|
||
|
Nhưng trong thâm tâm, cô hy vọng anh sẽ tới. Anh thường không nói trước ư định của ḿnh. Và có thể xuất hiện trước mắt cô, thoải mái, vui vẻ như bao lần t́m nhau bất ngờ mà rất lười cả một cú phôn gọi. Chừng đó năm, cô quen thuộc tính nết trầm lặng nơi anh. Ít nói ngay cả những điều đôi khi cần phải bày tỏ. Nghĩ cho cùng, mỗi người đều có những cá tính riêng có thể bổ khuyết lẫn nhau. Đôi khi lại trở thành những điểm đáng yêu và tự cho rằng nó rất đặc biệt không người nào khác có thể. Cô lấy pḥng. C̣n sớm và tần ngần chẳng biết có nên gọi cho anh hay không. Chỗ cũ. Là nơi chốn mà mỗi năm, không nhất định thời gian họ vẫn gặp nhau. Một giao ước ngầm, một chỗ ẩn trốn những bộn bề. Thường, khi mới đến, anh sẽ kéo chiếc rèm cửa phía kia, đón cho bằng hết nắng gió biển rực rỡ. Anh huưt sáo một điệu quen thuộc trong khi cô sửa soạn bữa ăn trưa, hoặc tối. Cả hai cùng thích không khí của một bữa cơm b́nh thường trong gia đ́nh b́nh thường. " Rau cá mắm ǵ ǵ cũng được. Một lát bánh, một chút rau.. từ tay em, dở cũng thành ngon.." Rồi dụi đầu thầm th́ qua vai cô" Buồn cười, phải không em. Khi người ta có quá ít thời gian để gặp nhau, đố em, người ta sẽ làm ǵ , là đại khái như anh và em bây giờ." "Em không biết.." " Khỉ ơi.. .." " Thiệt là em không biết." Cô tư lự " Không phải em đă từng ao ước được săn sóc, nấu cơm cho anh ăn sao. Em thích làm điều đó hơn những việc khác. Ḿnh c̣n nhiều thời gian mà" Sáng nay, cô ghé chợ, bỏ lên xe đủ thứ lỉnh kỉnh.. Bánh ḿ, thịt nguội, vài hộp nấm, măng , cà chua và chút thịt ướp sẵn. Cô ngần ngừ trước dăy rượu, không biết nên chọn loại nào mà cả hai cùng có thể. Hennessy. th́ quá nặng với cô, c̣n Chambord. lại hơi ngọt so với đàn ông. Cô không nhớ nổi tên loại rượu anh ưa thích dù lắm lần hỏi và nhiều lần quên. Ngoài kia, biển không xa lắm. Tấm thảm nắng khồng lồ dàn phủ trên mặt biển, lấp lánh ngh́n tia sáng bạc. Đầu dốc, có thể nh́n rất rơ từng đợt sóng đẩy đùa theo gió. Gió mát rượi mang hơi hướng chút muối mặn, chút rêu ướp nồng thêm bờ cát ẩm. Gần hơn. Gần hơn. Băi biển dưới kia sóng trải rầm ŕ những âm hưởng êm dịu. Rồi đều đặn , từ đáy sâu thăm thẳm , bài ca bất tận dội ngược lên , cuộn tung xoáy trên đầu sóng những bọt nước trắng xóa rồi tan loăng trong nắng gió, lao xao đổ bờ. Bao giờ ra biển, cảm giác nhỏ bé trước không gian bát ngát kia luôn xô ập trong cô. Cô hít một hơi dài. Tham lam một hơi nữa rồi nín thở, thả từ từ .... Chung quanh , gió biển ùa lồng lộng đùa giỡn trên những đụn cát, xô đẩy nhau cùng lăn mệt nhoài xuống chân dốc, quanh những gốc thông già lưa thưa chùm lá. Nắng đan xiên trong gió dệt tỉ mỉ muôn sợi tơ ngũ sắc. Từng sợi. Từng sợi chiếu lấp lánh trên cao rồi chui trốn vội vàng dưới lớp doi cát mịn. Và sóng. Sóng lặng lẽ mang những sợi mây ngũ sắc dội dập dềnh trên vùng nước, thứ ánh sáng bàng bạc pha mầu xám nhạt. Vào