MỘT MÃNH ĐƯỜNG TỰ DO, SÀI GÒN
Nhã Ca



Thay lời vào truyeơn

Moơt đaău, dòng sođng Saigon lâp lánh. Moơt đaău khác, tượngbà mé traĩng toát trước Vương Cung Thánh Đường. Lòng đường hép mà vưa hè roơng. Con đường ây, moơt thời, ngaĩn ngụi thođi, mang teđn là Tự Do. Teđn cũ cụa nó, thời Pháp:Catinat. Teđn mới, thời Coơng sạn: Đoăng Khởi.

Khođng biêt đã hoaịc sẽ còn những teđn nào nữa.

Với tođi, mãi mãi, con đường ây mang teđn là Tự Do.

Chính từ con đường này, tođi đã cùng bán hữu lang thang thời tuoơi trẹ ngođng cuoăng, đã cùng con cái cô thụ nhữngnaím bị tù đaăy, saín đuoơi, trù daơp. Đó cũng là nơi tođi được nhìn laăn sau cùng bà con thành phô queđ hương trước khiphại sông đời lưu vong. AĐn nghĩa con đường ây cho tođi khođng cách gì keơ hêt. Nó nhât định mãi mãi phại là đường Tự Do.

Đụ lối gót giaăy, từ Nam chí Baĩc, từ naím chađu bôn bieơn, đã neơn tređn vưa hè Tự Do. Khođng chư giaăy dép. Thaỉng Bò, moơt em bé aín mày, baỉng cạ bôn chađn tay teo tóp đã bò leđ tređn vưa hè ây.

Khođng chư rieđng em đađu, thaỉng Bò toơi nghieơpï, chính tođi, baỉng tađm hoăn teo tóp cụa mình, từ hơn mười naím nay, dù cách moơt đái dương, văn khođng ngừng leđ la tređn những vưa hè cũ.

Từ moơt mạnh đeđm xưa...


Hođm nay ban nhác quán Hương Lan chơi sớm. Mới ba giờ mà khách đã chiêm gaăn hêt những bàn sát ngoài, choê đaĩc địa đeơ có theơ nhìn ra đường.

Những món aín như thịt bò lúc laĩc, cua rang muôi, êch chieđn bơ, thơm lừng mùi tỏi, làm moăi đưa bia, và cũng làm bĩn aín xin lâp ló ở beđn ngoài, hoaịc tì mũi vođ cửa kính nhìn chaím bẳm. Bạo veơ làm vieơc haíng laĩm, thưnh thoạng cũng có đứa cháy vù vào, đoơ voơi vàng thức aín thừa mứa vođ cái lon roăi cháy vù ra. Nhanh vaơy mà đođi khi còn bị xách coơ ném ra ngoài, cạ người và lon thức aín đoơ lai láng.

Ban nhác chư có hai người, moơt cođ gái nhỏ nhaĩn, đaău tóc xù như con chó bođng, khá xinh kéo đàn violon và anh nhác sĩ người thâp thâp, noơi tiêng ngón đàn ngĩt, ngoăi khuât sau cađy đàn piano. Hĩ như đàn taơp với nhau, khođng heă lý gì tới đám khách đang nhaơu nhét oăn ào. Moêi buoơi, bài bạn đã được trình duyeơt, neđn beđn đàn beđn kéo như thói quen, từ bạn đaău cho tới khi dứt.

Lúc đaău, nhà hàng được giây phép chơi nhác thì những bạn đượcduyeơt là nhác Cách Máng, như Trường Sơn Đođng, Trường Sơn Tađy,Tiêng Chày Tređn Sóc Baím-Bo, Dáng Đứng Bên Tre v..v... Hai nhác sĩ bị buoơc phại taơp dượt đi taơp dượt lái mây bài nhác cách máng. Cứ vaơy cho vừa lòng đám khách chụ lực là bĩn cán boơ mới aín leđn làm ra, vođ đađy đãi đaỉng, móc ngoaịc.

Kéo qua kéo lái cò cưa như kèn đám ma đeơ so lái dađy đàn, cođ nhác sĩ hỏi anh nhác sĩ:

“Baĩt đaău được chưa?”

