TƯỚNG CƯỚP NÚI MÂY TÀO
Nhă Ca



Thăm nuôi năm thứ mười: trại tù Z30D Hàm Tân, dưới chân núi Mây Tào, B́nh Tuy. Cuối 1985, mấy trăm người tù chính trị, trong đó có cánh nhà văn nhà báo, được chuyển từ trại Gia Trung về đây.

Hồi mới chuyển về, lần thăm nuôi đầu, c̣n ở bên K1, đường xá dễ đi hơn. Cảnh trí quanh trại tù nặng phần tŕnh diễn, thiết trí kiểu cungđ́nh, có nhà lục giác, bát giác, hồ sen, giả sơn… Để có được cảnh trí này, hàng ngàn người tù đă phải ngâm ḿnh dưới nước, chôn cây, đẽo đá suốt ngày đêm không nghỉ.

Đổi vào K2, tấm màn hoa ḥe được lật sang mặt trái: những dẫy nhà tranh dột nát, xiêu vẹo. Chuyến xe chở những người đi thăm nuôi rẽ vào một con đường ngoằn ng̣eo, lầy lội, dừng lại ở một trạm kiểm soát phía ngoài, làm thủ tục giấy tờ. Xong, c̣n phải tự mang xách đồ đạc, theo đường ṃn vào sâu giữa rừng, khoảng trên hai cây số.

Ở K2 trại tù Hàm Tân này, trong những lần thăm nuôi trước, tôi đă có dịp gặp lại một số bạn nhà văn gốc quân đội, từ các trại tập trung miền Bắcchuyển vào. Văn Quang, giám đốc Đài phát thanh Quân Đội trước 1975, tác giả tiểu thuyết được quay thành phim Chân Trời Tím nổi tiếng. Hoàng Ngọc Liên, nhà thơ quân đội. Thân hơn với chúng tôi là anh bạn Thảo Trường, cũng viết văn từ thời tạp chí Sáng Tạo những năm năm mươi.

Sau cả chục năm lưu đày, gặp lại bạn cũ trong tù, ngay lần thăm nuôi đầu ở K2, Từ khoe:

“Có Thảo Trường ở đây. Gửi lời thăm em. Hai anh em ở cạnh nhau.Được lắm.”

“Anh ta thế nào? Có ai thăm nuôi không?”

“Khỏe. Hắn bị bắt ngay tháng Tư 1975. Vợ con bên Mỹ cả. Có mấy cô cháu lo thăm nuôi. Không đến nổi nào.”

Bị bắt ngay tháng Tư 1975? Sao trong cuốn tiểu thuyết công an Vụ Án Hồ Con Rùa, sau đó cả năm, Trần Duy Hinh c̣n được phong chức tư lệnh kháng chiến quân trên rừng núi Tùng Nghĩa? Tôi tự hỏi rồi lại tự cười ḿnh: Ngố. Có vậy mà cũng ngạc nhiên được. Tiểu thuyết công an mà.

Trần Duy Hinh là tên thật của Thảo Trường. Anh là sỹ quan trong quânđội VNCH. Sau hiệp định Paris, có lúc là thành viên của Ủy ban Quân Sự Hai Bên, lo việc trao đổi tù binh, trước 1975, từng có dịp ra Hà Nội thăm nhà tù Hỏa Ḷ.

C̣n nhớ lần thăm nuôi ấy, khi ra về, cũng ngay khúc đường rừng này thôi, đang đi, bỗng có tiếng quát:

“Chị kia. Đứng lại.’

Giật ḿnh. Đúng kiểu vệ binh cộng sản. Từ sau khóm cây bên đường, có người nhô ra: tóc tai, râu ria, nón rộng vành, rựa dài đeo trên vai. Một người rừng chăng?”

“Muốn qua phải nạp tiền măi lộ. Ta là tướng cướp chân núi Mây Tào đây?”

Rồi:

“Nhă Ca phải không? Sợ chưa?”

Một nụ cười quen thuộc hiện ra. Chính là Thảo Trường. Ph́ cười.

“Làm giống ǵ mà ra đây được? Tù tự giác à?”

“Hà hà… Ta đây, núi Mây Tào giang san một cơi. Giống tướng cướp chưa? Sợ há?”

Chỉ là một anh khổ sai xách rựa đi rừng đốn tre. Biết tin có bạn tới, lén ra đón đường chờ gặp. Tù rạc cả chục năm mà đ̣i giống tướng cướp nỗi ǵ. Coi chừng. Bọn cán bộ mà thấy, cùm là cái chắc.

“Khỏe không?”

“Khỏe re. Gặp Từ rồi chứ? Các bạn bên ngoài ra sao? Có hy vọng ǵ không?”

“Hy vọng chứ.”

Cả lô câu hỏi. Đáp ngay là hy vọng, kỳ thực chẳng biết là hy vọng chỗ nào. Chỉ cùng đi một đọan đường ngắn. Chẳng nói thêm được ǵ. Có tiếng xôn xao phía trước. Vậy là “tứơng cướp núi Mây Tào” phải biến vào rừng lại. Mới đó, đă hơn một năm rồi. Biết bao nhiêu chuyện.

