CÔ BÉ SAU VƯỜN
Quan Dương



Một hôm, cô bé quàng khăn đỏ quyết định đi vào rừng một ḿnh. Người ta bảo trong cánh rừng này có một con chó sói chuyên môn ăn thịt con nít. Cô bé nghĩ ḿnh đâu c̣n con nít , ḿnh đă là người lớn. Chó sói không ăn thịt người lớn được , bởi người lớn .... cứng đầu ....và ... khó nuốt . .. Suy nghĩ như vậy nên cô nhất quyết ra đi .

Dọc hai bên đường có rất nhiều bông hoa lạ hương thơm ngạt ngào. Có loại hoa thơm mùi chanh, có loại thơm mùi lê, cũng có loại thơm mùi Chanel Cristalle ... Có một loại hoa thơm mùi da thịt được kết tinh từ nhục thể tạo thành. Loại hoa đó hóa thân thành cô bé quàng khăn đỏ. Cô măi mê với các loài hoa cho măi đến xẩm tối mới đến được ṭa nhà mà cô muốn đến. Nơi đó bà tiên trong chuyện cổ tích bị bệnh đang chờ cô ghé thăm.

Đẩy cánh cữa bước vào, căn nhà được thắp sáng bởi 33 ngọn nến . Bà tiên đang nằm rên hừ hừ trên giừờng (lúc này là con sói giả dạng bởi v́ bà tiên đồng lỏa với chó sói giả đ̣ bệnh tránh mặt chỗ khác.) Cô bé sà vào ḷng kẻ địch nũng nịu:

“Bà ơi ! Bà ..”

“H...ừừ... ừ ... ...h..h..h..ự.ự.ừ.”

“Sao tay bà to vậy hở bà?”

"Tại v́ ... ráng sức gỏ thư trên keyboard nên tay bị sưng.”

“Sao chân bà to vậy bà?”

“Tại bà ngồi cả ngày trước computer nên máu dồn xuống chân.”

“Bà ơi bà , sao tiếng nói của bà ồ ề nghe như có ǵ nghèn nghẹn vậy hở bà?”

“Ờ .. ờ ... tại v́ bà đang muốn ăn thịt em.”

“Ủa sao bà lại gọi cháu bằng em?”

“V́ chính bà là .. chó sói .. đây nhỏ ơi!”

Cô bé giật ḿnh nh́n kỷ lại. Quả là chó sói. Cô sợ quá, nhưng chợt nghĩ ḿnh thánh thiện đâu lư nào bị ăn thịt bởi con chó sói? Mà nếu như chó sói biết thưởng thức thịt của một con người thánh thiện như cô th́ cũng thuộc loại chó sói có nhiều ... uy tín .. Được nạp thịt bởi con sói đầy đủ uy tín như vầy th́ cũng là một điều hạnh phúc, cô hỏi:

“Vậy ông có ăn thịt em không?”

Con chó sói hiện nguyên h́nh một gă đàn ông có khuôn mặt trông rất tội nghiệp :

“Tôi sẽ .. không ăn thịt em đâu .”

“Em biết mà . Ông dễ thương lắm. Ông không ăn thịt em. Nhưng ông ơi !“

“. . . . . . . . . . “

“Em lại muốn bị ... ăn ... thịt ....”

“Nhỏ thương yêu, nhỏ vô cùng thánh thiện như vầy làm sao tôi ăn thịt cho được .”

“Tại sao vậy ông?”

“Tại v́ .. tạ.i ... v́ ...”

Cô lắc lắc cánh tay chó sói:

“Ăn thịt em đi mờ. Nếu ông không ăn thịt em, em sẽ giận.”

“Nếu nhỏ cương quyết như vậy tôi không khách sáo à nghe.”

“Ừa ...”

“Trước khi được tôi ăn thịt , nhỏ có tâm nguyện ǵ không?”

“Em muốn được làm thủ tục cho mát mẻ, nhưng ông phải tắm cho em đó.”

