|
||
|
Khi tôi bước ra, người mặc đồ tang nói: ‘Thưa cô. Cháu mang Bố cháu lại chào cô.” “Bố cháu?” Người mặc tang phục, nét mặt trang trọng: “Dạ. Thưa cô. Bố cháu đây.” Hai tay anh ta chắp lại, xoay người về phía chiếc xe đạp dựng bên gốc me. Sau xe đạp có cột một gói nhỏ, bọc bằng vải xô. Người thanh niên mặc tang phục là chồng của cháu Vĩnh, con rể anh chị Hiếu Chân. Bị bắt cùng lúc với các anh Doăn Quốc Sỹ, Hoàng Hải Thủy,Nguyễn Khánh Giư, Hồ Văn Đồng… từ hồi tháng 5-1985, anh Hiếu Chân vừa chết trong nhà tù Chí Ḥa. Gia đ́nh và thân hữu lo lót.Thượng Tọa Trí Quang và các tăng chùa Ấn Quang phụ giúp. Sau bao nhiêu thủ tục quanh co, mới hôm qua thôi, di hài anh vừa được hỏa thiêu. Tôi đă bước được tới gần chiếc xe đạp. Trong gói vải xô cột sauxe là một cái hũ đất nung. Anh Hiếu Chân. Đúng là anh, tro cốt anh, trong cái hũ đất bọc vải xô kia. “Từ hồi sáng, Bố cháu đă tới chào bên bác Giư, bác Sỹ. Chào cô xong, bây giờ cháu đưa Bố cháu ra sông Saigon. Bố cháu vẫn muốn khi chết, tro cốt ông được rải trên mặt sông. Cháu xin phép cô.” Chiếc xe đạp đựơc dắt qua đường, đạp ngược về phía bờ sông.Mới chừng hai giờ trưa. Đường phố vắng lặng. “Chuyện ǵ vậy, chị Vân?” Có tiếng hỏi. Một người lối xóm. “Có ǵ đâu. Đứa cháu đi qua nhà, ghé vô chào.” Tôi trả lời và ngạc nhiên thấy giọng nói của ḿnh không hề có vẻ ǵ khó khăn, khác lạ. Vậy mà từ lúc bước ra đứng cạnh hũ tro cốt của anh Hiếu Chân, tôi đă tưởng ḿnh không thể nói nổi thành tiếng. Cửa hàng kế cận, lại có thêm mấy người bước ra. Bộ tang phục, cung cách khác thường của người con rể anh Hiếu Chân làm lốixóm chú ư. Đừng đứng lại. Đừng vô nhà. Cũng đừng trả lời. Họ sẽ hỏi tới nữa. Tôi băng qua đường, đi dọc theo vỉa hè. Có nên ra bờ sông? Không kịp đâu. Bộ áo xô gai trên xe đạp đă khuất ở góc đường Lê Lợi. Anh Hiếu Chân Nguyễn Họat là một nhà văn, nhà báo lừng lẫytừ lúc tôi c̣n là con bé đồng nữ Phật Tử Hương Đàm. Từ 1945, thời chính phủ liên hiệp Quốc Cộng, nghe đâu anh đă cùng với Khái Hưng làm tờ Việt Nam Hồn, báo của Việt Nam Quốc Dân Đảng ở Hà Nội. Báo quán bị Việt Minh tấn công, Khái Hưng bị thủ tiêu. Di cư vào Nam, trên nhật báo Tự Do, tờ báo nổi tiếng trong những năm 50, anh viết mục Nói Hay Đừng kư tên Hiếu Chân, truyện dài Tỵ Bái kư tên Nguyễn Họat. Khi Văn Bút Việt Nam vừa được thành lập, anh là Tổng Thư Kư cạnh chủ tịch Nhất Linh Nguyễn Tường Tam. Sau 1963, anh làm chủ nhiệm Việt Nam Nhật Báo với Vũ Khắc Khoan chủ bút. Tôi có nghe tiếng anh từ nhỏ, nhưng trước 1975, chưa hề được gặp mặt. Chỉ từ 1980, khi anh Doăn Quốc Sỹ từ trại tù Gia Trung trở về, mấy anh em mới có dịp lui tới rồi trở thành thân thiết. Khi Cộng sản bắt toàn bộ các nhà văn nhà báo miền Nam năm 1976, có lẽ v́ đă rút lui khỏi làng báo, mai danh ẩn tích từ 10 năm trước đó, anh bị sót tên trong danh sách đi tù đợt đầu. Thoát được cảnh tù ngục, điều mà mọi người cho là may mắn, với anh, h́nh như lại là một ray rứt tới mức không thể chịu đựng nổi. Nhiều lần, anh em gặp nhau, anh thường tự dày ṿ ḿnh: “Tại sao chúng nó không bắt tôi. Tại sao lại vậy? Bộ các cậu tưởng tôi có thể chịu được cảnh này à?” Nghe vậy anh em nh́n nhau. Vừa thương anh, vừa buồn cười. Nhà