|
Nỗi ǵ đọng lại trong đôi mắt
Chẳng rớt cho tàn những oán than
Chẳng xoá cho nhoà phai kư ức
Mà vỡ khô khàn trên bước chân
Nỗi ǵ nghẹn lại trong câu nói
Chẳng thoát thai về với tĩnh không
Chẳng ghép lời thiên thu bối rối
Mà hốt nhiên thành bút tự câm
Nỗi ǵ gượng lại trong duyên kiếp
Chẳng gắng thêm vài ba phút giây
Chẳng thiết tha, v́ đâu, quên hết
Mà nhớ làm chi, kia, bóng mây
Nỗi ǵ quyện lại trên trang giấy
Chẳng phải hương mùa vui đă xa
Chẳng phải liễu trai t́m đă thấy
Mà chỉ như là đêm đă mưa
Mà chỉ như là đêm sẽ đi
Rồi mai khi nắng lửa thiêu về
Trần gian bay biến vào hư ảo
Ta sẽ mơ bằng tim đă tro.
PHA LÊ
27 tháng tám, 2005
|