Anh nhác sĩ gaơt đaău, dáo đàn trước roăi tiêng violon mới aínkhớp sau. Ở bàn gaăn hĩ nhât có bôn anh mà hêt ba anh quaăn ka ki, áo sơ mi traĩng cánh tay, có túi “dêt” beđn cánh. Cạ ba cùng khe khẽ đánh nhịp và hát theo bạn “Tiêng Chày Tređn Sóc Baím-Bo”. Bài chưa dứt, moơt anh giĩng oang leđn:

“Hay. Đàn thê mới là đàn chứ. Tiêp đi. Tiêp bạn gì đó, bạn gì mà Em đái beđn gôc dừa...”

Có vaơy mà cười đên baĩn cạ thức aín đang nhai ở trong moăm ra, roăi còn gõ muoêng vào ly keđu lanh canh nữa. Cạ bôn ođng đeău đã ngà ngà say, vỏ chai bia bày gaăn kín maịt bàn.

“Hieơn đái, hieơn đái thaơt. Ở ngoài ta...”

“Cho chơi bài Hà noơi Thụ đođ ta đi...Hà noơi...”

Chưa tới thời đieơm được chơi nhác theo yeđu caău mà, cho neđn hai nhác sĩ cứ đàn theo thứ tự. Khođng đùa được đađu, trong đám boăi bàn bưng dĩn kia, đađu biêt anh nào là chư đieơm, anh nào là phúc vú vieđn...

Sàigòn gaăn như cháy thành than sau mây traơn hỏa hốn ”naím quạn” roăi “đánh tư sạn mái bạn”. Cũng may, còn moêi con đường Tự Do cũ này, như cái nơ buoơc vào sợi dađy xích chó. Nhà hàng aín quôc doanh Hương Lan là cửa hàng đaău tieđn có nhác sông.

“Chơi nhác Tađy đi. Nhác Tađy đi”

Văn ba anh cán hay la lôi yeđu caău. Theđm đoă nhaơu, theđm bia, có vẹ hĩ còn ngoăi dính cứng ở đađy cho đên đeđm. Nhưng văn chưa nhác Tađy, thường thường, phại chờ khi đường phô leđn đèn, ban nhác mới thay đoơi bạn. Nãy giờ, noơi moơt bài “Giại phóng quađn” đã chơi tới laăn thứ ba theo tua roăi...

Cánh cửa kính được xođ ra, anh bạo veơ lùi lái, nép sang moơt beđn. Khách mới vođ là moơt cođ gái. Coi cách aín maịc bât caăn đờiquá. Áo sơ mi màu cháo lòng cũ, khuya cài khođng đúng hàng, xôc xêch, quaăn jean bác, mòn đít, cođ ta moơt mình chiêm moơt bàn tronggóc. Đó là Nhung Xì Ke.

Thaỉng Lai cũng có maịt tức thì, ngang nhieđn đaơy cửa. Anh bạo veơ còn làm màu:

“Vođ làm gì, mày?”

“Gaịp “nữ chúa” được khođng? Sao bữa nay bày đaịt hỏi?”

“Tái mày khođng biêt đieău...”

Thaỉng Lai nhìn anh bạo veơ, maĩt vừa hoên vừa khinh:

“AÍn cho laĩm vào, cạ cứt cũng aín. Nè cha...”

“Ai thèm đẹ con lai caíng như mày... đưa đađy.”

Hât cái maịt leđn, thaỉng Lai bỏ vođ trong. Anh bạo veơ gaĩn điêu thuôc leđn mođi, nhìn ra ngoài, trợn maĩt với lũ aín mày con nít.

“Mày có đem cho tao đó khođng?”

“Sao khođng? Này bà...”

Thaỉng Lai đaịt leđn bàn bao thuôc lá ba sô còn nguyeđn si. Nhung “xì ke” đaịt tay leđn bao thuôc:

“Đúng thứ mĩi bữa khođng, cha?”

“Bà cứ thử đi. Sợ bà luođn, đa nghi quá...”

“Sao khođng đa nghi, mày biêt con mú Hueđ noơi tiêng tráo hàng mà...”