gần bờ, ánh sáng đục hơn, sẫm hơn, trộn lẫn với thảm cát mịn, bọt tan theo sóng, rồi biến nhanh vào ḷng biển. Biển xanh,. Xanh rực rỡ. Tuồng như ai đă ném hết vào đó, những tảng mực mầu xanh da trời và mầu xanh măi miết dạt hoài đến vô tận. Quanh quẩn dưới chân cô, một vỏ ốc lẻ bạn ngồ ngộ. Mầm vôi gai nhọn nhú trên khoảng vỏ cong cong làm cô nhớ tới anh. Nhớ những điều cô đă từng ao ước " Em muốn ẩn trốn trong t́nh yêu anh. T́nh yêu như lớp vỏ xà cừ rực rỡ từng che chở em suốt cả bốn mùa.." H́nh như vậy. Cô không nhớ chính xác những điều đă viết, bởi khi nỗi nhớ theo con chữ tuôn chảy, tràn ứ, ai có thể bắt kịp. Cô nghĩ đến anh và cuộc t́nh mà họ đă chăm chỉ (hay hết sức cố gắng ) dệt từ ngày nầy sang tháng nọ, đôi khi rối tung, đôi khi khựng mối nhưng tựu chung họ vẫn làm lại từ đầu theo giao ước mà cả hai đều tự hỏi, chẳng biết bao giờ mảng tơ kia đứt đoạn, và liệu có thể đi trở lại cái thuở mà như ông thi sĩ nào đó đă viết "Hăy làm như chưa biết nhau. Để khi gặp lại là khi bắt đầu." Cuối cùng bàn chân cô chạm biển. Sóng nương thân thể cô nhẹ hẫng . Sóng dồn hồi ngập ngụa. Cô nhốt biển trong đôi mắt nhắm. Lúc nầy, thực sự cô muốn quên mọi thứ, quên hết thẩy ngày tháng khi rơi vào ṿng t́nh yêu lẩn quẩn, từ anh. Em rơi vào đời anh t́nh yêu em khôn lớn trong dịu dàng. Không dịu dàng chút nào, t́nh yêu quá sức muộn mằn. Cô chờ đợi. Anh chờ đợi. Có những ràng buộc không thể rủ áo một sớm một chiều. Và cô, không hề muốn gây thêm khó xử trong hoàn cảnh mà từ đầu, cô đă chịu nhận phần thua thiệt về ḿnh. Nói là vậy nhưng tự ḷng sao tránh khỏi nỗi buồn, nỗi cô đơn mà anh chỉ có thể chia xẻ cho cô trong chừng mực nào đó. Cuộc t́nh nằm trong dấu phẩy. Dấu phẩy...Nhưng thà như thế, như thế thôi. Tôi sợ quá dấu chấm hết. Dấu tận cùng. Cô huơ tay, đạp chân rướn một đường dài về phía trước và ngụp đầu nín thở, ngụp lần nữa... Biển , có thể xua hết những muộn phiền trong cuộc t́nh vụng dại của tôi không hay khi đứng lên, rủ sạch nước, bỏ lại sau lưng tiếng sóng cùng mảng mầu xanh vô tận kia tôi vẫn hiện nguyên h́nh là tôi cũ? Vẫn là tôi chết dần ṃn như dă tràng xưa kia, hoài công đổ cát từ ngày nầy qua tháng nọ để t́m kiếm viên ngọc quí cho riêng ḿnh ? Và rồi, suốt đời chúng ta như những ngọn sóng kia, có tấp chút rong rêu cũng dạt ngoài biển lớn. Cô cảm thấy lạnh. Cái lạnh không từ biển, không từ gió mà nó trở đột ngột như khi cô rơi vào trạng thái mơ màng, không biết ḿnh đang ở đâu, đang làm ǵ. Nó rối nùi như thể cô không biết nắm ở đầu mốc nào để kiểm soát hành động của ḿnh. Cô trở vào bờ, tự hỏi không biết tiêu pha làm sao cho hết thời gian chờ đợi người t́nh. Men đường dốc, cô vấp phải một người đàn ông ngược chiều. Cái va chạm khá mạnh , cô nghĩ là ḿnh sẽ ngă nếu không có ṿng tay sau lưng. Giọng Bắ? hốt hoảng: "Cô có sao không ?" "Không ǵ.." Cô nh́n quanh, không nhớ khu nhà