|
||
|
Lỗi tại câu nói của bà mẹ, nó vờ thế thôi. Huyên không giết mụ là may. Tiên sư mụ! không biết th́ đừng nói có hơn không. Huyên mà vờ, mà sợ già, xin lỗi! Mụ tưởng ai cũng như ḿnh, Huyên không nói mụ th́ thôi, mụ lại c̣n. Nghe hàng xóm kháo nhau mẹ Huyên- bà Hảonằm cấp cứu một buổi rồi xin về, bị sốc tâm lư nên choáng ngất chứ không trầm trọng như lúc đầu mọi người hô hoán. Mà cũng chỉ v́ cái tràng chửi của Huyên, như đạn xuyên đúng vào ḷng. Hai mẹ con, ôi chao! Cứ như hai kẻ thù phải đội chung một ông mặt trời vậy. Hôm nay người này nhiếc người kia, liệu ngày mai người kia làm ǵ người này? Hàng xóm chờ bà Hảo phản công và ngầm nói với nhau, con Huyên nó thế nào th́ cũng kệ nhé.
Huyên sống mơ màng, đầu óc tê dại mấy năm từ khi thay mẹ làm hết việc nhà. Chị biết bây giờ ḿnh đang khổ khi so với ngày c̣n mẹ xưa kia. H́nh như khi có cái vui sướng xa xôi đặt cạnh nỗi khổ sở hiện tại như một cặp khái niệm đối lập th́ mắt con người mới biết chọn long lanh lệ nóng hay ráo hoảnh đớn đau. Từ đó Huyên cứ tự dắt ḿnh lần t́m con đường biên giới mà đi, cứ phải biết bên kia bằng cách đi vào bên này, rồi lui ra chọn một. Không có biên giới đúng sai, khôn dại, đẹp xấu, th́ lấy đâu là bờ bến cho thất t́nh lục dục neo đậu. Huyên nghĩ vậy và cả đời bám vào biên giới vô h́nh, lắm khi đi lững thững, lắm khi ngă dúi, lê lết. Năm 24 tuổi chị được phân về vùng nông thôn, công tác suốt bốn mùa với cái xe đạp cọc cạch, cái khăn mặt, bánh xà bông, cuốn sổ, tờ công lệnh đóng mộc đỏ trong túi dết. Không có tiền để bị mất cắp, không có lụa là son phấn để nhớ ra ḿnh là con gái. Tẻ nhạt đều đều ṿng sống ăn cơm tập thể ngủ giường cá nhân. Cho tới lúc gặp mấy thằng cha có vợ mắt nheo nheo, đứng dọc đời vẫy tay gọi t́nh ơi ới. Huyên đi qua đi lại mấy tháng, chọn được hai thằng, một nói chuyện đông tây kim cổ nghe không biết chán, một lắm tài vặt, chữa đồ môïc khỏi chê. Hai thằng lớn hơn Huyên, khôn hơn Huyên, vừa nói chuyện vừa ăn cắp của chị khối thứ. Chị biết nhưng lờ đi, coi như thù lao trả cho những tṛ chúng nó múa may đỡ buồn. Hai thằng đàn ông leo lên tuột xuống cuộc đời chị h́ hục chục năm, nhờ có chúng chị biết thế nào là gia vị. Cuộc đời ở nhà quê như món ăn nấu dở, lành th́ đă hẳn nhưng thiếu tỏi thiếu tiêu, nuốt măi không trôi. Về thành phố, chị đi một ṿng nhẩn nha quan sát và chọn, sống nhà thuê, đi làm công cho cho mấy gia đ́nh nước ngoài theo giờ, ăn tùy thích, chơi với con chó mang theo từ chỗ cũ. Công thức này tuyệt hảo v́ không cần phải nghĩ ngợi, chỉ cần sức khỏe và sự cẩn thận, sạch sẽ. Chị không về thăm gia đ́nh. Cha đă có người khác, mẹ cũng