LẠT MỀM
BUỘC CHẶT
Phan Thi Như Ngọc



Mười lăm phút nữa tới giờ vào pḥng thi môn Vi tính, cả lớp cười nói ồn ào suốt dăy hành lang lầu bốn. Không ai lo lắng v́ đề thi đă được cho trước, ngoài ra sách vở tham khảo thoải mái theo vào tận chỗ ngồi.

Bọn đi thi đại khái cũng già, nhiều đứa khá trơ tráo và không thích học. Nhưng phải đi. Cơ quan cho tiền học, ngượclại chúng nó cho cơ quan cái bằng Thạc sĩ sau ba năm. Để h́nh thức hóa tŕnh độ khoa học của cán bộ cốt cán. Vậy thôi!

Tôi ngồi kế một mụ lạ mặt. Hỏi th́ mụ bảo học trước lớp tôi một khóa nhưng chưa ra trường được v́ nợ môn Vi tính. Năm nay về thi lại, chung với đàn em. Khi giám thị yêu cầu tŕnh thẻ học viên để kiểm tra. Mụ lục ví kêu, quên ở nhà rồi, chết mẹ! Có chứng minh nhân dân cũng được. Mụ lắc đầu, lúc sáng đă đưa cho bọn nhân viên đi đăng kư vé máy bay. Thôi th́ coi đỡ thẻ thư viện của cô đi, chủ yếu có h́nh và tên là được rồi chứ ǵ. Con bé giám thị có vẻ khớp, đứng tần ngần.

Mụ giục, coi lẹ lên, cô c̣n làm bài. Cả pḥng thi nh́n điệu bộ kẻ cả của mụ. Chắc là quan chức cao cấp đi học. Tôi nhẩn nha đọc đề. Câu lư thuyết cứ kê vở vào chép, mất nửa giờ. Câu thực hành th́ dài nhưng cũng không khó. Cài đĩa A vào computer từ từ chép sang. Mụ huưch, lưthuyết xong rồi hả, coi với. Đâu dễ vậy, chí ít phải chầu cà phê. Được, thoải mái!

Hết hai tiếng đồng hồ làm bài, tôi chở mụ đi thanh toán nợ. Thêm hai tiếng đồng hồ bù khú. Mụ uống cà phê như người ta uống rượu, nghĩa là sau một hớp lại nhăn mặt, khà một hơi. Quái lạ! Tôi được tiếng là hoạt chuyện lại biết pha tṛ nhưng nghe mụ lúc xưng em gọi tôi là chị Hai, lúc bỗ bă th́ tao tao mày mày, hứng lên ngửa cổ “anh nói cho mà biết nghe cưng” loạn xị, tôi có phần lúng túng. Mụ khai mười phút tất tật mọi sự về ḿnh, trơn tru, không chờ ai hỏi, rồi vỗ vai tôi kẻ cả, mày có ǵ khó tới X. kiếm tao, giúp được tao giúp cho. Thôi đứng dậy về, mai tao bay Trung Quốc, trả tiền đi, lần sau tao… Tôi nhún vai, xin lỗi chị Hai, ngược đời vậy, chị chép bài của tui mà.

Những lần sau gặp nhau, mụ gọi là b́nh thủy tương phùng, cũng lắm nhiêu khê. Tôi cứ phải chở sáu chục kí lô thịt sau lưng, nghe léo nhéo, huyên thuyên. Mụ cười, hồi trẻ đi đâu cũng chống xuồng, có xe đâu mà lái. Giờ già, ở nhà th́ con chở, ở sở th́ có lái xe, đi chơi th́ bạn phải chở…