nghỉ nằm ở chỗ nào. Chắc trên cao , chỗ đám thông già kết vơng hay bên kia, nơi mấp mô chồi sụt những đụn cát nóng. "Nhà nghỉ, hướng kia." - Vẫn giọng người đàn ông - Cô nh́n theo ngón tay chỉ, lờ mờ nhớ lại đoạn đường vừa đi. A, ḿnh chưa già mà sắp lẫn rồi đây. Quên những cái đáng ra phải nhớ và nhớ những điều đáng phải quên. Anh vẫn thường nói như vậy. Cô lách khỏi người đàn ông, cầm khăn áo ngược lên bờ. H́nh như người đàn ông vẫn ở phía sau.. Cô nghe tiếng chân dẫm đều xào xạc như ai đang xúc từng mớ cát lược qua lớp rổ thưa. "Cô đi biển một ḿnh?" "Chồng tôi sắp tới" Cô nghĩ đến anh. Giọt biển mặn rớt trên môi. Chồng tôi. Danh từ xa lạ làm sao. H́nh như từ ngữ đáng yêu đó không có mặt trong hành tŕnh tự điển của cô. Có lẽ chỉ dành cho những người may mắn. Hóa ra trong cuộc t́nh nầy, trước sau tôi là người bất hạnh. Và tôi, đang tự đánh mất chính ḿnh, từ lúc ấy? "Ông rảnh lắm hay sao?" "Lúc nầy th́ rảnh." Cô hơi rùn vai. Kệ ông. Mặc tiếng chân sau lưng, cô bước xoải dài về phía trước. Dưới kia, sóng biển vỗ đều vào ghềnh đá những âm thanh trầm đục. Hàng thông xanh theo gió đuổi tung những đợt cát trắng bỏng. Bên đường, một nhóm người Mỹ đang ném bóng. Quả bóng lăn mạnh dưới chân cô, người đàn ông nhanh nhẹn đưa chân chặn đứng. Bây giờ cô mới nh́n rơ.Trông ông ta vẫn c̣n trẻ trung , vùng bụng lấm tấm cát không ngấn chút mở thừa . Anh cũng vậy. Chắc nịch và mạnh mẽ như thần biển. Nhiều lần anh nhấc bổng xoay tṛn cô trong cánh tay, nhận xét " Em nhẹ hều, nhỏ ơi. Nhẹ như vầy làm sao có thể giữ lại đời cho anh đây." Mắt cô bỗng cộm cay.
"Chồng cô chưa tới sao?" "Chưa. C̣n ông, ông đi với ai?" "Với bạn, nhưng hắn nhảy vào Casino rồi." "Ông không vào đó sao?" "Đó không phải là nơi tôi t́m kiếm." Cô cười bâng quơ. Có ai trong cuộc đời nầy tự hào rằng ḿnh biết rơ nơi ḿnh sẽ t́m kiếm, hoặc biết mười mươi ḿnh muốn t́m ǵ.. Trong ngăn tối của đời sống, mỗi người là một thế giới riêng tư không ai có thể mang vác cho ai. Người ta sẵn sàng cho đi đau khổ và giữ lại hạnh phúc. Hạnh phúc, có phải đó là hương thơm mà người ta không thể chia xẻ cho kẻ khác nếu không rưới vài giọt trên chính ḿnh? Chiều chầm chậm. Từ chỗ đứng, cô có thể nh́n thấy phía bên kia, khoảng biển trời xanh sẫm. Viền chân trời đường mây lượn tím biếc. Hải âu khép cánh chao trên sóng nhẹ như vành lá. Chúng về đâu nhỉ, về đâu đám chim biển kia khi bỏ sau lưng muôn trùng sóng. Anh và cô đă nhiều lần ngồi nơi ghềnh đá kia, mu đá ṃn theo con nước tựa vành nón úp ngược, từng buổi chiều nh́n hải âu bay trên biển rộng. Những con chim nhỏ xíu, cánh xếp ngập ngừng luôn e ngại cuộc đời, e ngại bẫy giăng từ đâu đó. Bay đi cánh chim biển hiền lành. Chẳng c̣n tiếng nói nào để giữ đôi chân em. Chẳng c̣n tiếng nói nào để đón bước em khi mặt trời đậu trên đôi cánh vỗ.." H́nh như xưa lắm, có lần hoặc nhiều lần như thế tôi đă bỏ đi ( hay