Lê được mấy túi đồ thăm nuôi qua đọan đường ṃn, mắt đă nổ đom đóm v́ mệt. Nhà thăm gặp K2 lợp lá trống trải, nền đất, có mấy dăy bàn và băng ghế dài. Lại chờ. Thêm một lần thủ tục nữa. Qua buổi trưa. Kẻng lao động. Từng đoàn tù rách rưới xuất trại. Ḱa, toán tù được gặp thân nhân, ăn mặc lành lặn hơn, sắp hàng một, ra sau cùng.

Phải thủ tục đầu tiên đă. Đem số thư từ con cái viết gửi lên cho bố, đặt lên bàn cán bộ. Thôi th́ cũng phải như mọi người để được yên ổn trong mười lăm phút gặp gỡ, chuyện tṛ mà không bị làm khó dễ: dưới mớ thư từ, tờ báo Giải Phóng, ôm gói thuốc ba con số năm.

Đoàn tù đă vào tới. Ngồi xuống. Nh́n. Cười. Coi ḱa, bàn tay đặt lên bàn. Những vết chai cứng trên bàn tay khổ sai.

“B́nh tĩnh. Cho anh biết tin con ra sao.”

“Yên rồi. Con đă gửi thư về.”

Một hơi thở ra. Hơi thở đă bị nén lại, bị nuốt xuống.

Mười năm thăm nuôi, cảnh này đă tái diễn mấy lần. Đánh tư sản, mẹ con tan tác, biệt tích một năm. Lũ nhỏ vượt biên lần thứ bảy bất thành.Sớm Mai đi khổ sai ở Đồng Phú 18 tháng. Mới đây, thằng con trai vượtbiên lần thứ mười. Đường bộ. Sáu tháng kẹt cứng trên đất Miên. Gần nửa năm, chỉ có mấy đứa con thay nhau thăm nuôi bố. Tôi biết ḿnh không thể ngồi thẳng được trước mặt anh ấy, cũng chẳng thể trả lờiđược thành tiếng. Đành phải lánh mặt. Hơi thở bị nén xuống suốt bao nhiêu năm tháng, măi bây giờ mới bật ra được, như một cơn gió mát.

“Thư con ra sao?”

“Thư gửi từ Thụy Điển.”

“Tội nghiệp em.”

Lại nh́n nhau. Anh ấy hiểu mà. Tôi đă làm ǵ suốt mấy tháng qua?Ngày, đi từ nhà ra chợ, từ chợ về nhà, đi không thể làm ǵ hết. Đêm, cùng quẫn một ḿnh với những điều thuốc cháy đỏ. Thằng con đi đường bộ, sang Cam pu chia, luồn lách t́m đường sang biên giới Thái. Con đường biên giới gài kín ḿn chông, chưa kể những trận đụng độ giữa bộ đội Việt cộng với lính Miên, lính Thái. Nhận thư con, chỉ c̣n sức ḅ lê dưới nền nhà.

“Con nó thoát qua biên giới bằng cách lẫn vào một đàn trâu… Nó bị rơi vào kháng chiến quân Cam pu chia. Bị bắt giữ. Một sĩ quan Thái đă cứu nó, đưa vào trại tỵ nạn. Người bạn của chúng ta đă kịp thời báo chosứ quán Thụy Điển ở Hà Nội, và sứ quán Thụy Điển ở Thái Lan. Chỉtrong ṿng chưa đầy hai tháng, con được đưa thẳng sang Thụy Điển. Nó đă gặp ông Thomas, và Marianne của Pen. Có thư của con và thiệp của ông Thomas gửi Bố.”

Trên bàn cán bộ, gói thuốc đă khui, một tên đang đứng phía ngoài cửa ph́ phèo. Cán bộ c̣n lại, chăm chú kiểm duyệt thư từ. Tiếng ŕ rầm, chuyện tṛ rôm rả xung quanh. Tấm bưu ảnh của thằng con gửi về được đặt vội lên bàn.

“Thưa Ba Mẹ,

“Con đang ngồi ở bàn viết của ông Thomas tại Stockholm. Cả Ônglẫn Bà đang đứng sau lưng con để gửi lời thăm Ba Mẹ. Ông Thomas, BàMarianne đă dẫn con đi thăm thành phố. Ông Thomas bảo con nhắc Ba giữ sức khỏe. Tất cả đều đang hết ḷng lo cho Ba và các bác, cácchú bên nhà. Ông Bà Thomas cùng kư tên với con, nói là mong sớm gặp Ba Mẹ.”

“Có chữ kư của ông bà Thomas, anh thấy không?”

“Anh thấy.”

Thomas Von Vegesack, nguyên chủ tịch Văn Bút Thế Giới, hiện làChủ Tịch Ủy Ban Quốc Tế Các Nhà Văn Bị Cầm Tù. Marianne Eyre làTổng thư kư Văn Bút Thụy Điển.