Tôi không phải hạng dễ chơi. Ai cũng nói vậy. Hồi bé tôi giống con trai, bọn con gái chạy mặt. Lớn lên vẫn thế, vẫn tóc ngắn, nhọn mồm, hung hăn. Bọn con gái chạy mặt đă đành, nay thêm cả bọn con trai. Tôi thành đỉnh núi tuyết. Chẳng có ǵ trên đó ngoài tiếng gió rít và tuyết lở chết người. Cho tới tận bây giờ mới chỉ Kiên và Duyệt, hai thằng chó sói lên tới đỉnh để rồi rợn người, dẫy dụa. Mụ Sương là một sinh vật lạ. Không hẳn là đàn ông bạo tợn, mà cũng không hẳn là đàn bà ơng ẹo. Mụ nửa nạc nửa mỡ một cách thật t́nh. Tôi có phần ṭ ṃ xen lẫn thú vị. Ngồi với nhau ở quán xá chục lần, di chuyển về nhà mụ, nhà tôi thêm chục bận nữa cũng tạm coi là bạn, nhưng tôi chưa kể ǵ với mụ. Không phải sợ mà giấu diếm, có điều chưa thấy cần.

Mụ hỏi tôi mày học khoa Văn, viết có giỏi như nói không. Tôi nhún vai, hơn đứt! Thế sao không viết? Tôi cười, mày quản lư cánh báo chí mà hỏi ngu. Báo và tạp chí chúng mày có mâm có bát, có vây có cánh cả. Liệu đứa nào chịu dung nạp, chia chác cho ma mới không? Tao biết luật chơi là phải chung chi để mua chỗ. Sương đăm chiêu. Mụ hứa sẽ tả xung hữu đột cho tôi một suất khi có dịp. Hứa cái con khỉ, bọn chúng mày đứa nào mà không giỏi hứa. Tôi lảng chuyện khác.

Nghe tôi hỏi bí quyết làm sao để lấy được chồng Sương vui hẳn, cười sằng sặc. Mụ kể hồi mười tám tuổi ở khu B.L bom pháo ác liệt lắm. Có lần đụng trận mụ bị hơi bom dồn tức ngực, thêm phi pháo dập, chịu không nổi, ngất luôn. Thằng cha chỉ huy hét, đứa nào đái vô mặt con Sương cho nó tỉnh coi. Mấy cha sồn sồn chối không mắc không đái được. Rốt cuộc, thằng Trung bị phân công. Khi Sương mở được mắt, nh́n lên th́ thấy…Tôi cũng cười, hay thiệt, sao nữa mày. Sương thở dài. Tao ướt hết tóc tai mặt mũi, khai không chịu nổi. C̣n thấy nhăn tiền cái ṿi phun nước của nó. Tao khóc hu hu. Nó cũng chết trân, đỏ mặt. Sau trận đó tao với nó xin đổi công tác, tổ chứckhông cho th́ chớ, c̣n bắt tao đền cho nó. Đền làm sao? Th́ lấy nhau. Vậy là có chồng chứ tán tỉnh yêu đương ǵ đâu… Tôi không h́nh dung được cái sự ăn ở đơn giản như thế suốt vài chục năm, chán ngắt. Với tôi, phải là cái ǵ chua chua cay cay mà ngọt ch́m kia. Sương kể chuyện chồng con oang oang trong khi tôi chở nó trên đường. Chán, nó lại chuyển sang kể chuyện Trung Quốc có lăo Trương Nghệ Mưu đạo diễn nổi tiếng, chuyện Hà Lan có một con đường dành cho chị em ta, toàn loại đẹp cực, khách yêu hoa công khai chọn lựa … Ở đây cứ chửi “đồ đĩ” qua đó mới thấy làm đĩ khó lắm. Trẻ đẹp không chưa xi nhê, c̣n phải học bài bản cộng thêm đủ thứ hỗ trợ, câu kéo. Tiếng thở dài của mụ làm nóng cả lưng tôi.

