|
||
|
Với tôi, cái quá khứ buồn sầu của chính ḿnh có vẻ ít trừu tïượng hơn so với nhiều thực tại khác. Và đó là những năm tháng đă sống trải ở Sàig̣n, nước Việt Nam, ấu thời, tuổi trẻ, kỷ niệm, đường Duy Tân, nhà thờ Đức Bà, phố Lê Lợi, Nguyễn Huệ … Những mùa lăng mạn cà-phê lá me Nguyễn Du, khu đại học Văn Khoa, Nông Lâm Súc…và một ngàn quán cà phê lớn nhỏ khác đánh dấu lốm đốm trên bản đồ tuổi trẻ … Rồi đến 1975, giữa sự vô t́nh lănh đạm của ḿnh, bất chợt tôi nhận ra có một thành phố khác thế chỗ Sàig̣n, với cờ đỏ sao vàng, biểu ngữ ... Những ngày tháng lăng đăng không lối thoát và ngộp thở trôi qua ở cơ quan, nông trường, xí nghiệp … rồi trại giam, nhà tù, đường phố, chuyến đi …. Rồi cũng giống những lưu dân bất đắc dĩ khác, sau những ngày trại đảo huyền hoặc, th́ Tân Thế Giới hiện ra . Hoàn toàn khác nhaụ Không như đă thấy trong giấc mơ phóng dật. Đó là nơi chốn mà mỗi người mô tả trong những bức thư đầu tiên gửi về quê nhà. Aùnh sáng của ngày thật dài, sự lạnh giá, đường phố sạch sẽ, sự vắng lặng … Thứ ngôn ngữ khác ở chung quanh là điều cụ thể nhất nhắc người ta rằng cơn gió đang thổi lạnh buốt ngực là gió thổi đến từ một phong thổ khác. Người ta đang thật sự đi đứng nói cười trong một thế giới khác. Giống như di động đàng sau những vách kính ngăn trong suốt của pḥng giải phẫu bệnh viện đă tiệt trùng. Với tôi đó là cái thành phố nông nghiệp nhỏ đang chuyển ḿnh, ở phía Bắc tiểu bang California - San Jose . Những nông trại trồng dâu trong vùng đang lui dần vào quên lăng, nhường chỗ cho một thay đổi lớn của thế kỷ sắp xảy ra trong đêm - cuộc cách mạng điện toán - và cái nôi của nó nằm ngay đây, được mệnh danh là Silicon Valley . Trong những ngày lạc lỏng ơ hờ đó, có hôm tôi chợt thấy ḿnh đứng lơ ngơ bên các lề đường ở khu downtown San Jose vắng, nh́n xe cộ thỉnh thoảng lứơt qua . Có lúc cặm cụi lần dở từng quyển sách báo ở nhà sách Toàn Thư, ráng chụp bắt những giấc mộng đang tan biến trên những trang chữ Việt. Có lúc thấy ḿnh lang thang qua cái hành lang tối hẹp ở cư xá Tam Đa … Và ngân hàng Bank of America nơi góc đường, tiệm bán thuốc lá và rượu, chợ Hồng Kông, tiệm ḿ Sám Kư … tất cả h́nh ảnh chập chờn, không thực trước mắt kẻ mộng du . Và nổi bật, vang vọng trên bầu trời tự do tôi đang sống thở đó là một nỗi sầu kỳ lạ. Sao không khí trong lành thế kia mà vẫn có ǵ đó đè nặng lên lồng ngực. Cảm giác thất lạc. Bất an. Lẻ loi . Có lẽ gần giống như cảm giác của Dante khi lạc bước nơi tầng luyện ngục đầu của ḿnh. Trong những buổi sáng thứ Bảy vắng lặngï, nơi vùng đất mới đó, với sự mất mát quá lớn bỏ lại sau lưng - trọn một quê hương, một thành phố, một tuổi trẻ bị xóa mất sau trận tsunami khủng khiếp của lịch sử. Sự mất mát như vết thương c̣n tươi đỏ, sưng tấy và chảy máu . Đó là những ngày xao xuyến, chẳng biết phải làm ǵ, chẳng biết đi đâu, có lẽ v́ đă đi đến đích, đă đến cùng đường, chỉ c̣n cơi ḷng tê dại với bao kỷ niệm. Cũng trong những năm tháng đầu lưu lạc đó, một sự việc xảy đến khuấy động một mặt hồ yên ả phương xa . Đó là hôm một cô gái người Việt trạc đôi mươi, bước vào khung cảnh xanh biếc, nên thơ của sân