Chó sói vâng lời bồng cô gái vào pḥng tắm. Cô nhỏng nhẽo:

“Ông ơi ! Ông cởi hộ em chiếc áo ra đi . Ông phải tắm rữa cho em sạch sẽ rồi hẳn ăn thịt em sau nha ...”

Khi chàng kể đến đây th́ bị cô gái ngắt lời:

“Thôi ông đừng kể nữa. Ông bịa câu chuyện thật ghê rợn quá đi.”

“Ai bảo bé nghe? Biết ghê rợn mà c̣n lắng tai nghe, lại c̣n trách?”

“Ông kể th́ phải nghe thôi. Bởi v́ em là người lịch sự.”

Chàng cười:

“Chào người lịch sự, chiều hôm nay nắng chảy về đâu rồi?”

Sở dỉ chàng hỏi cô gái như thế v́ chàng để ư hễ cứ mỗi chiều khi bóng nắng thôi không c̣n nhảy múa trước hiên nhà là cô bé xuất hiện bên khung cửa sổ. Chiều nào cũng vậy, cô gái đó dường chẳng lưu tâm bất cứ điều ǵ xảy ra chung quanh. Đôi mắt như dơi vọng về phía chân trời đỏ thẩm nơi mặt trời đang dang tay gom nắng lại để cất vào túi. Nắng v́ thế giống như đang tan biến trôi giạt về một nơi nào rất xa trong vũ tru.ï Cô gái thẩn thờ:

“Nắng đă chảy vào năm tháng ơ hờ.”

Chàng đùa:

“Chà bé cũng triết lư một cây đó nha.”

“Nếu bỗng dưng rơi vào một hoàn cảnh đặc biệt không ngờ được nào đó, dù ông có hung dử hay tham lam ích kỷ bao nhiêu rồi cũng phải hiền khô để trở thành nhà hiền triết giống em thôi .

“Nói vậy chắc bé hiền lắm phải không? Hiền như một nhà hiền triết?”

“Không hiền hơn ai th́ cũng hiền hơn ông chút đỉnh.”

“Sao bé biết bé hiền hơn anh?”

“Bởi v́ ông là người lớn, bằng chứng ông gọi em bằng bé mà em không cải lại và bằng chứng là ông kể chuyện ghê thấy mồ.”

“Tại bé đ̣i nghe mờ.”

“Th́ tại em buồn chỉ có ông là bạn. Ai ngờ ông hư đến thế?”

“Vậy sao lúc kể bé không chận họng anh lại.”

“Đă nói v́ phép lịch sự mà.”

“Vậy cho anh xin lỗi nha.”

“Ai bảo gây lỗi làm chi mà phải xin? Nếu trên đời này dể dàng xin lỗi và dể dàng tha thứ th́ thiên hạ chắc không dại ǵ mà không gây nên tội lỗi cho thoải mái . Chủ nhật ông có thường đi nhà thờ không?”

Cô gái chuyển tông đột ngột , chàng ấp úng:

“À .. à ... Chuyện ngoan đạo th́ ít khi lắm.”

“Tại sao ông lười biếng đi nhà thờ? Đến đó cầu xin , chuá sẽ tha hết mọi tội lỗi cho ông.”

“Nhưng ..... từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên anh gây nên tội bởi ... bé . Lần sau anh sẽ đi nhà thờ để nhờ bé thưa hộ với chúa xin tha tội cho anh được không?”

“Ông lại c̣n tính tái phạm lần sau? Ông đừng nói bậy chúa phạt. C̣n em không thể đi nhà thờ, tuy nhiên chúa lúc nào cũng ngự trị trong tim em .”

“Tại sao vậy? Tại sao cô bé không thể đi nhà thờ, xem ra bé là một con chiên ngoan đạo lắm ma?”

Mắt cô gái chợt buồn:

“Ông đừng hỏi. Em không nói lư do đâu.”

“Ừ , th́ anh sẽ không hỏi nữa.”