Sương nói chuyện dây cà ra dây muống như bọn ngồi lê chuyên nghiệp. Nhưng cũng nhớ t́m việc cho tôi. Mụ bảo mày tài, ở không chơi hư người. Tôi gật đầu. Cuối mùa thu, tôi long rong với lá vàngkhu Tao Đàn, quên được nhiều thứ, kể cả cái đói. Gần bốn mươi tuổi, không có nhiều nhu cầu như mọi người, nhưng cũng khốn khổ v́ sinh kế. Sương nói, cũng không có ǵ phải tự ái, mày cứ viết, mỗi bàiphóng sự báo L. trả có thể tới năm trăm. Có điều tên tao. Đừng nóng! Lúc đầu vậy đi, từ từ có chỗ khuyết tao nhét mày vào. Mỗi tháng ba bài triệu rưỡi, giẻ rách cũng đỡ nóng tay. Tôi nhận lời. Cứ thế mà bơi một mạch sáu tháng. Cái đói không xuất hiện lộ liễu nữa, nhưng trong giấc mơ nó vẫn giơ ngón tay toàn xương trắng hếu lên đe dọa. Tôi bảo Sương, mày đừng ḥng tao cám ơn. Nó cười lắc đầu, chưa biết ai cám ơn ai cưng à.

Tôi bắt đầu phân vân. Có phần chợn. Mụ bỗ bă thật, lại sốt sắng, khá b́nh dân chủ nghĩa trong ăn chơi, kể chuyện cũ chuyện mới rất sôi nổi. Nhưng con người thực của mụ thế nào? Về h́nh hài mà nói th́ ai cũng là một ngôi nhà, trong đó ba bốn khách trọ đồng cư. Bọn “ba bốn” này âm dương lộn xộn, chí choé choảng nhau từng phút. Tôi nếm mùi nội chiến bưu đầu mẻ trán của chúng bao năm, không lạ. Lúc lồng lên, ngỗ ngược căi mẹ, ôm cái thằng Duyệt có vợ con đề huề. Lúc xẹp lép, im ĺm trốn vào mớ sách vở chữ Hán loằng ngoằng. Lúc hùng hục đào đất, khai mương với sinh viên cả tháng, tối ôm đàn rống t́nh ca, uống uống ăn ăn như người rừng. Lúc chỉ nghe tiếng lá rơi cũng đau cả hơi thở, tư lự quên tiếng người…Tất cả tṛ lục sục lạo xạo của bản ngă khiến con người như đi dây giữa thiên đàng và địa ngục, ai cũng biết mùi thót tim, loạn trí nhưng không ai lên tiếng. Trừ tôi, kẻ có dư thời giờ, lại tài hoa. Chứ sao, tài hoa! Mụ Sương và đám độc giả báo L. đồng thanh khen vậy .

Tôi đồ chừng trong người mụ Sương cũng có hai “thằng” âmdương mất dạy. Nhưng đứa nào mạnh hơn, chúng nện nhau hay chung sống ḥa b́nh, và nện nhau v́ cái ǵ? Chưa ḍ ra th́ chưa dám thân với mụ. Biết đâu ḿnh chỉ là cô bé quàng khăn đỏ cầm tay chó sói mà vẫn hỏi ngây thơ”Bà ơi sao tay bà to thế?”. Mụ kín như bưng những chuyện mà mụ gọi là chuyện Lê- Mạc, Trịnh- Nguyễn. Tôi không thèm hỏi mỗi khi mụ họp hành về, tạt qua chỗ tôi nằm bần thần. Nh́n lọ hoa hồng thằng Duyệt mua tặng tôi trên bàn hé một màu nhung bí ẩn mê hồn, mụ ngáp, đỏ quá mày ạ. Tôi đùa một câu, th́ cũng như mày, mệnh Hỏa, màu đỏ! Nhưng tao không đỏ tuyền một màu đâu. Th́ đỏ cộng xanh ra đồi tím hoa sim, hay đỏ và đen, đỏ và trắng...Mày lảm nhảm cái ǵ thế. Hồng, vàng hay tím th́ đều có gốc đỏ. Màukhông phải xấu, c̣n tùy vào cách dùng. Đỏ áo cô dâu, đỏ phong bao ĺ x́, đỏ cả hoa thằng Duyệt nó nịnh mày…đỏ thế xấu chỗ nào. Xấu làcái màu giả đỏ khốn kiếp. Tao đau đầu chính v́ chỗ giả này. Đánh giặc Tàu giặc Tây mặt mũi nó khác ḿnh, c̣n dễ thấy, đánh cái bọn lộn ṣng giả đỏ này mắt kém là lănh đủ. Sương nói đến “đánh”. Trong người mụ âm- dương thế là hục hặc rồi.

