|
||
|
Có phải anh mất đúng vào đúng đó không? Không biết. Trong những ngày bị săn đuổi, lang thang nơi này nơi kia, tôi thường nghe bên tai ḿnh có nhiều tiếng gọi. Có thể chỉ là tưởng tượng, mà cũng là sự thật. Người sống. Người chết. Biết bao người vẫn gọi chúng ta, lúc mê sảng cũng như khi tỉnh thức. Tôi đă có lần đi qua một nghĩa địa chôn tù giữa rừng sâu. Dăm chục mô đất, với những tấm bi lây lất bằng khúc cây rừng chẻ ra c̣n nguyên cả vỏ. Ngôi mộ anh Côn trong mảnh đất chôn tù ở rừng già Xuyên Mộc, chắc cũng vậy thôi. Hoàng Vĩnh Lộc. Minh Đăng Khánh. Trần Việt Sơn. Nguyễn Mạnh Côn. Hồ Hữu Tường… Bao người khác nữa. Khi anh Hiếu Chân chết trong khám Chí Ḥa, thân xác được hỏa thiêu, tro cốt c̣n lại được mang rải trên sông Sài G̣n. Cũng vậy thôi. Ḍng sông. Mặt đất. Bầu trời. Sự sống, sự chết. Kẻ mất, người c̣n. Kư ức, như bụi gai chằng chịt. Sắp đặt lại cho ngay hàng thẳng lối, chắc c̣n lâu lắm. Cũng có thể sẽ chẳng bao giờ nữa. Thôi th́ cứ nhớ đâu viết đó: những mảnh hồi ức rời rạc, không đầu đuôi, ngày tháng. NHĂ CA |
|
|