không thiệt tḥi ǵ, thôi ông D. có thêm mấy ông ứng cử viên sau đó nhưng không nghe đoạn cuối thế nào. Bà xoay sang đi buôn chuyến miền Tây, mua được căn nhà nhỏ. Thằng em chị, thằng Thành, ở bên nhà vợ, chỉ thằng Tuấn bé c̣n ở chung với mẹ. Tiếng là bé nhưng nó cũng hăm mấy, yêu đương vung vít, có phen hăm bán nhà của mẹ theo gái. Huyến thỉnh thoảng đảo qua, khi th́ nhà bố khi nhà mẹ, cũng để coi khi nào th́ mạt, nó nói vậy, y như xưa, vẫn khóc. Huyên thấy gia đ́nh chán quá, thà không có. Mấy chỗ chị làm việc cũng tốt, chủ nhà có người nói tiếng Tàu, người nói tiếng Anh. Hai thứ tiếng này chị biết hồi c̣n công tác, không đủ để nói như người bản xứ có học, nhưng để làm bồi bếp th́ quá dư xài. Mỗi ngày làm cho nhà này hai tiếng lại đạp xe qua nhà khác, qua nhà khác nữa, xế chiều th́ về, cuối tháng lănh lương bằng tiền Việt, chị nói với mọi người về công việc của ḿnh, không đỏ mặt. Chỉ có bà mẹ chị là kêu nhục quá cho họ Trương nhà bà, tự nhiên đến đời này lại có đứa đổ đốn đi ở đợ. Hồi xưa sống khổ như ăn mày, đêm nào mơ thấy đồ ăn ngon là thức dậy miệng c̣n nhai chóp chép, mười lần đủ chục, lúc nào cũng nhai, cũng tiếc thịt cá trong mơ bộn bề mà phải thức, uổng ơi là uổng. Chị cười buồn, bây giờ ḿnh đang lên hương, có điều là sao miệng mồm cứ trơ ra, không thấy thèm cái ǵ, chẳng lẽ lại t́m cái tụi gia vị chết tiệt. Ba mươi tám tuổi, ḿnh mẩy c̣n bắt mắt hết sức, t́m kiếm xem ra dễ! Nhưng chưa kịp rục rịch th́ con Huyên kêu điện cho chị, thằng Thành nó đi rồi, mẹ nói chị về phụ lo đám ma. Chị rụng rời. Thằng em chị mới ba mươi, con gái nó lên bốn. Liệu vợ nó ở vậy nổi không đây. Hai ba ngày liền nhà chị tất bật, đông người. Đang tang tóc mà mặt thằng Tuấn bé lại tươi tỉnh. Nó cười, giá cứ đủ mặt thế này th́ hay quá, ấm cúng biết bao nhiêu. Huyên không tḥ lên nhà trên, suốt ngày đun nước, h́ hụi phục dịch nhang đèn, bánh trái, cơm cúng. Đêm khuya văn người, chị mới lên đứng nh́n di ảnh thằng em mờ mờ nhang khói lung linh, ứa nước mắt. Ngày xưa nó hay bị chị đánh khi dạy học vần, hay bị các chị ghét v́ bố mẹ ưu tiên con trai, bênh nó chằm chặp. Bây giờ th́ thôi hết, nó đă bước gọn vào cái khung ảnh, có lớp kính phủ ngoài lạnh toát. Chị vịn vào quan tài của nó nhắm mắt gọi Thành ơi không nghe nó đáp, mà c̣n đáp được sao, mới hiểu chết là một khoảng im lặng ngàn đời, là ḥn sỏi mất tăm sau những ṿng tṛn hư ảo để lại trên mặt hồ. So với chết th́ dù sống rách nát tả tơi vạn lần hơn gia đ́nh chị hiện nay vẫn là hạnh phúc lắm. Nhưng trước đây chị không biết điều này, cứ phải có một khái niệm đối lập mới nh́n thấy biên giới nằm đâu, khổ vậy!