“Biêt. Đù má, dám tráo với tui khođng? Thaỉng này dám nói là dám làm...phaịc...”

Nó đưa tay, chém nhứ leđn coơ.

“Thođi cha, cha tí tuoơi đaău mà đã cođ hoăn các đạng. Phám giờ thieđng là dính nghe cha...”

“Cứt. Tao sợ cứt. Thođi bà làm ơn đưa tieăn, đừng cà rieăng nữa. Tieăn trao cháo múc...”

Nhung thò tay vào ngực, rút từ trong xú chieđng ra mây tờ giây bác nhàu nát. Thaỉng Lai bỏ ngay vào túi.

“Tin bà khođng đêm đó nghe.”

“Ừa, xong, cút cha mày đi.”

“Cho ly bia được khođng? Thèm quá.”

“Mới nứt maĩt mà bày đaịt đụ chuyeơn.”

“Khođng nhỏ đađu nghe... Đụ hêt trơn roăi, bà muôn coi bữa nào cho coi ...”

“Được, ngoăi đi cha, keđu đi. Bữa nào coi đừng khóc...”

Thaỉng Lai búng tay, gĩi hai chai bia. Nó ngoăi khođng yeđn, ngó ngang ngó dĩc.

“Bà thây thaỉng ngoăi beđn kia bàn khođng? Bà baĩt đi. Baĩt đượclà tha hoă pheđ. Tui biêt nè, nhà ở dưới Gia Định nhưng bữa nào cũng leđn đađy, bữa ngoăi uông cà pheđ dưới Bođ-đa, bữa uông rượu dưới Cửu Long. Giàu laĩm, tháng nào cũng lĩnh thùng đoă beđn Mỹ.”

“Sao mày biêt rành vaơy?”

“Xời ơi, tui há, con ruoăi bay ngang tui còn biêt ruoăi đực hay ruoăi cái nữa kìa...Thaỉng cha này nát rượu laĩm, uông vođ vài ba chai là khai ra hêt...Tui biêt bữa nay túi nó phoăng laĩm, chaĩc đang đợi con Nêt hođ...Thây chưa, nhaĩc là tới lieăn...”

Nêt hođ. Neẫt vườn bođng, mới đó đã Neẫt bin đinh roăi. Con nhỏ này khođng biêt từ góc bieơn chơn trời nào tới đađy, sông bám vàothành phô từ ngày giại phóng. AÍn xin có, móc túi có, baĩt mèo nhà người ta làm thịt có. Mười ba tuoơi đã đụ boơ như mười sáu hai mươi là vođ ngheă làm gái. Thực taơp trước ở mây vườn bođng, mây cođng vieđn. Boơ đoơi thích nó laĩm neđn có dáo con Nêt là chụ vựa bán đường, sữa, boơt ngĩt...Có tieăn, bớt lam lũ, nước da cụa con Nêt loơ daăn ra, traĩng bóc. Moơt anh Ba, trước đađy đã vào sinh ra tử trong kháng chiên chông Mỹ, đã thueđ moơt phòng đaăy đụ tieơn nghi cho Nêt. Dáo này anh Ba baơn cođng tác mieăn Baĩc dài dài neđn Nêt roơi rạnh và buoăn, đi “baĩt” nhieău hơn.

Thaỉng Lai gĩi lieăn:

“Nêt. Nêt...Bữa nay mày “trúng mánh” roăi...Nhớ đãi tao chaău chót nghe maăy.”

Thaỉng Lai làm như khođng nhìn thây mây người ngoăi gaăn đó nhaín maịt. Nôc cán ly bia, nó đứng leđn bỏ đi. Ngang qua con Nêt, nó còn voê vào mođng con Nêt moơt cái, cười cười:

“Đeơ dành bớt xài daăn mày ơi.”