Mụ chải tóc, tô chút son và rủ, kiếm cái ǵ hay hay ăn đi. Tôi ngại chở 60 kí lô thịt léo nhéo sau lưng nên chối đă ăn chiều rồi. Mụ than, đi làm nặng người quá. Tuần sau tao lại phải qua Châu Âu. Tiếng là họp hành nhưng chủ yếu chỉ tham quan. Ngại nhất là dự chiêu đăi. Toàn lủng củng dao nĩa, đĩa ly. Tập ăn kiểu Tây ở nhà nhiều nhưng vẫn không tự tin mấy. Tiệc xong về hotel phải ngâm thêm ḿ gói. Bây giờ rủ mày không đi, tao lại về nhà ngâm ḿ vậy, rầu muốn chết! Mày biết chết là thế nào chưa mà nói rầu muốn chết, Sương? Tôi hỏi. Mụ lắc đầu, thấy người ta chết thôi. C̣n mày? Tôi đáp, hai lần chết rồi. Một lần dính với thằng Kiên, hồi hai mươi tuổi. Không muốn cưới mà cũng không muốn nuôi. Kêu nó chở đi giải quyết. Xong nằm một giờ lại sức, dậy tỉnh bơ. Người ta đưa cho một bọc ni lông. Vềø mở ra, toàn những cục thịt nhỏ nhỏ như hạt lựu, xâm xấp máu. Thằng Kiên coi, bụm miệng ói. Tao chỉ điếng người chứ không ói. Nhưng tuần sau chơi mấy tuưp thuốc ngủ mạnh. May má tao hay kịp chứ không th́ cũng đai rồi. Lấy xong bằng đại học tao ở không, má tao th́ về coicháu cho con Oanh đi bán, nhà tối ngày gió lùa âm u, lạnh ngắt. Đọcmột mớ triết lư phương Đông, phương Tây. Lúc đầu đọc chơi, sau lậm thiệt. Tao treo cổ, lần thứ hai tự tử nghe mày. Giáp mặt thần chết không thấy sợ, chỉ thấy trống trải trong ḷng. Nhưng số chưa tới, lại sống nhăn. Như bây giờ! Sương đi về cũng mau như khi ào vào nhà tôi. Mụ tái mét mặt mũi.

Gần tháng Chạp mà Sài g̣n mưa tầm tă, gió lùa vào ḷng phố, rác và lá me li ti bay lẫn mùi Ngọc Lan. Thiên hạ vẫn phóng xe, mua bán, đi lại. Mụ Sương biến đâu hai tuần, rồi ba tuần không gọi điện thoại. Thường tôi không quan tâm tới sự vắng mặt của mụ. Nhưng lần này th́ phải quan tâm, v́ không có mụ tiền nhuận bút từ những bài viết của tôi vẫn nằm ́ ở báo L. Tôi viết nhưng tên mụ. Bao lâu nay như vậy. Mụ cầm bài tôi, rồi đưa tiền. Mụ muốn tôi viết tuỳ bút, muốn tôichơi phóng sự đường xa, muốn nghiên cứu văn hóa dân tộc Êđê…tôi gật đầu, không hỏi. Mụ đếm tiền, tôi thản nhiên nghe xướng “năm trăm đó nghe, em cưng”