Mất một tuần lớp học mới biết là chị- người ngồi bàn cuối, hay cười cười nh́n thích thú các bạn trẻ bằng cái nh́n của người mua vé coi phim, không bị tâm thần, chí ít là không câm. Chị yes no tán loạn theo những câu hỏi giáo viên, và cả lớp phá lên cười cái mặt ngáo ngáo của chị. Chị cũng góp tiếng cười theo, tiếng cười không phải của một người máy nữa. Ơn trời! Có lần chị bị phạt trong một tṛ chơi, và h́nh phạt là phải hôn một người có số thứ tự bằng số của ḿnh trừ đi 6. Trúng phải Lâm. Chị rùng ḿnh, cả lớp rùng ḿnh, c̣n Lâm đứng dậy, đi ra. Giáo viên người nước ngoài ngẩn mặt một chút. Không sao, xin lỗi các em. Ông sai người t́m Lâm vào và trước cả lớp ông hôn Lâm, người có đôi môi không b́nh thường. Cái hôn phớt dịu dàng, thân thiện của một người thật người. Chị lại rùng ḿnh. Về sau khi chơi thân rồi Lâm mới thú nhận chính anh cũng rùng ḿnh v́ lần đầu người hôn anh không phải là mẹ. Huyên rủ Lâm lên ngồi chung, nhờ anh kèm cặp nhưng vẫn tránh nh́n vào gương mặt quá xấu của anh. Đôi môi bị hở hàm ếch mới được vá từ lúc vào lớp chín, chấm dứt cảnh ăn cơm luôn luôn bị rơi văi từ chỗ hở, cảnh bị bạn bè chế diễu v́ phát âm đớt đát. Mặt cúi gằm, Lâm kể cho Huyên nghe, và hỏi: "Lúc mới thấy, chị Huyên chắc ghê tui lắm?" Huyên lắc đầu: "Không hẳn vậy nhưng khó nh́n lắm." "Bây giờ?" "Cũng vậy thôi." Không muốn bị sa vào cuộc hỏi đáp khó chịu Huyên lảng sang chuyện khác. Thực ra chị không muốn làm Lâm buồn hơn v́ những lời nói thật anh muốn nghe nhưng lại không thể nghe được, v́ nó sượng ngắt. Nói không phải quá chứ trên gương mặt người ta cái ǵ nổi bật, ưa nh́n nhất th́ cái ấy ở Lâm xấu nhất. Mắt một mí hum húp, hai tṛng trắng khá to, trông như mắt lợn luộc. Mỗi lần đảo đi đảo lại ánh nh́n có vẻ gian giảo thế nào. Đôi môi hở được vá rồi thật nhưng đường sẹo lồi tím tím chạy ngoằn ngoèo giữa hai mép thịt không khít khiến miệng không thể làm cái chức năng yêu đương tối thiểu, v́ bẩn mắt chịu không xiết. Huyên nghĩ ḿnh quá già để phải khép nép, e sợ, c̣n Lâm th́ nghĩ ḿnh quá xấu để người khác yêu và yêu người khác nên không cần phải giữ ư tứ. Hai người do vậy làm thành một đôi bạn tự nhiên, mạnh dạn. Huyên kể cho Lâm nghe chuyện ḿnh v́ Lâm hỏi mấy lần, có ư thiết tha lắm. Chị cầm tay anh đặt lên vết đau sâu kín trên ngực ḿnh. Anh bị chị kéo vào một vùng hun hút. Con đường âm u vắng vẻ dẫn tới cây đào trổ hoa và một thềm nhà loang lổ, có mấy gương mặt trẻ thơ nḥe nước mắt từ khung cửa kính. Chị thở dài, tới rồi đó, nhà ḿnh. Chị lại kéo anh ngoặt vào một vùng sông rạch chằng chịt, leo lét đèn dầu trong cái kho hàng tạm dùng làm nhà tập thể, mỗi lần mưa là lấy tấm ni lông che nóc mùng, trong nhà