Thaỉng cha ngoăi trước maịt Nêt maơp ù. Búng này chứa cạ thùngnước lèo còn thiêu. Ở thời buoơi, lĩnh thùng đoă Mỹ xài, aín roăi đi cànhõng sao khođng ai hỏi thaím hêt vaơy? Ở đađu có sứ quađn đó, nhà hàng chư có vieơc moi tieăn, baĩt bớ, tình nghi là vieơc cụa cođng an. Còn quạn lý con người là vieơc cụa phường khóm, cụa toơ dađn phô. Sở dĩ yeđn oơn được là vì thùng hàng nào ngoài thuê má cho nhà nước, veă địa phương đeău “chai hia” neđn vui vẹ cạ. Roăi còn vieơc đóng góp, lao đoơng, lúc nào teđn haĩn cũng hàng đaău, nhà thì treo chình ình cái ạnh bác.

Con Nêt caăm coơ tay anh ta, ngaĩm nghía cái đoăng hoă:

“Vàng thieơt khođng anh?”

“Thieơt chớ.”

“Beđn Mỹ gửi veă phại hođn?”

“Khođng. Mua ở đađy, mà tieăn thì ở beơn gửi veă.”

“Áo quaăn anh maịc cũng ở beơn?”

“Ừa. Em Nêt, hođm nay anh bao em, lát nữa leđn phòng nghe...”

“Hođm nay ? Hoơng được, bât thình lình oơng đi cođng tác veă, biêtđađu. Thođi mình ra vườn bođng, kín mà mát mẹ. Ý, em phại trạ tieăn bao thuôc lá ở ngoài...”

“Em caăm tieăn nè...”

Con Nêt đi ra, khođng trạ tieăn mà là mua theđm moơt bao thuôc lá ở sáp thuôc ngay trước cửa. Chị đàn bà bê con aín xin laơt đaơt đứng daơy, chìa tay. Đưa mớ tieăn lẹ cho chị ta, Nêt nói:

“Tôi nay có môi, làm choê dùm nghe.”

Chị đàn bà gaơt đaău. Lúc Nêt quay vào thì chị cũng bê đứa nhỏ baíng qua đường, veă phía cođng vieđn.

Thaỉng Bò cũng bò theo chađn chị. Con Queđ ở vườn bođng, nhờ nó sang đường mua dùm khúc bánh mì. Buoơi cơm chieău giạn dị vaơy thođi, đeơ lây sức maăn aín buoơi tôi.


Nhà hàng Hương Lan đã hêt giờ giại lao. Hai nhác sĩ baĩt đaău “tua hai” baỉng những bạn nhác ngối. Nhung “xì ke” đã hêt bôn chai bia và vơi hơn nửa bao thuôc lá. Cođ ta đoơ nửa bao thuôc còn lái ra, lựa hai điêu đeơ rieđng. Uông cán ly bia cuôi cùng, cođ đã ngaơt ngừ laĩm. Thaỉng Lai nói đúng, con mú Hueđ khođng dám “hà tieơn”, có tới hai trong sô 20 chúc điêu 3 sô.

Thở moơt hơi dài, ngoăi yeđn moơt lúc, Nhung mới baơt quét, baĩt đaău “phi”. Ngĩn lửa xòe ra, bén đaău điêu thuôc. Hít moơt hơi, maĩt lim dim nhìn xuông đôm lửa laơp lòe, moơt mùi quen thuoơc noăng nàn từ hôc sađu cụa mũi luoăn xuông, ngợp hai lá phoơi, đi xuông, tan trong thịt da, đi leđn, luoăn lõi trong óc não, lâp kín ngaín trí nhớ và doăn daơp vào khôi tưởng tượng sạng khoái... Chai bia tređn bàn khođng phại chai bia... điêu thuôc khođng còn là điêu thuôc, sự teđ međ đaơy rào rát những nieăm vui, kéo moơt nú cười tređn khuođn maịt đã ngờ ngheơch cụa cođ gái.

“Coi, cođ ta say bia.”

Ai đó nói. Nhìn mây chai bia lưnh kưnh, cođ gái đờ đăn, y heơt moơtngười say. Nhưng cođ ta khođng say bia, mà đang “phi” xì ke. Đieău này chư moơt mình anh nhác sĩ biêt...Tay anh boêng nhieđn khựng lái, tiêng đàn violon vút leđn, moơt mình, lác lõng. Anh nhác sĩ đã làm rơi mây nôt nhác.