Buổi chiều lại thong thả buông vào không gian những giọt chuông dài quạnh quẻ. Nắng hoàn toàn lịm tắt và trên ṿm trời bắt đầu xuất hiện những v́ sao . Cô gái hỏi chàng:

“Ông có thấy những v́ sao trên trời vừa xuất hiện kia? Ông có thấy cứ mỗi đêm là các v́ sao mỗi ít đi không?”

Chàng lắc đầu. Cô gái tiếp:

“Ông thật là người hạnh phúc bởi v́ ông quá vô tư mặc dù ông đă lớn đầu hơn em.”

Chàng nh́n cô gái áng chừng cô thua chàng ít nhất là mười tuổi vậy mà giống như bà cụ non. Chàng rùn vai. Cô gái ưỡn người nhoai ra bên ngoài cửa sổ. Đêm buông xuống, bầy muổi trên đám cỏ xanh tha hồ mà chích chân chàng.

Chàng cựa quậy:

“Đứng ngoài này muổi cắn quá bé ơi ! Bé mời anh vào nhà đi.”

“Không được.”

“Sao không được?”

“Không được là không được . Nếu ông muốn em là bạn để nghe ông kể chuyện th́ chịu khó đứng ngoài đó cho muỗi cắn. C̣n nếu ông chịu không nổi muỗi cắn th́ ông về đi ..”

“Vậy th́ anh phải về thôi . Về c̣n giử cái mạng để chiều mai ra nói chuyện với bé, chứ đứng đây suốt đêm thế nào cũng bị muỗi khiêng đi mất.”

“Đó là quyền của ông?”

Cô gái nói chưa dứt lời th́ kéo sập cửa sổ xuống có vẻ giận dổi. Chàng bị bất ngờ lớ ngớ. Chàng đập mạnh vào cửa sổ. Im lặng. Chàng lại tiếp tục đập. Thoảng lâu lắm có tiếng trả lời:

“Nếu ông c̣n tiếp tục gỏ cửa nữa, em sẽ gọi cảnh sát.”

Chàng cúi đầu quay gót. Tuần lễ thứ tám kể từ lúc chàng đặt chân lên thành phố này và cũng đă là hai tháng trôi qua chàng quen với cô gái. Chưa bao giờ chàng được cô gái mời vào nhà.

Công việc sở đ̣i hỏi chàng phải lưu lại thành phố này ít nhất là ba tháng. Ngay tuần lễ đầu tiên, nhân một buổi chiều đi exercise như thường lệ, chàng bỗng phát hiện bên kia đường đối diện với khu dành cho người đi bộ được che mát dưới ṿm cây rất lạ là một khu vườn với những phiến cỏ xanh. Đang là mùa hạ trên những tàng cây xanh lóm đóm những bông hoa màu vàng nhạt li ti nở rộ. Đứng nh́n từ xa giống như vạc gió vàng trăi dài cuối chân trời. Chàng ṭ ṃ đứng ngắm say mê. Nơi chàng ở cách đây xa lắm chưa bao giờ chàng thấy được loại bông như vầy. Những chùm bông vàng khiến chàng nhớ vườn cải sát bờ sông sau nhà khi mỗi độ trời trở lạnh. Mẹ thường sai chàng mỗi sáng sớm hai tay xách hai thùng nước đầy có hoa sen để tưới. H́nh ảnh lung linh đó khiến chàng nhớ quê nhà, nổi nhớ càng thúc đẩy sự ṭ ṃ của chàng cao hơn tí nữa. Cứ thế chàng đứng dưới ṿm cây vàng kia hồi nào chàng không hay. Đă sang tuần lễ thứ hai rồi vậy mà cứ mỗi chiều thả bộ băng qua đường đứng dưới ṿm cây, sự ngẩn ngơ trong ḷng chàng vẫn chưa nguôi. Bỗng có một lúc nào đó chàng cơ hồ cảm thấy như là ḿnh đang bị theo dơi, đôi chân tự động di chuyển trong trạng thái mơ hồ để rồi chàng phát giác được căn nhà khuất dưới ṿm cây. Ngôi nhà được thiết kế có khung cửa sổ nh́n thẳng ra vườn , sau khung cữa sổ là một đôi mắt bất động nhưng mà linh động. Chính đôi mắt thầm lặng này lặng lẽ quan sát chàng.