là chỉ ngỡ) nhưng cánh chưa bay đă mỏi, chân chưa bước đă vấp và tôi lại chui vào ẩn náu trong cuộc t́nh không hứa hẹn, không mong mỏi điều ǵ.. Cuộc t́nh, cho dẫu đi măi rồi cũng quẩn quanh như con cá mắc trong đầm cạn, với tay cùng bờ vẫn hoài xa. "H́nh như cô đợi ai? " "Có đợi nhưng không hẹn. " "Tôi th́..có hẹn nhưng không đợi . Vậy ḿnh cùng có điểm giống nhau." "Tôi không nghĩ vậy. " "Đúng chứ. Giống ở chỗ cả hai cùng cô đơn. Cô đơn như chút t́nh thoảng trong gió vội. Tôi chợt nh́n ra tôi."" Có khi nào cô nh́n lại ḿnh, trong ngần ấy năm, ngần ấy tuổi để thấy rằng, người ta hạnh phúc trong sự cô độc hơn ngoài kia đám đông." "Ông ca tụng sự cô độc hay sao? Sự chịu đựng mỗi người chỉ có giới hạn, trong một thời khắc nào đó.Kéo dài lâu hơn sẽ làm người ta dễ ngă . Và khi ngă rồi không thể gượng đứng lên?" "Nhưng nó sẽ làm tâm hồn phong phú hơn. Tôi nh́n thấy nhiều điều trong nỗi cô đơn. Bản thân, cuộc sống, sự phấn đấu cả sự trốn chạy." Cô muốn nói, tôi đă thấy tận cùng nỗi cô đơn , có thể nghe được hơi thở nó trong suốt thời thiếu nữ, trong đợi chờ khi nh́n ngắm hạnh phúc kẻ khác..Mỗi người đều có phần số và khi Thượng đế đặt vào tay người nầy sự bất hạnh th́ dù cựa quậy bao nhiêu , cũng đuối dần như con thú mắc bẩy, không căi được số phận của ḿnh..Trong định mệnh đó, có người cam chịu, như cô, nhưng cũng có người vượt qua hàng rào định kiến, sống theo nhu cầu t́nh cảm của họ. Đó là?những kẻ can đảm. "Chắc không. Cái can đảm đó. Lương tâm họ yên ổn sao?" "Có thể và không thể. Tôi chưa đặt ḿnh trong trường hợp như vậy. Sự lựa chọn nào cũng có cái giá của nó." - Giọng cô bứt rứt. Không biết giờ nầy anh đang ở đâu. Trên đường đến hay trên đường về ? H́nh như trong cuộc t́nh , trạng thái tinh thần của người đàn ông vững hơn, quả quyết hơn. Họ biết điều họ muốn làm và sẽ làm. Chiếc cân t́nh cảm, đôi khi nếu lệch lạc cũng không khó khăn để điều chỉnh lại vị trí ban đầu. Họ biết tới, dừng lại đúng lúc. Có phải? "Tôi muốn gọi điện thoại. " "Nên lắm. Tôi nghĩ câu trả lời đó sẽ làm cô dễ chịu hơn." Ông ta đưa cho cô chiếc phôn cầm tay, nheo mắt " Có sợ tôi biết số phôn không?" "Tôi c̣n định nhờ ông bấm số dùm." Tiếng reng đầu kia..một, hai, ba..làm cô bối rối. Cô quay lưng tránh că? mắt của người đàn ông.. Trong điện thoại, tiếng đàn bà yêu cầu để message. Lần đầu tiên cô nghe giọng nói của bà ta. Ấm khô cao sắc nhọn, rành rẽ của một người luôn dư thừa hạnh phúc, lạ mặt với nỗi đau . Cô cảm thấy sợ nhưng không hiểu tại sao. "Không gặp à?" "Chắc nhầm số." "Gọi lại thử xem." "Tôi nghĩ, chắc anh ấy trên đường đến đây." Cô thở hắt và hai bàn tay chắp lại theo thói quen mỗi khi cần che dấu cảm xúc của ḿnh. Cái thói quen mà anh nói, khi xa thường làm anh nhớ. Cô ngạc nhiên khi người đàn ông sững nh́n bàn tay ḿnh. Ánh mắt quá sức lạ lùng. Đó là sự trộn nhầu giữa thảnh thốt lẫn đau đớn, giữa