trường West Valley College thuộc thành phố Saratoga . Nh́n màu da đen xạm phong trần của cô, tôi đoán có lẽ cô vừa đến từ một trại tị nạn nào đó ở Đông Nam Á. Cô có dáng điệu của con thú hiền lành vừa thoát chết sau một cuộc săn đuổi hay sau một chấn thương lớn. Ánh mắt thất thần trên khuôn mặt c̣n toát ra sự khiếp hăi, xa vắng. Sự xuất hiện lặng lẽ, khép kín của cô đă đánh thức một điều ǵ đó nơi tôi như lay tỉnh một người mê ngủ. Bất chợt tôi nhớ ra rằng, có một bi kịch khác của đất nước, c̣n nóng hổi mà đang bị đẩy dạt sang bên lề. Và nơi những mặt biển xa tối đen, mênh mông ngoài kia, c̣n bao nhiêu oan hồn Việt không bao giờ có dịp đặt chân lên bờ đời sống nữa . Biển cuồng nộ đă theo chân cô gái tràn vào một giảng đường yên b́nh ở Bắc Mỹ… Cảm thức mất mát, nỗi buồn, sự lẻ loi, ḷng thương xót kia đă gợi hứng cho tôi viết bài thơ “Chuyện Cũ” dưới đây . Cách đây gần 20 năm. Lúc ấy, tôi chỉ muốn tự nhắc nhở ḿnh về những oán hận và những thương yêu đă xa vời ... và xuôi tay bất lực trước sự phôi pha đáng ghét này . Nhưng cùng lúc, tôi cũng cảm nhận nhiều điều mâu thuẫn khác. Sự quên lăng là một tiến tŕnh tâm lư tự nhiên hay cần phải là kết quả của một nỗ lực của ư chí? Và nếu sự quên lăng cũng đồng nghĩa với cái chết, th́ cuốí cùng, có phải cuộc chiến đấu của Kundera cũng nắm chắc phần thất bại . Có ai nhận ra rằng ba mươi năm, hai mươi năm hay mười năm ở xứ người đă trôi đi chớp mắt như nước chảy qua kẽ tay ? Đáng sợ hơn nữa là ngần ấy năm tháng đă qua đi măi măi mà h́nh như không để lại chút kỷ niệm hay dấu vết nào sâu đậm trong trí nhớ. Trong khi đó, phần đời sống ngắn ngủi, mờ nhạt, nằm xa hơn nữa trong quá khứ, nơi năm tháng khởi đầu đời sống mỗi người với hơi thở máu huyết gắn bó Việt Nam, th́ lại thật rơ nét, như cảnh tượng thiên nhiên ngày nắng đẹp. Tôi mong những nỗi đau được ghi lại trong bài thơ “Chuyện Cũ” đă thật sự là những chuyện cổ tích ch́m quên trong quá khứ. Ba mươi năm trôi qua, thời gian đă đủ dài để làm dịu nỗi đau từ những vết thương trí mạng kia chưa ? Bất chợt, sự di chuyển thuần tính chất địa lư - chỉ thay đổi một nơi sinh sống - có vẻ làm đảo lộn, chuyển hóa đời sống người ta một cách sâu xa, ít ra là nhiều hơn dự tính. Lằn ranh giữa hai mênh mông biển dâu đó nằm nơi đâu ? Tôi không biết. Cũng như tôi thật sự không hiểu cuộc đấu tranh giữa trí nhớ và sự lăng quên sẽ ngă ngũ như thế nào . Chỉ biết là sau này, có nhiều đêm mưa lái xe qua một thành phố San Jose đă hoàn toàn đổi khác, qua hai dăy phố nâu trên đường số Ba hay đi ngang thư viện Martin Luther King khang trang rực sáng ở góc đường số Bốn & San Fernando, nỗi bồi hồi Tú Xương năm xưa có lúc cũng dâng lên trong ḷng tôi . H́nh như tôi có nghe tiếng gọi đ̣ nào vẳng xa trong gió lạnh... Và chỉ biết sau bao nhiêu năm, ánh mắt của ai đó đêm trước cuộc ra đi như vẫn c̣n đăm đắm nh́n theo . Có lẽ tôi sẽ sống trong thứ hội chứng trầm kha, lăng đăng này măi măi . Nhưng giờ đây, đằng trước nỗi xao xuyến bập bùng đó, chắc chắn không c̣n một đời sống mới mở rộng như năm xưa, mà chỉ có bóng tối lạnh im ngoài kia đang đợi chờ. Để khép lại . PHẠM VIỆT CƯỜNG
|
|
|