TRƯỜNG CA MẸ TRƯỚC NĂM 2000
Phạm Ngũ Yên



Kính dâng Mẹ, khi ĺa xa.

1.

Ngày con đi mưa sũng ướt Sài G̣n
Không có Mẹ để thấy bàn tay vẫy
Nên nỗi nhớ con đem từ bên ấy
Làm nỗi buồn cho giấc ngủ bên nay
Biết nói ǵ khi cuối một đường bay
Cánh quạt quay che cánh mưa ngoài phi đạo
Gió thổi tung bay những tóc đời áo nảo
Tưởng khăn Mẹ quàng kín vai
Ngày mất dấu chân ai
Giữa đôi hàng phượng úa
Vạt nắng hàng hiên nơi bến xe đ̣ thủa nọ
Thời xa lắc chờ em
Thời mịt mùng những tiếng bom đêm
Con lính tráng miệt mài quên nghỉ phép
Mẹ ngóng tin con mỗi ngày thiêm thiếp
Những dặm đường con qua
Những tờ thư khiêm tốn thăm nhà
Những lạ lùng địa chỉ
Mẹ giữ riêng trong ngăn hồn cũ kỹ
Những Nha Trang Ba Ng̣i xanh màu mắt em thơ
Những Pleiku Diệp Kính sương mờ
Bụi vẫn đỏ nơi phi trường Phụng Dực
Đêm thảng thốt hỏa châu soi chiến hào Quảng Đức
Rượu núi đồi Blao say tiếng khèn rạo rực
Mơ ṿng tay ôm Kinh Thượng một nhà
Những hồi c̣i làm thổn thức sân ga.

2.

Ngày ra đi con biết Mẹ chưa già
Dù lưng c̣ng tóc bạc
Dù thời gian làm hoen ố phôi pha
Khung cửa ngoài kia ai khép ngậm ngùi
Cột điện hom hem nửa đêm về sáng
Ai gởi dùm con những ấu thời lăng mạn
Trái bầu trái bí đang xuân
Những bữa cơm rau không thịt cá ân cần
Nhưng đậm đà hạnh phúc
Ai gởi dùm con những cơ hàn tủi nhục
Mẹ dụm dành tháng năm
Đâu những chiều mưa cơn sốt âm thầm
Soi bóng nghiêng dài của Mẹ
Sợ tiếng ho khan lấp buồng tim trẻ
Ngọn đèn làm chứng nhân.

3.

Bởi những bước chân xa nay không thể về gần
Hăy gởi cho con một thời góa bụa
Hăy gởi dùm con Vũng Tàu nắng lửa
Biển mồ hôi da cháy nắng khoang thuyền
Những trái bàng già rụng xuống tháng Giêng
Những bông sứ nằm yên nghe tháng Chạp
Một năm có mười hai lần trăng sáng
Mẹ không một lần có nụ cười vui
V́ sau cuộc đổi đời vốn dè sẽn, Mẹ ơi
Những thứ dường như ấm no, hạnh phúc
Chỉ hào phóng những ao tù, tủi nhục
Những lao nô hợp tác, những công trường
Những ngọn đủa thần biến sỏi đá thành cơm
Những ốm yếu làm nên thân Phù Đổng
Chúng đă đổi thanh xuân lấy nắng mưa già háp
Đổi tiếng cười thành giọt lệ cường toan
Đổi tim xanh đánh tráo huyết cầu bầm
Cho giam hảm làm nên trường họïc lớn.

4.

Con chưa lớn dù tâm hồn già cỗi
Tim mệt nhoài của con sói rừng hoang
Buổi sáng nơi này nghe dội những âm vang
Cơn sóng vỗ mênh mang như nhịp tim ai đập
Con lái xe qua những trụ đèn cao áp
Nỗi buồn như đuổi theo xe
Tiếng nhạc đầu ngày ai hát ai nghe?
Xa lắc xa lơ những ngày tháng rộng
Mẹ dạy con bước xuống đời biển động
Bằng bước đi chân cứng đá mềm.

5.

Ngày mẹ đi
Con không về để tiển
H́nh như Sài G̣n xám xịt môi khô?
H́nh như Vũng Tàu dư một mảnh khăn xô?
Mưa vẫn bay nghiêng trên nghĩa trang mùa băo
Mưa vẫn bay nghiêng trên những loài đồng thảo
Ai vuốt dùm con hốc mắt đêm sầu?
Ai nghiêng ḿnh trên ngực lép ung thư?
Mẹ chưa ngủ, với môi cười Bồ Tát.

6.

Năm 2000 sẽ khác
Những nhục nhằn sẽ lật sang trang
Xóa hết vô luân cùng ngu xuẫn, mù ḷa
Chế độ cáo chung trên những ḍng cáo phó
Con trở lại đường xưa như vẫn c̣n ở đó
Mẹ già nua thương nắng sớm mưa chiều
Mẹ ra vào trong cổ tích thân yêu
Con thấy Mẹ như chưa từng mất Mẹ.

PHẠM NGŨ YÊN
Austin tháng 11 năm 1997.



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home