Đên lúc vãng khách, người ta dĩn dép, lau sàn nhà, choăng bàn ghê leđn, Nhung “xì ke” văn đang trong tráng thái “phi đaơm”. Bạo veơ tới mời ra, Nhung nhướng đođi maĩt lờ đờ leđn nhìn, mieơng cười vu vơ.

“Lođi nó ra ngoài.”

Quạn lý ra leơnh.

Trong moơt góc, anh nhác sĩ đang uông nôt chai bia nhà hàng đãi. Anh đaịt cái chai khođng leđn quaăy, đi đên beđn người bạo veơ đang hung dữ kéo mánh cođ gái đứng daơy.

“Có đi ra khođng? Hêt giờ roăi.”

“Anh đeơ tui.”

Nhác sĩ giĩng nhỏ nhé, hieăn lành. Anh đỡ cođ gái, dìu ra ngoài. Suôt buoơi, trong cái khođng khí saịc mùi rượu và thuôc, anh như thiêu khođng khí thở. Giờ đađy, đường phô đã vaĩng, anh đang dìu moơt cođ gái đi dưới hai hàng me cao, và gió như giúp cho anh nhieău khí trời đeơ thở...

Anh đaịt cođ gái tựa vào moơt thađn cađy, giĩng voê veă:

“Tođi gĩi xe xích lođ đưa cođ veă nhà nhé?”

Đođi maĩt lác thaăn khođng nhìn anh, mà hướng leđn vòm lá me đen sađu tređn đaău:

“Veă...khođng, đưa em đi...em đi...”

Anh mím mođi, quay người tránh cođ gái đang nhón người leđn, muôn ghé mođi hođn. Từ quaăn áo, da thịt cođ gái toát ra moơt mùi nhờn nhợn, tanh tưởi. Anh biêt, cođ ta khođng những phi xì ke mà còn naỉm bàn đèn nữa. Khođng bao lađu sẽ tới chích choác và... Anh khođng dám nghĩ tiêp. Văy moơt chiêc xích lođ, anh cô đỡ cođ gái muôn vùng văy mà khođng còn sức. Anh phại trở veă nhà. Khuya roăi, người vợ trẹ đang chờ anh, đeđm nào cũng vaơy, tới giờ nào anh veă tới nơi thì giờ đó người vợ mới yeđn lòng.

Anh trở lái nhà hàng. Đèn beđn trong đã taĩt. Ở hàng hieđn đã có mây người búi đời xí phaăn. Người đàn bà đieđn đeđm nay cũng veă đó. Chị ngoăi beơt sát tường, lơ láo ngó mây gôc cađy, mây chiêc xe cháy vút qua, ngoăi ngó hoài khođng biêt meơt. Khođng biêt ai đã cho chị moơt boơ quaăn áo cũ chaơt bó người...Anh đi vào phía mé hođng, vođ moơt ngách nhỏ lây xe đáp. Người bạo veơ trực cười cười:

“Veă à? Sao khođng leđn xe veă với con nhỏ, coi boơ nó chịu chú nhác sĩ quá roăi.”

Anh biêt, khi đang lơ mơ, Nhung đã bị nhieău đàn ođng lợi dúng. Bởi thê, moêi laăn nhìn thây cođ gái tự giêt daăn mình, anh lái đàn sai, lác đieơu. Trời đeđm thaơt mát. Nhưng đường veă nhà văn xa laĩm. Ngang qua nhàthờ Đức Bà, anh thây moơt con vaơt gì bò nhanh qua đường. Anh láng xetránh và nhaơn ra thaỉng Bò. Đeđm nào cũng vaơy, cứ khuya laĩc khuya lơ,anh thường gaịp thaỉng nhỏ tàn taơt bò tới dưới chađn tượng Đức Mé.


Khuya roăi mà sao mây caịp trai gái cứ còn ngoăi xà néo rại rác tređn bãi cỏ, trước maịt nhà thờ. Cũng may bao nhieđu bóng đènđường đã bị gỡ hêt neđn tượng Đức Mé đứng khỏi nhaĩm maĩt. Thaỉng Bò mãi mới nhớ ra đeđm này là Chụ Nhaơt.