Tuần lễ thứ ba chàng vẫn thấy đôi mắt kia nh́n qua khung cữa. Bấy giờ chàng chú ư hơn. Đôi mắt có vẽ xa xăm u uẩn nhưng vẫn không dấu hết được nét tươi trẻ ch́m lặng bên trong. Một đôi mắt chứa đựng hai con người đối nghịch , một tươi trẻ vô tư, một buồn rầu u uất. Cứ thế chàng và đôi mắt không quen kia chẳng nói với nhau một lời nhưng cả hai đều theo dỏi nhau. Chàng nghĩ cái con người mang đôi mắt đó hẳn là đặc biệt. Tuần lễ thứ tư, giữa lúc chàng cảm thấy ḿnh thật vô duyên khi phải phân tâm để ư đến người không quen th́ có tiếng gọi:

“Ông ǵ kia ơi.”

Chàng quay lại:

“Cô gọi tôi?”

“Không gọi ông th́ c̣n gọi ai nữa. Ông xem chung quanh c̣n ai ngoài ông?”

“Vậy cô gọi tôi có chuyện ǵ?”

“Nhờ ông nhặt hộ giùm quyển sách rớt bên ngoài cửa sổ này.”

“Sao cô không đi ra để nhặt?”

Cô gái xụ mặt xuống, làm chàng hết hồn. Mặc dù vẫn c̣n đang thắc mắc tại sao chuyện dễ dàng như vậy mà phải nhờ đến chàng, nhưng chàng vẫn lẳng lặng làm theo ư muốn của cô gái.

“Cám ơn ông?”

Tiếp cận giáp mặt với cô gái, bỗng chàng giật bắn người, trong ḷng cảm thấy rất xốn xang. Cô gái có vẻ đẹp rất quê nhà, mặc dù chàng không biết cách giải thích vẻ đẹp quê nhà là vẻ đẹp ra sao , nhưng nét đẹp của cô gái khi nh́n sát chàng thấy ḷng ḿnh gờn gợn lên một nổi mênh mông. Nỗi mênh mông này chàng từng mắc phải như một chứng bệnh của cảm xúc mỗi khi chàng nhớ lại thời ấu thơ của ḿnh. Cô gái khiến cho ḷng chàng êm ả không ngờ được.

“H́nh như chiều nào cô cũng ngồi ở đây?”

“Không phải chiều nào mà ngày nào em cũng ngồi ở đây.”

“Như vậy chắc cô thấy tôi nhiều lần?”

“Em thấy ông ngay tuần lễ đầu tiên.”

“Cô cũng để ư kỹ ghê ha ? Hèn ǵ cô cố t́nh đánh rơi quyển sách để làm quen với tôi?”

“Em cũng muốn quen với ông để nói chuyện cho đở buồn, bởi nhiều năm rồi khu vườn này ngoài ông ra em chưa hề thấy ai lai vảng. Nhưng đánh rơi quyển sách là vô t́nh chứ không phải cố ư.”

“Tôi đùa thôi. Ủa nói vậy cô ngồi đây đă nhiều năm?”

“Đúng thế.”