chẳng khác ngoài sân, ướt từ tiếng ếch nhái ộp oạp buồn tênh ướt đi. Chị bảo hồi đó c̣n làm cán bộ Hội phụ nữ ở Đ.D, đói nhưng sống sôi nổi lắm, nhờ c̣n trẻ! Và thoắt cái hai người đă ở trước những ṿng hoa điếu, quan tài và di ảnh thằng Thành, đặt giữa nhà. Chị th́ thầm, nó chết rồi Huyên mới biết tội nghiệp, thằng em Huyên. Khi Lâm rút tay khỏi quả tim lạnh lẽo của Huyên, máu đen dính theo tay anh. Anh hiểu và thương Huyên từ đó. Chị đă cứng tuổi, đă lỡ th́ mà vẫn phảng phất là con bé con côi cút, thiếu t́nh thân. Lầm ĺ cứng cỏi, ra vẻ tự lập bất cần đời chẳng qua chỉ là cái vỏ cứng của con ṣ, để che đi phần cơ thể không xương, mềm nhũn, toàn nước mắt. Huyên ơi là Huyên, khổ thân chị. Lâm bày cho Huyên khi nào gặp chuyện ǵ làm ḿnh căm ghét th́ kiếm chỗ vắng chửi cho hả giận, chửi tục tối đa. Chửi một lần không bớt th́ hai ba lần, cốt nhất là đừng để trong ḷng.Chửi xong sẽ nhẹ hẳn, đơn giản như người đau bụng mà đi cầu được. Huyên nhăn mặt, khiếp quá. Nhưng chị cũng thử, và thấy hay thật cái cách của Lâm. Người đầu tiên mà chị nghiến răng chửi lầm thầm một ḿnh đồ quỉ sứ, đồ chết đói chết khát, đồ ăn cắp là mẹ chị - bà Hảo. Bà xách lên nhà trọ của Huyên một con gà, cắt tiết. Xưa nay có cảnh mẹ con nấu nướng này bao giờ. Bà bảo dạo này Huyên gầy quá, lúc bé Huyên thích miến gà. Con gà không phải mua, Huyên cứ ăn khỏi trả tiền lại. Ai cho? Làm ǵ ai cho, gà nhà Sáu Xu xổng chạy sang th́ bắt thôi, không ai thấy. Thế là mang lên đây. Trời ơi, đói chết đâu mà phải ăn cắp. Ai bảo mày tao cắp, tự nó dẫn xác vào, không bắt có mà ngu. Đoạn đối thoại này chị dấu biệt Lâm. Những tưởng chửi thầm chửi lén chỉ là cách tháo ng̣i nổ năm th́ mười họa mới xài, ngờ đâu lại đắc dụng thường xuyên. Người chửi là con và người bị chửi cũng vẫn không ai khác ngoài bà mẹ. Lần này Huyên chửi thầm không hả, chửi ra miệng luôn, gào to lồng lộng cho cả làng cùng nghe. Kệ, cứ vạch áo lên, ai muốn xem lưng cho xem luôn. Lâm phải can, nói nhỏ thôi, người ta không coi lưng mà người ta thưa cảnh sát chị làm rối trật tự, vô tù đó. Mà sao chị cứ xía vô chuyện bác gái. Huyên tṛn mắt nh́n Lâm, tự dưng muốn đấm cho đui hai con mắt rặt tṛng trắng ngu si của hắn. Tại sao hả? Tại bà già quỉ sứ, ly dị từ hồi xửa hồi xưa, ông già năm thôi bảy đỗi nài mụ tái hợp, mụ nhổ nước miếng ngoảy đít bỏ đi. Ổng không có ai, con cái đi hết, bịnh nằm chỏng cẳng trên nhà thương, hỏi sao đừng có người khác. Mười mấy năm không tới lui, khi không bữa ổng về đám ma thằng Thành, bả thấy bả đeo miết. Rồi đám cũng không cho ổng trở lên, cầm ổng ở cả tuần. Huyên rót ly nước, uống một hơi. Chuyện đang sôi lên bỗng im bặt nặng nề. Ngoài kia mặt trời