|
||
|
Bây giờ ông nằm đó, đủ cả ba phần, đầu, ḿnh và tay chân, nhưng ông chẳng thể cục cựa. Ông có cái mồm nhưng ông chẳng thể nói năng nếu không có tôi nằm trong ông điều khiển cái lưỡi cũng như tôi có muốn nói cũng chẳng ra lời nếu không núp trong thân xác ông xử dụng miệng lưỡi ông. Mắt ông mở thao láo nhưng ông có nh́n thấy ǵ đâu. Người nữ y tá nghịch ngợm búng nhẹ vào cái sinh dục teo rụt đen đủi của ông mà đực tính trong ông có chút nào sinh động đâu, thậm chí khả năng bẽn lẽn mắc cỡ thường t́nh cũng không hề thấy. Th́ đă bảo ông như một kẻ đă chết. Nhịp tim đều đặn, hơi thở ph́ pḥ nhưng đâu có nghĩa là ông đang sống. Vô thức th́ như là chết vậy. Ông phải có tôi ở trong ông. Phải có tôi ở trong ông th́ mới biết được cô ư tá đă làm ǵ và chúng ta mới biết cảm xúc. Tôi đang thấy tất cả nhưng tôi không cảm xúc được. Tôi thấy căn pḥng mổ rộng răi hơn các căn pḥng khác. Pḥng bệnh nhân năm điều trị cũng như các căn pḥng làm việc của nhân viên bệnh viện đều được xây dựng nhỏ bé, cái ǵ và chỗ nào cũng chỉ như vừa khít. Nhưng căn pḥng mổ này th́ rộng răi thênh thang, có lẽ để cho toán giải phẫu và các sinh viên y khoa thực thập có chỗ bao quanh xoay sở. Cái bàn mổ nằm ngay giữa pḥng. Phía trên là chùm đèn chiếu, loại đèn người ta gọi là không hắt bóng. Đầu bàn mổ cũng có một cây treo b́nh nước truyền thuốc. Một chiếc máy truyền h́nh sẽ soi buồng bụng ông lên đó. Bác sĩ chưa đến, trong khi ấy các y tá sắp đặt các dụng cụ phẫu thuật sẵn sàng, để khi bác sĩ tới là có thể khởi đầu ngay một cuộc phanh thây. Tôi sẽ bay quần quần trên này để... xem, như là ngày xưa ông bay trực thăng quần quần trên không theo dơi quân lính của ông đánh trận bên dưới. Ngày xưa ông trên cao điều khiển. Bây giờ ông nằm một đống. Nhưng bao giờ ông cũng hữu h́nh bao giờ ông cũng có mặt. Tôi th́ bao giờ cũng là vô h́nh, xưa cũng như nay bao giờ tôi cũng là kẻ vắng mặt. V́ ông hữu h́nh nên ông hứng nhận cả vinh quang lẫn khổ nhục. Ông hưởng đủ sung sướng cũng như đau khổ. Ông che đậy bằng quần áo đẹp c̣n tôi trong suốt. Ông ăn những của ngon vật lạ, sơn hào hải vị, c̣n tôi chỉ thưởng thức chút hương hoa lấy thảo. Ông ôm người đẹp cụ thể trong ṿng tay c̣n tôi th́ chỉ bay lượn rạo rực, lăng mạn, không tưởng. Không biết ông c̣n nhớ những bà Ph, bà Ch, bà Th, bà H, bà K, bà M, bà V, bà L... ối nhiều lắm, có thể ông chẳng nhớ hết nhưng tôi th́ c̣n nhớ rơ mồn một từng người, dù rằng ông mới là kẻ thưởng thức chứ không phải tôi. Có thể ông đă quên, cũng có thể ông chỉ nhớ mang máng, nhưng tôi th́ c̣n nhớ rơ, các bà ấy bây giờ đều đă là những bà lăo sống rải rác khắp nơi trên thế giới. Bà th́ đang sống vương giả với tài sản bên Tây, bà th́ đang sống bằng tiền hưu bên Mỹ, cũng có bà đang sống trong nhà ǵa, có bà c̣n kẹt lại nơi quê nhà trong cảnh nghèo nàn cơ cực...Ông có c̣n nhớ bà nào không? Các bà ấy cũng có c̣n nhớ tới ông không? Có bà nào giờ này biết rằng ông đang nằm trên bàn mổ. Giờ này ông có nhớ đến họ hay là họ có nhớ đến ông th́ cũng đều là vô ích với tư cách hữu h́nh. Họa may chỉ c̣n có tôi và linh hồn các bà ấy có thể liên hệ với nhau, dĩ nhiên cũng chỉ ở trong cơi u minh không thật. Những thân già của ông cũng như của quí bà ấy bây giờ đều là bất lực, là vô ích, là thừa thăi... Cứ nghĩ mà coi, này nhá, cái khối da thịt xương của ông bây giờ chứa đựng những ǵ bên trong ? Toàn là những thứ khó ngửi. Đầu