Chàng đâm ra ṭ ṃ. Tuần lễ thứ tám, nghĩa là sau hai tháng đến thành phố này chàng và cô gái trở thành đôi bạn tri giao. Chàng rất ngạc nhiên về sự tri giao này. Biết bao bạn bè quen chàng lâu lơ lâu lắc có đến cả chục năm không chừng vậy mà chàng chưa hề tâm đắc với ai bằng cô gái. Dù thân nhau đến mức chàng gọi cô gái bằng bé, vậy mà dứt khoát chưa một lần cô mời chàng vào nhà. Tuần lễ thứ chín và thứ mười , sau buổi chiều đóng sập cửa sổ tỏ thái độ dứt khoát không thèm nói chuyện với chàng nữa , th́ khung cửa vẫn chưa hề được mở ra. Chàng chỉ c̣n nữa tháng để lưu lại thành phố này, thời giờ không c̣n bao nhiêu nữa chàng đâm ranôn nóng bối rối và nao nức. Bỗng chàng thấy những tâm trạng đó xuất hiện nơi ḿnh như là khung cửa đóng nhốt luôn con tim chàng trong đó. Chiều nào chàng cũng ngơ ngẩn đến với khu vườn chờ xẩm tối để rồi cúi đầu lầm lũi quay gót. Cô gái thuộc loại cứng đầu. Chàng bắt đầu cảm thấy cơi hồn ḿnh như là có một âm vọng nào từ xa văng vẳng vọng về, khi th́ cuồng nộ , khi th́ rênrĩ như một con thú bị thương. Chàng nh́n hơi thởcủa gió trườn lên vai ṿm hoa vàng mà cảm tưởng như gió đang ch́m xuống vùng tâm thân. Chàng nhớ lại câu chuyện cổ tích về cô bé quàng khăn đỏ mà chàng kể cho cô gái nghe chưa có đoạn kết thúc, hẳn cô gái sẽ nghỉ chàng sẽ có một kết thúc rất ư là “ ghê rợn “. Với chàng tất cả mọi sinh vật được hồng ân của thượng đế để hiện hữu ở đời tất cả đều thánh thiện. Ngay cả con sói trong truyện cổ tích cũng rất là thánh thiện bởi v́ nó phải đối đầu với cám dổ toát ra từ cô bé quàng khăn đỏ mà chẳng động tâm. Ở đời , có những chuyện nếu nh́n phiến diện bên ngoài đánh giá th́ dể bị sai lầm. Núp sau chiếc áo ḍng hoặc chiếc áo cà sa chưa chắc đă là một nhà tu, núp sau lớp vỏ sần sùi xấu xí chưa hẳn là kẻ xấu. Chàng muốn ở đoạn kết thúc là cảnh con sói đang qú dưới chân cô bé quàng khăn đỏ co rúm người như một con thỏ vô cùng bé nhỏ để chờ cô bé ăn thịt. Chàng ph́ cười khi liên tưởng đến h́nh ảnh con sói to lớn gồ ghề đang hiền lành như cục bột khi bị tia mắt thôi miên chiếu thẳng vào ḿnh. Đôi mắt đâm soi vào con tim bén ngót để phun từ đó chùm máu nóng tỏa bùng như chùm pháo bông được bắn lên bầu trời trong đêm hoa đăng. Chùm sáng soi hồn sói vốn từng thinh lặng , vốn từng bị ngươi đời khinh khi. Chó sói nhận chùm tia sáng diệu kỳ đó để ngộ ra đuợc chân lư của t́nh yêu làvô tận giống như vũ trụ bao la đang ngậm vằng trăng mản khai đă trở thành vời vợi. Cũng như chàng sau bao năm tháng lặn lội cô đơn trống rổng bỗng cơi hồn đươc nhận đầy tràn bóng dáng của cô gái mà sự hội ngộ cùng nhau như một cơ duyên được cố t́nh sắp xếp bởi đấng hóa công.

Tuần lễ cuối cùng , vào buổi chiều ngày cuối cùng , trong khi chàng buồn bả v́ sự ươn ngạnh cố chấp khó hiểu của cô gái th́ bất ngờ cánh của sổ kia lại được mở rộng ra. Cô gái hỏi chàng:

“Mai ông đi rồi phải không?”

“Ừ mai anh đi rồi.”

“Em biết chắc chắn là mai ông đi , vậy mà em cứ sợ ông đi rồi.”

“Anh chưa chào bé để từ giă làm sao anh đi cho được.”

“Vậy th́ may quá ông vẫn c̣n đây, em vẫn c̣n được nh́n thấy ông thêm một lần.”

“ Bé nói ǵ nghe ghê rợn vậy bé.”

Cô gái không trả lời nhưng cô nói như là gửi vào khoảng không:

“Đêm rồi em nằm chiêm bao thấy ông đă đi. Ông không từ giă em. Nhưng khi ông ngồi trên máy bay th́ ông buồn v́ ông biết em cũng đang chờ. Ông nh́n những làn mây tản mạn như là khói mỏng ngoài không trung gọi đó là tấm chăn dị thể và ông làm thơ tặng em."