cũng tắt, giấu ḿnh sau đám mây đỏ hây hây để khỏi nghe chuyện vớ vẩn của con người. Huyên rũ buồn, quên cả việc quá giờ đi học, quên cả việc cô đang khóc không phải ở cửa sổ nhà ḿnh. Lâm ôm vai cô, kéo mái đầu nóng hổi, dâm dấp mồ hôi của Huyên lại vai ḿnh, cứ khóc, khóc to lên cho nguôi giận, Huyên à. Huyên gạt tay Lâm sừng sộ, xin lỗi, không lớn hơn tui, đừng làm bộ này nọ. Rồi bỏ đi. Con ṣ đă khép miệng. Nó tự chữa vết thương của ḿnh. Hai ba năm liền bỏ ngoài tai mọi tiếng khuyên can, bà Hảo lao vào chinh phục lại ông chồng cũ, cũng khí thế tràn đầy như ngày cương quyết bỏ đi. Ông Hảo, bố Huyên, không thể gọi là tốt với những tội lỗi Huyên từng nói có cho xe tăng quần nát cũng chưa xứng. Nhưng được cái ông ít miệng, nhẫn nhịn, cho nên chị em Huyên không ai gần nhưng va chạm bố con th́ hầu như không có. Không đi lại thăm nom con cái mặc ḷng, ông vẫn có mặt những khi vai tṛ làm bố nhắc ông phải hiện diện cho đủ lễ. Bà vợ cũ đeo riết, đ̣i ông phải nghĩ lại t́nh xưa, bà nhân ngăi mới cũng xắn tay áo mài dao để “chơi nhau một mẻ xem chồng về ai”, các con đứa vun vào đứa kéo ra, ông cứ như gà mắc tóc giữa đám đàn bà ầm ĩ. Huyên biết mẹ cô đơn quá, và nh́n mọi việc đơn giản quá, độc đoán quá. Chị thương mẹ nhưng thấy bà rạc người đi v́ ghen tuông, cơm nước không ăn, mắt mũi long x̣ng xọc như hóa điên th́ cũng hăi, mà cũng thấy kỳ. Già mà không nên nết là thế này đây sao! Bà mẹ Huyên tự tin tuyên bố, thằng cha mày như miếng ruộng tao bỏ lâu không cày, nhưng không phải v́ thế mà con nào đắp đập be bờ cũng được, tao lần này đích thân xuống làm đồng lại, rồi mày coi. Nhưng tại sao mẹ phải làm thế. Bà Huyên cười như khóc, rồi đến khi già như tôi chị khắc biết. Dẫu ǵ cũng là vợ chồng từ hồi mười mấy tuổi với nhau, con chết có con sống có, cháu nội cháu ngoại có. Đánh nhau tóe máu là lúc trẻ, c̣n già th́ phải sớm hôm luẩn quẩn chăm nhau. Có nghĩa là ông nên về lại với bà, đó là đạo lư. Bà bảo vậy. Huyên muốn chết cười v́ cái cách thực thi đạo lư của mẹ. Kiểu ǵ mà bay mất cái nhà, chồng chẳng thu hồi được th́ chớ, bản thân c̣n cao huyết áp xỉu lên xỉu xuống, tưởng phải ra tha ma mấy bận. Đối đế chị phải để bàvề ở chung sau khi hỏi Huyến, Huyến lắc, hỏi Tuấn bé, Tuấn bé làm thinh. Chị thở dài, mẹ có bốn đứa con th́ chết một, hai đứa bay như vậy, tao cũng vậy nữa thiên hạ chửi cho thúi đầu. Thôi th́ tao lănh. Lâm mượn đâu chiếc xe ba gác, ngày bà Hảo dọn về nhà Huyên, anh ta phụ chở đồ và đùa: "Lần này tui làm công quả, mai mốt tới tui cưới vợ, chị cũng phải nhớ trả nghĩa cho tui nghe." Huyên hỏi ngạc nhiên: "Nói thiệt chơi, Lâm?" "Ai nói chơi. Rằm tháng sau má tui bỏ lễ bên nhà gái, cuối năm tính