồng trọt được những cây ǵ?

Tôi nói :

-Có nhiều cây bằng-lăng.

-Có loại bằng lăng ổi không, loại bằng-lăng vỏ vàng nhạt và mịn như vỏ cây ổi, xá lị, thứ cây này quí lắm. Trong vườn Luxembourg ở Paris có nhiều cây bằng-lăng gốc bự.

Cậu sẽ hạ những cây bằng-lăng, cưa khúc, chẻ ra làm củi cho em chụm, thích lắm, những thanh củi trắng ngà như trứng gà bóc, xinh đẹp. Cậu sẽ phá rừng làm rẫy, sẽ trồng khoai lang và củ sắn xung quanh nhà để nuôi em, giống khoai sắn chiến lược xă hội chủ nghĩa em biết không. Em sẽ dùng lon guigoz luộc khoai luộc sắn bằng củi bằng-lăng, một thứ củi thơm của các vị tù binh quí tộc.

Cậu chỉ lên dăy núi xanh, nói, trên ấy chắc cũng có hang “CùngCốc”, có ấp “Con Khe”, có suối lạnh “Giao Ôi”… Em lột vỏ củ sắn, cắt ra từng khúc ngắn, xẻ những khúc sắn trắng phau đó ra làm nhiều miếng nhỏ, em xếp những miếng sắn nhỏ vào trong lon (tù binh gọi nguyên văn là lon guigoz, cai tù người miền Bắc nói gọïn thành cái gô), không châm nước mà bỏ vào một cái đinh. Em chụm củi bằng lăng rồi treo cái lon củ sắn trên ngọn lửa. Canh chừng khi nắp lon x́ ra mộtlàn khói trắng th́ thôi. Em mở nắp lon lấy sắn chín ra. Ấy! Coi chừng kẻo phỏng tay! Cậu và em, hai ta mỗi bữa ăn chung một lon sắn luộc là đủ tất cả. Sẽ không cần diet, không cần exercise, không cần băn khoăn “gà đùi không da, nước trong, ít bánh”. Cũng không cần “tố khổ”, không cần “tố cộng”, không cần “chống mỹ cứu nước”, không cần “đả đảo cộng sản”… Từ chốn thâm sơn cùng cốc, hai kẻ cưa nhau một lon sắn luộc th́ không c̣n phải cần ǵ nữa ráo trọi. Em yêu

Tội thân người t́nh của tôi! Tôi châm thêm trà quặu bắc thái, thứ trà hai tôm một tép mua từ Việt nam, cho cậu nhâm nhi. Ở tù cộng sản lâu ngày cậu mê thứ trà này. Núi đồi miền thượng du bắc Việt phủ đầy khoai sắn và cây trà, cậu cứ thỏai mái vặt, tự sao lấy, tự pha lấy, thưởng thức miết hóa nghiền nặng. Ở với cậu ngay từ những ngày đầu gặp lại bên tiểu bang California, tôi hiểu ra rằng cậu đang cần được thông cảm. Tôi săn cóc cậu từng chút, cậu muốn ǵ tùy ư. Tôi nói cậu cứ coi tôi như ngày xưa, tôi vẫn cứ muốn gọi bằng cậu. Cậu nói cậu chỉ muốn thế, nhưng cậu lại muốn tôi phải thực tế coi cậu là bây giờ. Bây giờ cậu là người già lưu vong, ốm yếu, bệnh tật. Tôi ôm đầu cậu vào ḷng tôi. Tưởng là đă mất, nay c̣n đây, gặp lại nhau, sao không coi đó là hạnh phúc. Tôi không nhờ những người hầu lo cho cậu, tôi tự làm các việc cho cậu, tôi mua những thứ quen thuộc cậu thích, nấu nướng cho cậu ăn, cậu vẫn uống trà hút thuốc như ư muốn. Tôi nói với cậu tất cả là của cậu.

-Cả em bây giờ cũng là của cậu như ngày xưa. Em muốn làm con ở đợ cho cậu, cậu sai ǵ em làm thế, cậu muốn em đi đứng nằm ngồi cách ǵ em cũng làm theo. Em theo cậu như em theo chỉ huy đi đánh giặc.

Cậu nói:

-Không thể được, ngày xưa ở trong xó nhà, em mang tiếng thất học cậu mang tiếng có học nên cậu dạy em, bây giờ sang đây em là bà Mỹ ḍng chính, nói tiếng Anh líu lo êm ái như chim cậu nghe không hiểu kịp; c̣n cậu là kẻ di cư chạy loạn, cậu chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, không biết nói tiếng Mỹ, không có quốc tịch…

Tôi nói:

-Cậu vào quốc tịch đi, bây giờ cậu lấy em tức là cậu lấy Mỹ, hồi trước em lấy Mỹ để được sang đây, bây giờ em lấy cậu để cậu nhập tịch Mỹ dễ dàng.

Cậu nói:

-Bây giờ đến phiên cậu làm “me Mỹ”?

Tôi cười ôm chặt cậu hơn, nhưng cậu vẫn lắc đầu:

-Cách ǵ th́ cũng phải thi, cách ǵ th́ cũng phải thề.

-Thi nhập tịch có ǵ là khó.

-Khó lắm em ạ. Cậu không qua được đâu. Chen chúc nhau xếp hàng dài đi “thi” từ bỏ cội nguồn, đi “thi” gia nhập vào một tổ quốc khác đâu phải dễ. Cái lá cờ dản dị hai mầu vàng đỏ, 3 sọc, mà cậu c̣n không nhớ, làm sao cậu thuộc nổi lá cờ ba mầu xanh trắng đỏ, xinh đẹp, với rất nhiều sao nhiều sọc ư nghĩa của nó. Rồi làm sao cậu học thuộc ḷng lịch sử của Hiệp chủng quốc trong khi lịch sử “con Hồng cháu Lạc” cậu cũng quên khuấy mất tiêu. Làm sao cậu có thể trung thành và bảo vệ tổ quốc vĩ đại hùng cường mới, trong khi tổ quốc cũ nhỏ bé của cậu, cậu c̣n bỏ chạy không bảo vệ nổi. Thề th́ dễ, ai mà chẳng thề được, ai mà chẳng xoen xoét cái miệng được, ai mà chẳng cá trê chui ống được, nhưng mà làm khó lắm, cậu làm sao “trúng tuyển” được hả em!

Tôi chợt ôm chầm lấy cậu mà khóc rưng rưng.

Cậu chưa ra khỏi thế giới riêng của cậu…

THẢO TRƯỜNG

(Trích trong tập truyện Miểng Đầm Sét sắp xuất bản)



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home