“Trời đất, anh đâu biết làm thơ. Sao bé thấy chiêm bao ǵ đâu mà ác ôn vậy?”

Cô gái đáp:

“Cơn chiêm bao làm em bồi hồi cảm động mà ông gọi là ác ôn? Ông có biết mấy câu thơ đó quấn quưt hồn em thế nào không? Nó làm em ước ǵ ḿnh ngủ măi măi với những câu thơ của ông và đừng thức dậy nữa.”

Chàng cười cười:

“Vậy bé đọc lại mấy câu thơ của anh xem thử có ǵ trong đó khiến bé bồi hồi vậy? “

“ Được rồi em sẽ đọc cho ông nghe nè:

Anh kết mây trắng làm tấm chăn dị thể trải ngang hạ giới thiên đàng phủ nhẹ ... Cho đôi tâm hồn cần hơi ấm t́m nhau giữa không trung."*

“Không ngờ anh làm thơ nghe cũng hay ghê ha bé? Nghe nhẹ nhàng sao sao ấy. Anh tặng cho bé đó, bé chịu không?”

“Th́ ông đă tặng cho em trong giấc mơ rồi mà. Em vui lắm “Bé vui lắm vậy tại sao hai tuần lễ nay lại t́m cách lánh mặt anh?”

“Ông có muốn biết tại sao không?”

“Muốn.”

“Vậy th́ ông đẩy cánh cửa lớn dưới nhà rồi theo cầu thang phía bên trái , ông lên đây gặp em đi, ông sẽ biết.”

Cửa không có khóa. Chàng vội vă đẩy cửa vào và hối hả chạy lên cầu thang theo như hướng dẩn. Như là chàng đang sợ nếu chàng lưỡng lự chỉ cần một tích tắc thôi là cô gái đổi ư trong khi chàng c̣n biết bao điều muốn nói. Khi chàng gỏ ba tiếng theo phép lịch sự, th́ tiếng cô gái vọng từ bên trong:

“Ông có thể đẩy cánh cửa này để bước vào , nhưng trước khi bước vào em có một điều kiện .”

“Điều kiện ǵ ? “

“Là ông phải nhắm mắt lại khi ngồi nói chuyện với em.”

“Điều kiện ǵ kỳ cục vậy ?”

“Ông không được hỏi, ông chỉ được trả lời là chịu hay không chịu? Đúng là chơi tṛ ú tim. Chàng mỉm cười:

“Chịu.”

“Vậy th́ ông nhắm mắt lại đi.”

“ Rồi.”

“ Thề danh dự nha? Nhưng thôi em chẳng cần ông thề thốt. Em tin ông là người uy tín với lời hứa. Giờ th́ ông có thể vào rồi đó.”

Hai mắt chàng nhắm kín , hai tay quờ quạng như người mù. Chàng hỏi:

“Anh phải ngồi ở đâu đây bé?”

“Ông không được ngồi , ông phải đứng để c̣n đi. Ông đă đứng ba tháng nay rồi , giờ đứng thêm một buổi chiều cuối cùng nữa để đi cho dể “Anh đi nhưng mà nếu bé cho phép th́ anh sẽ t́m đường trở lại.”

“ Tại sao ông phải trở lại?”

“V́ h́nh như .... anh đă yêu bé.”

Có tiếng thở dài:

“Cũng may ông chỉ mới h́nh như thôi chứ chưa chắc chắn.”

“Tại sao lại cũng may? Bé làm như anh là một người ba xạo vậy?”

“Ông không ba xạo nhưng cuộc đời này ba xạo. Có những cái người ta nh́n phiến diện bên ngoài th́ thấy đẹp như pha lê. Khi phải đối diện với bên trong , cảm nhận bằng phần hồn th́ sẽ vô cùng thất vọng, mà ông chỉ là một phần trong những cái gọi là cuộc đời đó làm sao ông không thất vọng?”