luôn." "Cô nào tốt phước vậy?" "Không phải cô, bà này goá chồng. Chồng bả là chỗ bạn bè với anh Ba tui. Cũng xấu nhưng hiền, làm ruộng giỏi lắm. Là cũng nghe má nói vậy thôi." "Tính sao mà ưng ngang xương." "Tính cái ǵ, lấy đại. Tui ba mươi mấy mà tối nào cũng nằm không. Chị tính ngó lên bộ dễ lắm chắc, mặt mũi tui vầy, bà nọ bả chịu thời cũng đă quá mừng." Huyên thở dài, chuyện vợ chồng của anh ta giống mua hàng second hand. Mong không phải mua lầm chiếc áo len trong khi cần chiếc áo khoác mỏng mùa hè. C̣n chị, chị không hứng thú hôn nhân nổi nữa sau khi chứng kiến cảnh bà mẹ hồi xuân theo kiểu ngựa chứng. Từ giờ trở đi ở chung chắc c̣n khổ nhiều. Chị than với Lâm như vậy. Cây đời của Huyên ngày một trụi lá, các cành to cành nhỏ gẫy mọt dần. Mỗi năm qua đi chị lại ngậm ngùi găy thêm một nhánh nào đó. Dậy năm giờ sáng, đi làm sáu giờ, bảy giờ tối về xách theo những thứ lấp lánh màu sắc vui vui mua đâu đó. Ngồi coi ti vi, ngáp dài giữa tiếng lục đục dọn rửa, ca cẩm trên trời dưới đất của mẹ. Chín giờ đi ngủ. Chiếc xe tăng bắt đầu béo dần, lầm lũi giấu những cơn thịnh nộ dưới lớp vỏ thép đen thui. Thỉnh thoảng bà Hảo và chị cũng có những cơn căi vă kết thúc bằng nước mắt của mẹ và vẻ khốn khổ của con. Cả hai đều khổ tâm, đuối sức v́ chịu đựng nhau dai dẳng. Giá mà chết được! Mỗi tháng Huyến và Tuấn bé gửi tiền cho bà tiêu thêm. Bà kêu ít. Huyên sẵng giọng, đến lúc con bằng tuổi mẹ bây giờ đứa nào cho. Mẹ như vậy sướng rồi kêu ǵ nữa. Muốn có thêm th́ cố nhúc nhắc chân tay lên. Thế là bà Hảo vật ḿnh vật mẩy, hôm sau ra ngồi đầu hẻm với cái cân, khai trương tấm bảng thu mua báo cũ hai ngàn một kư. Bà dỗi. Cuộc sống phải tô nhiều hơn nữa màu đỏ màu vàng thay v́ xám đen u tối. Một bài hát đă viết vậy. Huyên cũng biết vậy nhưng không thể làm. Chị thấy tương lai như con rạch đen thui khô nước lừng lững hiện ra trong những giấc mơ về sáng, mà để khơi gịng cho nó người ta chỉ đưa cho chị chiếc cuốc nhỏ xíu. Chị khóc tuyệt vọng khi ra khỏi cơn mơ. Giường bên bà Hảo vẫn ngủ. Ôi trời! Gánh nặng của đạo lư sao mà nặng trĩu vô h́nh. Chị không được chọn lựa để chào đời, nhưng lại phải có nghĩa vụ với người sinh ra ḿnh. Không có chút t́nh cảm ấm áp tự nhiên nào với mẹ nhưng cứ phải v́ dư luận chung quanh để gắng gượng màu mè hiếu thảo. Chị hét to về sự khổ sở này trong câm lặng bao nhiêu lần bà Hảo làm sao biết. Bà ngủ ngon thế kia. …
Ở nhà hai bà cháu Cúc Tần đi bán về, đồ đạc rửa dọn xong từ lâu, mâm cơm phần Huyên vẫn lạnh ngắt trên bàn. Bà bảo, cô mày không phải lo, đi thế chứ đi nữa cũng không việc ǵ. Chắc vớ được thằng nào rồi. Chẳng c̣n sợ già xồng xộc, cho nó đi thoải mái. PHAN THỊ NHƯ NGỌC |
|
|