tóc ông sinh ra gầu. Mắt ông đùn ra ghèn. Mũi ông hỉ ra cứt mũi. Lỗ tai ông có ráy tai. Miệng ông tiết ra nước miếng và đờm. Da ông rịn mồ hôi. Bộ phận sinh dục tè ra nước tiểu hoặc phun ra tinh dịch. Hậu môn thải ra phân... Tất cả những thứ từ trong người ông tiết ra đều là những thứ dơ dáy. Vậy mà cái thân xác ấy đă có những thời lănh nhận vinh quang cao cả, quần là áo lượt, cân đai mũ măng, son phấn rực rỡ, bằng cấp huân chương...làm thành ra cái xă hội muôn mầu muôn vẻ cũ kỹ từ tạo thiên lập địa cho đến bây giờ và sẽ c̣n tiếp diễn cho đến măi măi đời sau nếu không có đấng tạo hóa nào đó...chấm dứt nó đi. Chúng ta đang dang nhau ra. Không biết tạm thời hay vĩnh viễn. Có trời mà biết được. Khi nào th́ tôi và ông lại nhập vào nhau. Con người họ cậy là biết tất cả, các nhà khoa học đều đă biết hết và có thể điểu chỉnh cho hai ta dang nhau lâu mau rồi cho nhập lại. Họ có thể bắt ông hôn mê bao lâu đủ thời giờ để làm công việc “thề phanh thây uống máu quân thù...”, xong mới cho ông “tỉnh” lại. Nghĩa là họ có thể định cho chúng ta xa nhau bao lâu rồi cho tôi nhập vào với ông để chúng ta lại trở nên như một. Tất cả chỉ là vấn đề liều lượng của thứ thuốc mê nhân tạo. Họ làm được hết. Thế nhưng thử hỏi nếu như tôi mải mê bay đi mà quên mất đường về, mê gái chẳng hạn...,ừ, nếu như tôi không t́m ra lối nhập trở lại với ông...th́ sẽ ra sao. Thuốc mê tan hết nhưng ông không “tỉnh” lại được th́ sẽ ra sao ? Tôi với ông tuy hai nhưng phải là một. Rời nhau là chết ngắc. Con người cho chúng ta rời nhau dễ dàng rồi lại cho chúng ta gộp lại cũng rất dễ dàng, nhưng cũng là tại hai ta, nếu như một trong hai ta phản đối, đúng ra lỗi tại tôi, ông chẳng can dự ǵ, th́ đă bảo thân xác ông chỉ biết ăn, ngủ, đ..., ị.., lui cui làm hoài không cần phải có sáng kiến lănh đạo ǵ cả...,ừ, nếu như tôi đ́nh công phản đối thầy thuốc, không chịu thuần phục khoa học của con người, tôi chần chờ không trở lại chốn cũ... th́ kể như hóa kiếp chúng ta. Ông sẽ thối xác c̣n tôi th́ đi làm một kiếp ma đói lang thang vất vưởng biết t́m đâu ra một cơi khác dung thân. Ông nằm đó. Tôi bay lượn trên cao. Theo chương tŕnh giải phẫu th́ ông sẽ mê hai giờ đồng hồ. Trong đó dành từ 45 phút đến một tiếng để các bác sĩ giải phẫu. Một phần thời gian trước đó cho các chuyên viên chuẩn bị và một phần để ông nằm nghỉ ngơi chờ hồi tỉnh. Trong hai tiếng đồng hồ con người định cho ông mê đi để khỏi đau đớn trong mổ xẻ là thời gian tôi được giải phóng, tôi thoát ra khỏi ông, tôi tự do bay bổng. Hai giờ đồng hồ trần gian ấy của ông, đối với tôi có thể là hai thiên niên kỷ, hai ngàn năm qua đi, bởi v́ tôi có thể biến hóa khôn lường, tôi chợt đến rồi chợt đi, chợt ở nơi này chợt ở chỗ khác, chợt bây giờ và có thể chợt lộn về quá khứ xa xưa. Tôi có thể đi cùng trời cuối đất. Tôi có thể có mặt ở khắp các thời đại. Ông là xác phàm. Tôi là hư vô. Ông nằm đấy cho người ta mày ṃ, mâm mê, cắt xẻo... Tôi sẽ lang thang khắp thiên đàng , địa ngục, cũng như nơi trần thế. Tôi muốn đi đâu th́ đi. Tôi muốn ở đâu tùy ư. Hai giờ đồng hồ của ông sẽ là hai ngàn năm của tôi. Tôi tự do. Tôi rộng chân rộng cẳng. Tôi phiêu bồng, lang thang khắp chốn. Tôi muốn làm ǵ th́ làm. Tôi muốn đi đâu th́ đi. Tôi hét lên thật lớn. Ta tự do. Ta hoàn toàn tự do. Ta sẽ hành động. Ta sẽ xử. Ta sẽ giải quyếơt. Ta sẽ khởi đầu và ta cũng sẽ kết thúc. Cho mà biết... THẢO TRƯỜNG
|
|
|