“Tội nghiệp anh mà bé. Mai anh đi rồi bé làm ơn đừng dùng khoảnh khắc hiếm hoi này để làm khổ anh nữa.”

“Ai tội nghiệp th́ rồi sẽ có câu trả lời. À .... ông c̣n mắc nợ em đoạn kết câu chuyện cô bé quàng khăn đỏ.”

Ủa , nhưng mà em mắc nợ ông mới phải. Thôi ông chịu khó nhắm mắt thêm vài phút nữa để em kể tiếp đoạn cuối cô bé quàng khăn đỏ. Xem như không ai c̣n nợ ai nha. Mà ông có muốn nghe em kể hay không cái đă?

Chàng gật đầu lia lịa:

“Muốn ... muốn.”

“Vậy th́ ông nghe em kể tiếp đoạn cuối đây này. Phần đầu, ông đă kể rồi .”

Cô bé nhỏng nhẽo với chó sói:

“Ông ơi! Ông cởi hộ em chiếc áo ra đi. Ông phải tắm rữa cho em sạch sẽ rồi hẳn ăn thịt em sau nha ...”

Hai bàn tay sói làm theo như cái máy. Trước khi mảnh vải cuối cùng rời khỏi thân h́nh cô bé th́ Sói cứ ngở căn pḥng sẽ sáng rực lên v́ nước da trắng mịn mà tạo hóa đă dày công vun đắp. Sói có cảm giác là ḷng ḿnh sẽ rộn lên một huyền nhiệm diệu kỳ. Sói cứ tưởng tượng dưới bờ eo thon là đôi chân nở suông nỏn nà. Trước mắt sói sẽ hiện ra một nàng tiên và để rồi chỉ c̣n nghe tiếng thinh lặng của trời đất , chỉ c̣n thoảng trong không gian là tiếng thở. Sẽ không có ngôn từ nào để diễn tả được giây phút hiển linh. Nhưng khi bàn tay của sói rớt dọc theo chiếc nút áo cuối cùng th́ dưới bờ mông tṛn chỉ là một khoảng trống , v́ cô bé quàng khăn đỏ không c̣n đôi chân. Cô bé quàng khăn đỏ là ... .một con nhỏ bị què.

“Em kể xong rồi đó. Ông có thắc mắc thêm bớt ǵ không?”

Chàng nói:

“Sao bé ác vậy? Nở cho cô bé quàng khăn đỏ bị què.”

“Bởi v́ nó là như vậy mà.“

“Nhưng mà anh thắc mắc là tại sao cô bé quàng khăn đỏ bị què lại đi vào rừng được? Chân đâu cô bé đi?”

Cô gái nổi ngang:

“Đi được đó nhưng mà cuối cùng th́ bị què, ông có chịu th́ chịu không chịu th́ thôi.“

Chàng chỉ mĩm cười, kinh nghiệm cho chàng biết cải với cô gái lúc này chẳng khác nào đổ dầu vô lửa, không khéo lại bị đuổi ra khỏi nhà không chừng . Chợt cô gái xuống giọng:

“Hồi nảy h́nh như ông nói với em một câu ǵ ǵ đó mà có chử h́nh như phải không?”

“ Vâng bé, chữ h́nh như đó nằm trong câu h́nh như anh đă yêu bé. Nhưng bây giờ anh đổi ư không c̣n h́nh như nữa.”

“Đâu sao, ông có quyền đổi ư mà, em không cản.”

“Anh đổi ư là anh không c̣n h́nh như nữa mà là chắc chắn.“

“Có điều ǵ là chắc chắn khi mà người ta nói trong lúc hai con mắt nhắm nghiền , nhất là chắc chắn về chuyện chưa có ǵ là chắc chắn?”

“Vậy th́ bé cho anh mở mắt ra để anh nói lại , được không?”

Giọng cô gái phảng phất buồn:

“Ừ mở ra đi nhưng ông nhớ trước khi nói phải uốn lưỡi bảy lần."