trốn chạy lẫn níu kéo. Và có phải, những nếp gấp trên khuôn mặt kia là hậu quả giằng co giữa hai bờ vực? Từ chân trời, bóng tối như tấm thảm nhung bọc gió di chuyễn chầm chậm trên ṿm cây, rắc dịu dàng trên từng thảm cỏ. Trong yên lặng, gió theo sóng ŕ rào lời biển hát. "Biển đêm" -Tiếng người đàn ông thoáng nhẹ, và cô nghe đâu đó chữ đêm âm âm gần gụi mà lại mơ hồ xa. "Tôi đă từng thấy biển đêm." "Sao?" "Dữ dội. Kinh hoàng. Tôi đă mất hết từ đó" "Tôi cũng như ông. Đang mất hết dần từ đó" "Không, cô khác tôi nhiều lắm. Cô nói mỗi người có một số phận riêng mà, đúng không. Cho dù bao nhiêu năm sau nữa, ngày nào tôi c̣n trí nhớ, tôi không bao giờ quên được những giờ phút kinh hoàng đó. Con chết trên tay mà không cứu được, vợ ḿnh kia mà bất lực. Tôi là thằng hèn, cô biết không. Tôi vẫn chưởi rủa ḿnh tàn tệ như vậy.." "Nhưng rồi ông vẫn phải sống, đâu thể làm khác hơn được.." Phải. Đâu thể làm khác hơn được. Ông quay nh́n cô. "Mỗi năm một lần tôi về đây, về chỉ để nh́n biển. Một vài ngày nghỉ ngơi coi như ḿnh đứng bên lề cuộc sống tất bật nầy. Tôi đang trốn chạy nhưng lại không biết rơ ràng những điều làm ḿnh phải né tránh nó." "Sự cô đơn?" "Sự chịu đựng để chuẩn bị." "Tôi không hiểu. Ông không t́m thấy b́nh yên trong cuộc sống gia đ́nh?" "Có lẽ. Hay trái tim của tôi đă bỏ lại từ biển Đông, từ ngày tôi mất hết vợ con. Nhưng tôi cảm thấy buồn lắm, rất buồn, cô hiểu không, và chỉ khi đến đây, nh́n biển, tưởng tượng ở một góc đại dương nào đó, mảnh linh hồn của vợ con tôi vẫn lẫn khuất t́m gọi, ngoài biển sóng kia, tôi mới có thể lấy lại quân b́nh cho ḿnh, sẵn sàng đi tiếp những bước dài hơn, dài hơn ở đời sống bên kia. Có phải tôi dở hơi lắm không?" "Đó là cách nghĩ của ông. T́m quên hoặc chạy trốn.." "Có lẽ!" "Người ta có nhiều cách để t́m quên v́ cái ḿnh phải mang quá cực ḷng. Nỗi cô đơn, nỗi buồn giống như con đĩa hút máu ḿnh rồi thả vào những tinh lượng độc. Biết, nhưng có người ?không phẩy phủi nó đi. Có lẽ họ muốn nếm thử cái đau gậm ṃn từ từ khi nọc độc dọn đường di chuyển. Và, tất cả đều có cái giá của nó." - Cô nói và bâng khuâng nghĩ đến ḿnh. Tôi đang nói về chính tôi, về con đường đă chọn , không biết có đủ sức gánh nỗi cái giá mà ḿnh phải trả. Và đến chừng nào sẽ phải trả, góp hết một lần ở đời sống nầy. Cho xong. Bóng người đàn ông đổ nghiêng theo vệt đèn đường, kéo dài như thân cây khô khát nắng. Không thấy bóng ḿnh, cô đứng lại. Nó ở đâu, cái bóng ấy? Chui vào ḷng đất hay treo trên đầu ngọn cây kia ? Cái bóng tội nghiệp từng theo anh bên lề nỗi đợi, dơi sớm chiều qua khuôn phố nhỏ. Cô nhớ thoang thoáng câu chuyện với người đàn ông. Ông ta nói ǵ nhỉ. À, cái giá của hạnh phúc, không dễ t́m, không dễ bắt giữ nên, phải một lần nếm cho hết vị ngọt, đắng của nó. Hạnh phúc nào không tả tơi không đắng cay... Và có phải, cô đang trả giá cho chính hạnh phúc từ tay người.