Tấm bưu ảnh đựơc lật lại: mặt hồ và cảnh rừng tĩnh lặng, phong cảnhđất nước Thụy Điển thanh b́nh. Những tấm ḷng rộng mở. Anh ấy cười. Nụ cười lạ, làm lấp lánh giọt nước mắt trên khuôn mặt đen đủi. Gần ba mươi năm biết nhau, đây là lần đầu tiên anh để tôi nh́n thấy nước mắt.

“Tin tức về các bạn thế nào?”

“Anh Ba Tiệp, cô Chín, bà Simson… vẫn liên lạc đều. Thủ Tướng Olof Palme, người bảo lănh cho gia đ́nh ḿnh có giấy nhập cảnh vừa bị ám sát chết. Em có gửi được thư phân ưu cho ông Thủ Tướng mới. TomHansson, nhà báo Thụy Điển hiện đang có mặt ở Saigon, có cho biết ôngNgọai Trưởng Thụy Điển sắp tới Hà nội.”

“Đă t́m được cách nạp hồ sơ chưa?”

“Không có cách nào hết. Giấy nhập cảnh Thụy Điển đóng con dấu mầu tím. Mang nạp, bọn chúng bảo giấy ǵ mà con dấu giống dấu nhà chùa, không phải giấy thật.”

“Tom có hẹn gặp lại không?”

“Có hẹn sẽ trở lại ngày mai. Tom muốn biết tin tức về anh.”

Tom Hansson là nhà báo nổi tiếng của Thụy Điển thường lui tới Việt Nam. Từ mấy năm trước, do bạn bè trong PEN và Amnesty gửi gấm, Tom tới thăm tận nhà, thu thập những chi tiết về các nhà tù Việt Nam. Từ có biết chuyện này.

“Tiếng Anh của Sớm Mai khá chưa?”

“Khá. Có thể đủ để nói được mọi chuyện.”

“Con đă thoát. Mớ chỉ rối của chúng ta vậy là đă gỡ được nút đầu tiên. Không có ǵ phải lo lắng, sợ hăi nữa. Ta pi đi. Một sống hai chết. Cần xử sự xứng đáng với tấm ḷng tốt đẹp bạn hữu đă dành cho con ở Stockholm.Đừng để nó phải xấu hổ. Hai mẹ con thu xếp gặp Tom. Nói cho hết những điều cần nói. Yêu cầu Tom ghi rơ tên họ, ngày tháng, cho làm lớn trên báo.Muốn tới đâu th́ tới. Ư em thế nào?”

C̣n thế nào nữa. Nh́n nhau. Gật đầu. Bây giờ mới hỏi thăm được các bạn:

“Anh Hinh, anh Tế ra sao?”

“Yên cả. Không sao đâu. Hinh muốn có cuốn Qui luật của muôn đời, sách dịch của nhà văn Nga Đum Ba Giê. Em chịu khó kiếm cho anh ấy.”

Có tiếng hô lớn:

‘Thân nhân bắt đầu đăng kư tiền gửi cho trại viên.’

Giờ thăm gặp sắp hết. Ở bàn đầu, thân nhân thăm nuôi đă lục tục kéo lên bàn cán bộ làm thủ tục gửi tiền.

“Lần thăm nuôi trước, lúc vào, nghe tin cán bộ trại giữ em lại làm việc?”

Chuyện từ mấy tháng trước. Giờ thăm nuôi bị rút ngắn. Vào một pḥng nhỏ. Cán bộ trưởng trại đích thân gặp. Có trà nóng mời uống.

“Chẳng có ǵ đâu. Đài BBC loan tin anh và anh Tế đang bị hành hạ trong trại tù. Họ bảo anh ở đội lao động nặng chỉ v́ anh chưa tự giác, em phải động viên anh để anh an tâm cải tạo. Trưởng trại hỏi em có muốn anh là người sẽ trở về sau cùng không.”

“Em trả lời sao?”

“Em nói anh không phải là người trở về sau cùng. Người về sau cùng sẽ chính là cán bộ. V́ c̣n một người tù, cán bộ phải c̣n ở lại chăm coi tù.”

Lại ngó nhau, cười. Tấm bưu ảnh được bỏ lại vào bóp.

“Em thay anh trả lời, cám ơn.”

“Em đă viết thư trả lời, cám ơn xong rồi.”

Trời mưa. Lắc rắc thôi, vậy mà con đường lội bộ trở ra đầy śnh lầy. Bênđường, ngang qua khu ruộng bắp èo uột, có một mái nhà tranh. Đây là nhà lô, chỗ cất xẻng cuốc của một đội khổ sai nào đó. Lần trước, khi đi qua, thấy có đống lửa. Một đoàn tù đứng ngồi lổn ngổn trong nhà, ngoài sân, chắc đang giờ giải lao. Bây giờ, trong mưa, căn nhà trống trải tưởng như chỉ chờ thêm một cơn gió nhẹ nữa là xụm xuống.

Không thấy tướng cướp núi Mây Tào xuất hiện. …

NHĂ CA



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home