Lần này mụ đi đâu lâu quá. Tiên sư con mẹ chủ nhà trọ, cả thằng tiền điện, tiền nước. Tôi biết mượn ai? Sốt vó đến nỗi nghe guitar classique không vào, ngồi nhấp nhổm chán phải khoác áo mưa rađường. Đi đâu? C̣n đi đâu, đi xoay tiền… Ngang qua tấm kiếng trên tường thấy trong đó đôi mắt kẻ sĩ của ḿnh sượng sùng thật tội nghiệp. Mắt đẹp ơi, khép lại đi cái phần âm để cho dương nó vùng vẫy cứu bồ. Tôi so vai lẩm bẩm rồi khóa cửa. Không định nhưng theo thói quen vẫn đâm vào ngơ nhà Sương. Pḥng khách sáng đèn, xe Spacy dựng trước cửa. Ai nhỉ? Kiểu xe này không phải của Khoa, con trai Sương. Khoa chào tôi bảo mẹ cháu đang kẹt băo ở Thái Lan. Một người khách có lẽ ngồi đă lâu, uể oải đứng dậy. Cô gửi cho mẹ, cháu nói báo L. lâu quá không thấy mẹ ghé, đem nhuận bút qua cho mẹ. Thằng bé dạ, cầm cái phong b́. Khách về, nó nhún vai, mẹ cháu coi vậy mà hay, bài cho báo L. tà tà tháng nộp đôi ba lần, mà năm triệu đó. Chủ yếu v́ chức to chứ không phải v́ tài đâu. Tôi ḱm một tiếng chửi tục hỏi, thế nếu phó thường dân như cô cháu ḿnh th́ mấy? Nó lại nhún vai giơ 5 ngón tay và thêm, với cô th́ thế nhưng cháu viết th́ có thể hơn v́ cháu là con của mẹ cháu, con quan chức, hai lần 5 là c̣n bị chê ít đấy.

Mưa quái ác vẫn quất rào rào lên thành phố nhiệt đới, lên bộ mặt kẻ sĩ thảm hại của tôi. Lái xe chạy suốt đường về, tôi chả để ư ǵ tới lá me, tới hương ngọc lan và những đứa trẻ run rẩy đứng nép hiên nhà, cọc vé số chưa bán hết cầm trong tay. Tê tái từ trong tê tái ra, nhưng tôi nghiến răng. Khóc làm chó ǵ!

Kiểm soát lại tôi có vẻ mất khá nhiều với mụ Sương, nhất là mặtt́nh cảm. Máu nóng dồn lên mặt. Đồ mất dạy, đỏ mà như mụ th́ tởm quá. Ba bài viết, triệu rưởi phần tôi lao tâm khổ trí, c̣n mụ nghiến ba triệu rưởi tiền cho thuê thương hiệu. Cay một nỗi là mụ tỉnh bơ, khơi khơi ăn chặn mà vẫn vỗ vai bè bạn… Phải mấy ngày sau đó tôi mớib́nh tĩnh. Âm dương bớt chao đảo, nhưng thỉnh thoảng chiến trường bên trong vẫn gầm gừ dữ tợn. …

Mụ Sương từ Thái Lan về, tươi tỉnh cười ch́a ra một cái computer xách tay mới tinh. Tôi hỏi ở đâu ra. Mụ cười, dĩ nhiên tao không mua! Ở nhà có hai cái rồi, thêm nữa th́ dư. Cái này cho mày. Rồi mụ thông báo, chuẩn bị đi làm cưng à. Thằng Uông về hưu, bọn Văn hóa bốn phương thiếu người coi chuyên trang Văn hóa vùng cao. Tao xí cho mày. Xách cái này theo mà tác nghiệp.