Rồi, trong tích tắc, ông thấy ḿnh bị kè trói , bị bắt lại, trại giam đúng chỗ nhốt tù sát biên giới mà lần vợ ông tới thăm, họ ngồi trong lán nhà, sát cạnh nhau . Lán vắng người mà chẳng hiểu tại sao họ ngồi yên ắng lắm, thậm chí ông không vắt được cánh tay qua vai cô nữa, và cô cười dịu dàng vân vê mép áo mà chẳng nói năng ǵ. Ông nghe buốt dọc sóng lưng, xương vai ê ẩm đau khi bọn họ đẩy ông chúi nhủi ngay chỗ giường ghép bởi hai tấm ván mỏng, mặt nhẵn thín được bào láng bởi mồ hôi lưng và nước mắt sống. Đầu nằm có sẵn cái túi khâu tay vải bố mà ông để dành gửi về cho thằng con. Trong giấc mơ, ông thấy rơ ḿnh đang khóc, không ngừng đấm ngực thùm thụp, tự hỏi tại sao để bị bắt lại lần nữa. Tại sao trải qua chừng ấy nỗi khổ mà ngu muội vẫn hoàn ngu muội. Rồi, cũng chừng đó lần , trong giấc mơ, ông thấy vợ ông. Cô nhỏ bé chạy theo ông, tay vác bọc túi thăm nuôi, cái túi chắc bị chuột gặm hay dán nhấm, những nhúm bột rơi văi trên đường kéo dài vô số vệt bụi trắng như tích xưa, Mỵ Châu để lại dấu hiệu cho Trọng Thủy dẫn quân theo đuổi giết. Cô chạy, dáng xiêu xiêu chực ngă, hai ống quần rộng phất phơ (không biết bộ đồ đó cô may hồi nào.) Cái mầu áo kỳ cục, mầu bă trầu lẫn sắc máu. Trong trí ông nói, em ơi, đừng mặc mầu đó. Già lắm. Thê thiết lắm. Nhưng cô chắc không nghe , vẫn lúp xúp chạy theo ông, vừa chạy vừa khóc, túi vải rớt rồi, mất hết thức ăn rồi, anh ơi. Mấy ngón tay mảnh khảnh chắp lại, như cầu xin, như lời khấn. Ông gào to. Em ơi, đừng xin, đừng khấn, Thượng đế không c̣n ở trần gian đâu em. Mà lạ, cô mảnh khảnh là thế, ốm o là thế, vậy mà vẫn bương theo, lưng c̣ng xuống như cơng một khối đá không khí nặng lắm, h́nh như vậy... Và gương mặt đầm đẫm nước mắt. Khi ông cố ngoảnh lại... Phía sau , bầu trời xanh thẳm , mây cuồn cuộn dồn cục từng khối g̣n ép cứng, và ... Đập vào mắt ông, trên biển sóng dập dềnh, là một khối san hô kỳ dị kết bởi vô số những mảng tóc người đen bóng. Tóc dập dềnh rẻ nước. Tóc lênh láng, lều bều. Tóc theo nước ngập tràn, tung tóe. Chập chờn giấc sáng, vợ ông trở lại.. Cô khô ráo, đẹp đẽ. Cô thanh tân, rực rỡ. Thay chiếc áo bă trầu là mảnh vải trắng mỏng như tơ trời. Ông dám chắc như vậy v́ cô đến gần ông, nhẹ nhàng bước chân sương khói. Và vùng tóc, nụ cười mở hết về phía ông... Hai bàn tay chắp trước ngực, cô gọi tên ông. Tiếng nói, như gom hết sóng biển êm gió cát khẽ khàng vào lời ru của nàng tiên cá, khi nàng chưa đổi giọng hát của ḿnh cho bà phù thủy độc ác. Chưa bao giờ ông được nghe những âm thanh lạ lùng như vậy, và chưa chắc ai một lần trong đời có được diễm