Chụ Nhaơt ođng nhác sĩ mới veă khuya, hoăi nãy suýt chút là nó aín bánh xe đáp cụa ođng ta...Vaơy mà nó khođng giaơn ođng nhác sĩ đađu. Lòng nó sao sao khođng hieơu noơi. Moêi laăn bị bât cứ ai nhìn, nó đeău chỏ mieơng chửi moơt cađu. Vaơy mà khi thây ođng nhác sĩ này nhìn nó, thaỉng Bò muôn chửi mà cađu chửi maĩc lái trong coơ nó mới lá. Có lẽ tái cái nhìn cụa ođng ta hieăn quá.

“EĐ, đi choê khác, nhìn gì maăy”.

“Tao đang đái, khođng thây sao maăy?”

Thaỉng Bò ghêch chađn leđn. Nó cười lớn. Mây thaỉng “cà chớn” này khođng vieơc gì phại sợ.

“Roăi cút đi.”

“Tao cứ ngoăi đađy, tao cứ nhìn.”

Cođ gái đang ngoăi trong lòng người đàn ođng leđn tiêng:

“Thođi mà Bò. Mày đi chơi đi. Biêt mày lì roăi.”

“Vieơc gì nói tử tê với con vaơt gheđ tởm đó. Đeơ anh đá cho nó moơt cái.”

“Đừng anh. Nó tàn taơt mà. Keơ nó. Mình ngoăi đađy hóng mát roăi xuông dưới kia, có choê tôt mà kín đáo laĩm.”

Đúng giĩng con Nêt. Thaỉng Bò thây ghét cạ hai đứa. Teđn đàn ođng to con, búng pheơ haăm hè, nhưng roăi cođ gái ođm chaịt coơ.

“Thođi keơ nó. Keơ nó đi. EĐ, tao nói chuyeơn tử tê nghe Bò.”

Mĩi laăn thì nó cũng thođi, nhưng hođm nay maĩc cái chứng chi mà nó thích chĩc cho người ta chửi.

“Tao ngoăi đađy maĩc mớ gì mày. Đù má. Ai thèm nhìn, nhìn cho đui con maĩt à.”

“Ranh con mât dáy.”

Thaỉng Bò cô laơt người naỉm ngửa dưới cỏ, nhưng hođm nay sao khó quá, nó làm hoài khođng được, đành nghieđng người, và cứ mở lớn maĩt nhìn. Người đàn ođng giaơn laĩm, biêt khođng làm gì được nó, neđn chư haỉn hĩc âm ức. Con Nêt kéo người đàn ođng đứng daơy, khođng queđn được cái taơt đưa tay phụi đít quaăn.

Hĩ đưa nhau đi xuông phía dưới. Thaỉng Bò biêt mà, cođng vieđn Chi Laíng chớ choê nào nữa. Có moơt cái góc, phía tređn là dàn hoa giây mĩc raơm rì, che chung quanh mây búi cađy lớn, đoơng cụa bà Bạy Cà tong đó thođi.

Bà Bạy Cà tong này ở đađu đên, ai mà biêt. Coi như chụ đât cođng vieđn này roăi. Khođng choăng, nhưng có hai thaỉng con trai và đứa con gái thuoơc lối “chaỉng aín traín quân”, dữ và hoên khiêp luođn. Thaỉng Hai Nuođi, chiêm góc đường bày choê vá xe đáp. Thaỉng Tửng cođ hoăn thì caăm đaău moơt nhóm “đaău trađu maịt ngựa”, tới mùa, xí mây chúc gôc mequanh khu vực, hái me mà ra tieăn. Cụi khođ cũng do Tửng thaău hêt. Đàn em cụa Tửng tuaăn tự đúng ngày là giữa ban ngày ban maịt leo thoaín thoaĩt leđn cađy như khư, caăm dao, rựa vát cành khođ. Xe coơ đi phía dưới, xui ai nây lãnh đụ.