có cái máy chữ cất giấu từ lâu, anh lôi ra, công khai gơ lóc cóc, cả ngày lẫn đêm, lui cui viết văn, dịch sách, bất kể hàng xóm đi báo cáo. Cứ vậy măi tới tháng Năm 1985, công an Cộng Sản mới chịu giúp cho anh thỏa nguyện là được cùng bạn hữu vô tù. Anh Hiếu Chân, cái ǵ gọi anh từ nhà tù mà anh phải vào đó bằng được để chết? Trong những năm qua, ai nấy đều tự thu ḿnh lại, mong sao yên thân. Anh Hiếu Chân h́nh như lại khác hẳn. Tuổi già sức yếu, anh vẫn ngày ngày đạp xe t́m thăm từng bạn văn đi tù về, lôi kéo bằng được mọi người phải ngồi lại với nhau. Nhớ: ngôi nhà xiêu đổ của anh chị Hiếu Chân trong một xómĐạo đường Trương Minh Kư, từng là nơi mấy anh em lui tới. Anh Doăn Quốc Sỹ gầy g̣ mà tươi tỉnh, nhanh nhẹn. Anh Hiếu Chân, anh Trần Việt Sơn c̣m cơi như hai bộ xương khô. Anh Nguyễn Khánh Giư to lớn dềnh dàng, mắt muốn lồi ra khỏi kính cận, c̣n ưa hất mặt lên, cḥm râu coi hỗn quá. C̣n có cả anh Cao, một nhân sỹ Phật Giáo người Huế. Thêm Nguyễn Tăng Thanh, người em của anh Giư. Chị Hiếu Chân, với gánh hàng quà tần tảo chợ búa, những lần có bạn hữu, vẫn rán bớt lại dăm miếng đậu hủ, vài ba gói b́ cuốn… Có hồi nghe tôi bệnh tim nặng, anh Hiếu Chân đạp xe tới tận nhà, nhất định dạy cách tập ngồi thiền để tự chữa bệnh. Anh Trần Việt Sơn c̣n tủm tỉm cười, can: “Thôi ông ơi. Cô Nhă c̣n phải buôn bán dành sống. Tọa thiền không nổi đâu. Tập chửi lộn có khi quan trọng hơn là tập ngồi thiền.” Nhớ: hồi 1983, anh Trần Việt Sơn mất, xác quàng tại chùa Vĩnh Nghiêm, mấy anh em thay nhau đứng cạnh quan tài. Anh Hiếu Chân bàn giao phiên trực cho tôi xong vẫn không chịu bỏ về. “Anh em ḿnh cùng ở lại với ông ấy, cô ạ. Có đông đủ bạn hữu, ông ấy sẽ cảm thấy ấm hơn.” Chớp mắt, tất cả đă tan tác. Bây giờ, tới phiên anh Hiếu Chân. Tro cốt anh, giờ này, hẳn đang cùng người con rể lênh đênh trên một chiếc xuồng nhỏ. Cũng có thể đă được rải trên mặt sông. Nướcsông Saigon đang chảy về phía nào, lên núi hay ra biển? Đâu c̣n bạn hữu nào ở bên anh phút này. Nguyễn Khánh Giư, Doăn Quốc Sỹ, Hoàng Hải Thủy… đang ở trong tù. Nguyễn Tăng Thanh nghe đâu đă vượt biên. Chỉ c̣n ḿnh tôi lang thang trong thành phố. Cũng đâu chỉ ḿnh tôi. Quay lại: bên kia lề đường, một cái bóng vừa khuất sau gốc cây. Vẫn cái đuôi công an canh chừng đấy thôi. Thây kệ. Cứ phải ra bờ sông, phải nh́n thấy ḍng nước. Anh Hiếu Chân, anh thong thả, tôi tới. Loanh quanh một lát, đi hết đường Tự Do, mặt sông Saigon hiện ra trong nắng trưa chói chang. Có mấy chiếc xuồng nhỏ qua lại giữa ḍng. Nh́n coi. Không thấy bóng người con rể. Tro cốt anh Hiếu Chân được rải trên mặt sông, chắc giờ này đă tan vào ḍng nước. Lại cái bóng quen thuộc của anh chàng công an bên kia đường. Mời theo. Tôi tới nơi hẹn bí mật với thành phần nguy hiểm đây: ḍng sông đang lấp lánh chảy về phía Nhà Bè. … Có thể sẽ không c̣n chúng ta
Anh Hiếu Chân, Bao năm day dứt. Điều ǵ đă gọi anh từ nhà tù. Gọi cách nào mà khiến anh phải vào tù cho bằng được để chết? Có phải đó là tiếng gọi bạn hữu, tiếng gọi tư cách người cầm bút? Vào tù. Vào lửa. Vào nước. Thỏa ḷng rồi. Anh yên tâm chưa, khi tro cốt đă tan vào ḍng sông, thành bọt nước tung tóe reo vui, nơi này, nơi kia? NHĂ CA |
|
|