Tối đó mụ kêu mệt, không chơi lâu nhà tôi. Cô bé quàng khăn đỏ trong tôi cứ rúm người lại. Em bảo con sói to trông ghê quá. Giả làm bà nội nhưng mồm sói toàn nanh trắng, nhọn hoắt. Và em đ̣i tôi đi trốn. Con sói đó thâm hiểm lắm, không giết được đâu. Em khóc sợ hăi làm tôi cũng sợ theo. Nhưng sợ th́ làm được ǵ. Tôi ghét nhưng vẫn cần sự giúp đỡ của mụ. Thằng Duyệt không phải là chỗ dựa vữngchăi. Đàn ông như nó chỉ để chơi cho vui. Mụ Sương dù ǵ cũng …Tôi chặc lưỡi, cầu toàn làm ǵ kẻ sĩ! Phiên phiến thôi.

Khi bắt đầu nhận việc ở tờ Văn hóa bốn phương, tôi thấy cũng không khó, lại rộng chân đi. Bài kư tên tôi. Tiền tên tôi. Vết đau cũ xẹp nhanh. Sương và tôi vẫn cười giỡn đủ chuyện. Tôi gần mụ nhiều thấy cũng không đáng sợ và đáng giết như trước. Lại cười, mụ mà đáng giết th́ chắc thế gian này chả đứa nào đáng sống, kể cả ḿnh. Việc học hành đi lên, yêu đương cũng phơi phới. Tôi vẫn là núi tuyết nhưng có vẻ thân thiện và yêu kiều hơn. Nhiều gă đầu hói bụng phệ lượn lờ xưng anh t́nh tứ. Tôi cho rằng như thế là thú vị, kể cho Sương nghe, thỉnh thoảng nhờ mụ cố vấn cho mấy chiêu tâm lư, hay bất ngờ.

Trong tôi những phê phán về mụ giảm dần, tôi chấp nhận mụ theo cái kiểu người ta chấp nhận cuộc đời. Có hay có dở. Hay th́ chơi, dở th́ tránh ra khéo léo. Không bao giờ kết luận về ai, về điều ǵ. Càng không hy vọng và đ̣i hỏi. Những chuyện Vua Lê Chúa Trịnh của mụ, cả chuyện đông tây với những màu đỏ và không đỏ, cả chiến trường bên trong mỗi người với mâu thuẫn chồng chéo mà tôi gọi là âmdương… Tất cả những cái đó bây giờ tôi thông hết. Mắt mũi, đầu óc trong trẻo, tự nhiên viết cũng khỏe mà sống cũng yên. Tôi sắm cho ḿnh một mối t́nh mới, khác chủng tộc, khác ngôn ngữ để khỏi day dứt nội tâm lôi thôi. Ngày tháng đầy ắp những hôn hít, quà tặng và núi cao hai người. Cho tới khi Sương lôi tôi khỏi đỉnh non thần. …

Mụ ngắm tôi nheo mắt, mày nhuận sắc lắm, sởn sơ lắm so với trước, sao vậy nhỉ? Tôi sốt ruột, có ǵ nói luôn đi, vẽ chuyện! Mụ cộc lốc, viết giúp tao 150 trang luận văn Thạc sĩ, 60 triệu, nhận không?

Tôi ngây người. Máu lại dồn lên mặt như cái ngày t́nh cờ biết mụ ăn chận tiền nhuận bút của ḿnh. Và tiếng chửi đồ mất dạy lại ngứa ở đầu lưỡi. Mụ nhún vai. Từ từ nghĩ mày ơi, không gấp. Tao cần cái bằng mà không có th́ giờ. C̣n mày cần tiền. Hai đứa hợp tác, bốn bên có lợi. Là những bên nào mà bốn? Viên chức có lợi là tao, Nhà nghiên cứu có lợi là mày, Nhà trường có lợi, Nhà nước có lợi nữa. Bốn bên là vậy. Tuỳ mày thôi. Có ǵ phone cho tao.