Thành tích hai đứa con trai như vaơy neđn chị Bạy Cà tong là bà thaăn ở cođng vieđn này roăi. Chị chiêm choê ngon lành nhứt, và còn đụ kín đáo cho người ta thueđ ngaĩn hán mà an toàn vì con Leđ, con gái chị ngối giao giỏi với bĩn khu vực. Thaỉng Bò cũng hay tới đađy đeơ giại trí.

Biêt vaơy nó bò theo, nhưng chư theo cách xa thođi. Đên nơi khođng thây con Nêt với thaỉng chạ đađu nữa. Hođm nay Chụ nhaơt, dĩ nhieđn con nhà aín xin còn làm vieơc khuya ở các hàng quán, chưa ai chịu veă. Nó bò lái choê kín đáo mĩi khi đeơ xem “phim sông”. Nhưng beđn trong khođng phại là con Nêt với người đàn ođng kia mà là chị Bạy Cà tong.

Đã gĩi là Bạy Cà tong roăi thì biêt. Thaỉng Bò sinh ra tàn taơt thađn theơ thì ođng trời cho nó đođi maĩt. Maĩt mèo thì cũng tinh baỉng nó thođi, nó nhìn thođng suôt bóng tôi được. Coi bà Bạy Cà tong, toàn xương với da, bà traăn truoăng coi giông cađy taím quá. Còn thaỉng cha nào đađy? ThaỉngBò suýt keđu oă leđn moơt tiêng. Long Tađn Định rõ rành rành. Thaỉng này cũng ôm nhách, hai boơ xương ođm nhau vaơt loơn và bà Bạy Cà tong thì vừa vaơt vừa la: ”Chêt cha mày, chêt cha mày chưa.” Và thaỉng LongTađn Định thì thở phò phò, giĩng khàn đaịc: “Chưa chêt. Chưa chêt. Chưa chêt đađu má ơi!”

“Đù má!”

Thaỉng Bò chửi aăm ĩ và cười rông leđn. Đáng ra, chaĩc chaĩn nó sẽ bịthaỉng Long Tađn Định đá cho mây cái, nhưng may, giĩng thaỉng Tửng cât leđn:

“Thođi má ơi. Má già roăi mà còn... thieơt má dơ quá.”

Thaỉng Long lượm cái áo thun tròng vào:

“Ụa, mày há Tửng.”

“Mày muôn làm cha tao phại khođng? Đù má. Ra đađy.”

“Đù má mày Tửng. Sao mày cứ đợi lúc người ta đang “mùi” mà giựt hĩng maăy?”

“Mùi chừng nào nữa đađy. Sao lúc nào bà cũng baơn “mây chieơn” đó vaơy? Bà tới tuoơi nghư hođng chịu nghư.”

“Ừa, tao chưa chịu nghư. Tao hoăi soan, maăy.”

“Kỳ cúc. Chuyeơn vaơy mà má... Hừ. Long, mày xong chưa?”

“EĐ, hođng phại tao nghen. Má mày đòi, bạ “hiêp” tao...”

“Ha ha, thaỉng xáo nghe, tao lái...”

Long Tađn Định lùa búi cađy đi ra, quaăn áo đã chưnh teă. Hai đứa kéo nhau ra góc nói chuyeơn to nhỏ. Thaỉng Bò nghi quá, chúng saĩp “đánh” vú nào đađy... Coi thaỉng Tửng đưa moơt cái gì gói trong cái áo cho LongTađn Định.

“Tao hođng chaĩc được nghen mày. Còn coi vieơc mày phú có noơi khođng?”

“Đù má. Tao đã run tay bao giờ chưa?”

“Tao tin. Thođi được roăi cha. Cha đi khuât maĩt cho con nhờ.”

Long Tađn Định biên. Trong góc tôi, chị Bạy ca cại lương hoă quạng giĩng văn còn mùi laĩm. Thaỉng Bò dời choê, nó đên nơi cái ghê đá con Queđ thường ngụ. Khođng thây con Queđ đađu, tređn ghê có hai người ngoăi. Lá chưa, sao ođng Bạnh khođng ngoăi với chị Mùi như mĩi laăn mà là moơt thaỉng? Lái đi với mây thaỉng beđ đeđ chớ gì nữa. Tham quá, đã làm ođng chụ quán Bách Ngĩc mà văn khođng bỏ môi đi khách này.