Chàng mở bừng đôi mắt , trước mặt chàng hiện ra một bức tranh mà khung cửa sổ giống như một cái khung vải trên đó vẽ nửa người của cô gái in trên nền nắng có dải hoa vàng lăn tăn gờn gợn với ṿm cây phía sau. Từ trong căn pḥng nh́n ra giống như là một bức tranh tỉnh vật đầy sống động. Nửa gười phía dưới của cô gái ngồi im bất động trong một chiếc xe lăn. Cánh quạt trên bàn lúc xoay ṿng đến chân làm phất phơ .... hai dải vải rộng thênh thênh. Không đợi chàng hốt hoảng, cô gái b́nh tỉnh:

“Giờ ông hiểu tại sao em không muốn ông vào nhà dù muỗi cắn ông em cũng đau ḷng xót dạ , và chắc ông cũng hiểu tại sao em em không thể đứng lên để mở cửa cho ông vào?”

Chàng gật đầu. Cô gái tiếp:

“Ông có biết đêm rồi khi ông ngồi trên máy bay tặng em mấy câu thơ , em tưởng ông đi luôn? Nhưng sau đó th́ ông trở lại. Ông bồng em ra bờ sông. Nh́n những con sóng ngủ mơ màng gối đầu lên nhau lấp lánh, có tiếng gió th́ thào ru trên những ṿm lá, em hỏi ông sông đă ngủ chưa vậy? “

”Ngủ rồi.“

“Thế tại sao nó vẫn chảy? “

“Tại v́ sông luôn nằm nên nó vẫn chảy mặc dù nó đang ngủ. “

“Vậy mấy cây kia cũng đang ngủ tại sao lại đứng chứ không nằm như sông?”

“Nhờ có đất giữ chân nên nó đứng được.“

"Ông thấy không? Em chẳng có hai chân nên không thể nằm như sông , không thể đứng như cây, nhưng em vẫn có thể ngủ mà vẫn thấy chiêm bao. Ông là chiêm bao của em , và chiêm bao nào th́ cũng phải đến lúc phải thức dậy. Em đă thức dậy , em đă không c̣n chiêm bao. Có nghĩa là em không c̣n ông nữa , vậy th́ ông hăy về đi để chuẩn bị ngày mai ra phi trường.”

“Bé ơi ..... anh xin lỗi!”

“Ông lại xin lỗi nữa rồi. Em đă nói trên đời này nếu dễ dàng xin lỗi và dễ dàng tha thứ th́ thiên hạ chắc không ai dại ǵ mà không gây nên điều lỗi phải không? Em xin cám ơn ông trong ba tháng nay đă ban cho em cảm giác rất êm đềm mà em tưởng rằng suốt đời này không bao giờ c̣n có được nữa .”

“Bé ơi ...”

“Xin ông hăy uốn lưỡi bảy lần trước khi nói đúng với điều kiện em đưa ra. C̣n ông uốn lưỡi không đủ bảy lần th́ ông hăy đi đi . Hăy xem như một giấc mơ. C̣n em ông đừng lo. Dù ông không thể uốn lưởi bảy lần nhưng với em th́ điều đó đâu có sao? Ông có uốn lưởi cũng được, không cũng được, những lời ông nói với em, thật cũng được, mà giả cũng được. Em đâu cần biết điều đó. Em chỉ biết là dù thật hay giả dù thực tế hay mơ mộng, em cũng đă có trải qua những giây phút vui sướng nhất trong đời này là đủ. Lưởi chàng như bị đớ lại, há hốc ra v́ quá đổi xúc động. Chàng không thể uốn cong lưởi nổi một lần chứ đừng nói chi đến bảy. V́ thế chàng quay đi. Và trên bờ má chàng hai giọt lệ lăn tṛn nóng rát.

Khi chàng quay lưng, đôi mắt cô gái bỗng tối sầm lại, cô lẩm bẩm một ḿnh:

“Nhớ đắp tấm chăn dị thể, kẻo trên máy bay mùa này trời lạnh lắm.”

QUAN DƯƠNG
Tháng Tám, 99

*Thơ Viên Khanh



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home