Tôi lang thang những ngọn đồi một ḿnh. Đầu óc âm u. Thằng bồ và những trang viết, những cuộc họp, những vui chơi tan biến từ lúc nghe mụ Sương thuê viết luận văn tốt nghiệp. Mụ khinh tôi ra mặt vàcũng vậy, khinh cả cái bằng tương lai của mụ. Đầu óc ǵ mà trắng trợn, giọng điệu ǵ mà ṣng phẳng như Tú bà mua gái không bằng. Biết nhau lâu song tôi luôn bất ngờ về qui luật sống của mụ, bất ngờ luôn cả cách mụ sống cái qui luật ấy. Cách đặt vấn đề của mụ th́ rơ: thuê và trả tiền đủ. Chỉ rắc rối tôi thôi. Tôi chưa t́m được lư do để gật đầu hay lắc đầu thoải mái. Bên trong lại lục đục đánh nhau. Lúc th́ “Không dây với hủi. Nói cho nó mấy câu thật đau vào, rồi rẽ ngang” nhưng yên yên được một chốc lại” Rách việc! Làm công cho nó ăn tiền th́ khác ǵ làm cho nhà nước. Ḿnh có tài, ai mua th́ bán. Người ta mua để kiếm bằng Thạc sĩ chứ hại dân hại nước đâu. Mà không ừ th́ nó thuê đứa khác. Của tới tận miệng lại vuột mất. Ngu…”Nghĩ măi không biết thế nào là phải, tôi lại loáng thoáng thấy chỗ thuốc ngủ và sợi thừng treo cổ năm xưa. Hay là chết quách! Quá tam ba bận, lần này chắc thành người thiên cổ được đây.

Tháng trước tôi tưởng ḿnh nắm cuộc đời trong tay với những nhiêu khê của nó. Tôi dám viết là tôi thông hết khi chưa tới tuổi bốn mươi. Từ đây tới khi chết thực, liệu bao nhiêu lần câu này c̣n vanglên, chắc nịch như tiếng vua truyền chúa phán? Đỉnh núi tuyết của tôi không c̣n cao, chỉ là đỉnh ngọn đồi lúp xúp cỏ dại, đàn ḅ dẫm trên đó mỗi ngày. Mụ Sương có công trong vụ hạ độ cao này, chỉ có điều mụ làm êm quá.

Viết luận văn thuê! Sao không, coi như tự tử lần thứ ba. Khỏi treo cổ, khỏi uống thuốc ngủ mà từ tốn uống cái nhục của kẻ sĩ bị coi là công cụ, bị hạ phẩm cách, xem cái chết có đến không. Nếu chết được th́ tốt mà không th́ cũng có chỗ đổ thừa, tại chưa tới số!

Tôi lao vào viết. Số liệu, tài liệu mụ cấp đủ, tiền cũng không chậm trễ. Ngày mụ bảo vệ luận văn thành công, tôi lên tặng hoa. Mụ nhận và nói cám ơn rất điệu. Tấm ảnh chụp mụ với áo mũ xênh xang được phóng to treo trên tường pḥng làm việc. Tôi hỏi sao không treo pḥng khách, oai hơn. Mụ đấm tôi, vừa thôi, kháy tao làm chi. Chỗ tiền tao đưa mày, xài hết chưa. Tôi bảo mua cái chết, cũng c̣n thừa kha khá. Mụ biết nhưng vờ ngây ngô hỏi, chết mà sao c̣n ngồi sờ sờ đây. Tôi cười chua chát, đúng là tao bị pháo dập, nằm chết giấc rồi. Mày đă đái lên mặt tao, cứu sống tao. Chỉ có điều nước đái của mày khai quá. Khi mở được mắt ra, thay v́ thấy đất thấy trời, tao chỉ thấy có cái lỗ ḷa x̣a cỏ rác của mày trùm hết. Tao sống lại như thế đấy!

Sương cười to, tao c̣n làm cái Tiến sĩ nữa, ráng sống cho tao nhờ con ơi!

PHAN THỊ NHƯ NGỌC



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home