phúc đó. Khi nàng cúi xuống, ngón tay vẽ trên mũi ông như thói quen, là... Gương mặt cô bạn nhỏ, đêm qua nơi thềm sóng cùng ông ngắm biển đêm. Ông gọi hai phần ăn sáng. Tưởng tượng chỗ ngồi đầy nắng gió . Và cô bạn nhỏ kia, ông sẽ kể về giấc mơ đêm qua để vui thích khi nh́n đôi mắt của cô sẫm tối nhưng ngập tràn sóng biển. Có quá nhiều điều để nói, và ông sẽ được sống đôi phút dịu dàng trong quá khứ khi cô chắp tay lại, những ngón tay gầy guộc như cầu xin, như lời khấn... Lạ quá, sao thói quen của người nầy lại có thể quá sức giống người kia, như một âm bản không mảy may xê dịch? Cũng mười ngón tay đan chéo, úp qua , ai cũng có thể làm được động tác đơn giản như vậy.. Nhưng đặc biệt khác, ở chỗ dáng vẻ, bờ vai, cả mắt nh́n tội nghiệp như muốn cầu xin điều ǵ và tuyệt vọng v́ biết lời cầu xin của ḿnh, có được là điều không thể. Trời nắng đẹp. Y hệt bầu trời ngày hôm qua với từng cụm mây xếp đều đặn như miếng thạch trắng nhưng có vẻ trong xanh hơn, mát dịu hơn. C̣n sớm. Ông rời nhà nghỉ, thả bộ một ṿng đợi b́nh minh trên biển. Vừa xuống hết dốc, bất chợt... ông thấy họ. Cô nhỏ xíu, đi như chạy trong nắm tay của một chàng trai khá cao lớn. Dù ở xa, ông vẫn h́nh dung tiếng cười của cô, trong trẻo và ngọt lịm như miếng chanh lạnh ướp đường. Chàng trai nói ǵ đó và họ cùng đuổi nhau té chạy trên biển cát. Họ nương theo đầu sóng, theo nhịp gió vỗ gềnh đá và bỏ lại sau lưng, những dấu chân cát nhuộm đầy bóng nắng.. Ông nh́n theo đôi t́nh nhân trẻ. Lắng nghe tiếng cười của họ. Ông đă có một thời hạnh phúc, một thời leo tận đỉnh niềm vui và rớt tận đáy sâu của nỗi bất hạnh. Thời đó đă qua rồi, mất rồi, và ông đời c̣n lại đă chết dần theo vợ con, từ lúc ấy... Ông trở vào khi họ đă khuất xa đầu sóng. Ông nghĩ đến cô, đôi mắt rất buồn và bàn tay, những ngón xanh xao gấp lại như che dấu những ước mơ, những lời cầu xin mà trong đời sống nầy, như ông. Hiếm hoi ân huệ.
Cô vẫn xiết trong tay anh. Bây giờ, họ đang đứng trước cửa pḥng. "Ông ta đi rồi, anh à" Cô nói và gỡ tấm giấy cài trước cửa. Họ cùng cúi xuống. Một hàng chữ ngắn ở mặt trước "Đă đặt phần ăn ở lobby cho hai người. Chúc vui." Cô lật ra phía sau. Chữ viết nhỏ và hàng không đều. Có lẽ khi viết, đă nhiều lần ông nhắm lại, đôi mắt chở thời gian gần như sắp đuối. Có lẽ.. "Cô nhỏ. Hạnh phúc thường không đến hai lần trong đời người. Hăy giữ nó, nếu có thể, giữ -rất-riêng- dù phải trả giá như thế nào. Đâu ai biết được, điều ǵ sẽ đến khi bước ra khỏi cánh cửa đời sống? C̣n tôi, tôi hiểu rơ điều ḿnh đang t́m kiếm." "Nó ở kia. Ngoài biển sóng." NHẬT NGUYỄN
|
|
|