“Anh à, ở ngoài đó khoơ laĩm. Mé và mây đứa em nhât định phại tìm cách vođ Nam.”

“Sao khođng nói bà già gạ quách con Taăm cho xong, nhớn roăi, nuođi mãi à?”

“Lây ai ở ngoài đó mà gạ? Boơ đoơi giại ngũ nghèo rớt moăng tơi, nuođi thađn khođng noơi, lây gì nuođi vợ. Em thây anh phại khaơn trương lo cho gia đình vođ đađy mới mong khođng chêt đói. Mé giờ yêu laĩm, mà phại đi lao đoơng suôt. Tieăn bác? Làm gì có, chư đi nghĩa vú đeđ đieău... Già cũng phại đi. Cạ nhà nói em vođ trước gaịp anh, bàn tính cách nào...”

“Tao đang lo. Đađu phại nói là được ngay.”

“Nghe nói anh đã là ođng chụ quán Bách Ngĩc...”

“Chụ chụ cái búa. Con mé khođn laĩm, tao coi vaơy chớ chưa sơ múi gì...”

“Anh đã aín ở với bà ta roăi, ván đã đóng thuyeăn, sợ gì?”

“Thođi mày ơi, đóng thì gỡ ra mây hoăi. Tao đang lo, ođng chụ có theơ saĩp veă đên nơi. Tao đang khaơn trương, trong giai đốn này mày mà vác maịt tới là hỏng vieơc nghe chưa...Mày biêt, tao nát óc ra, phaăn bà ta chưa tin laĩm, phaăn con Mùi nó phá...”

“Mùi nào nữa.”

“À, nó là chị ở, mày khođng biêt đađu. Thođi mày đi đi, tao phại veă cho lé, bà này đa nghi laĩm.”

“Anh còn tieăn cho em... Mây hođm nay ngoài bên gaíng laĩm.”

“Khoơ quá. Tao vaĩt xác ra. Mày bớt xài với chứ?”

“Em chư dùng đeơ aín mà aín khođng no, dám xài đađu.”

“Ừ. Nhaĩc chừng thê. Thođi, đi đi.”

Hai anh em ođng Bạnh naĩm vai nhau. OĐng anh béo traĩng mà thaỉng em đen thui, ôm lóc chóc trođng rõ thiêu aín... Nhét vào tay người em cái gói nhỏ, chaĩc là tieăn, Bạnh còn daịn:

“Nhớ đừng tới tìm tao ở quán nghe. Khi nào caăn laĩm hãy nhaĩn.”

Moêi người đi moơt phía. Thaỉng Bò văn laơn trong bóng đeđm. Gớm, cái cođng vieđn này, heê có bóng đieơn nào máng leđn thì tức thì có đứa gỡ xuông. Khuya laĩm roăi mới thây bà con búi đời laăn lượt veă. Meơt mỏi, mánh ai nây saĩp choê ngụ. Nó thây con Queđ mới veă cũng đang thu dĩn chaín chiêu tređn chiêc ghê đá thường khi. Nó bò tới:

“Queđ. Bữa nay mày ê hạ mày?”

“Đađy đađu phại choê cụa mày... Mày láng cháng đađy chi vaơy?”

“Mày xuông đađy tao nói chuyeơn này cho nghe.”

Con Queđ xuông ngoăi cánh nó.

“Bữa nay mày cho tao ngụ đađy, tao naỉm dưới đât. Tao biêt đeđm nay có chuyeơn.”

“Chuyeơn gì vaơy? Cođng an ruoăng phại hođn?”

“Khođng.”

“Mày nghe. Mày muôn rình cái đoơng cụa con mé Bạy Cà tong phại hođn? Thođi mày ơi, đeơ cho người ta làm aín... mày biêt, thaỉng Nuođi, thaỉng Tửng du cođn mà.”

“Tao có làm gì đađu ...”

Nó định nói veă chuyeơn thaỉng Long Tađn Định, nhưng lái làm thinh.

“Tao hoơng bạo đạm gì hêt nghe, mày muôn ngụ thì cứ ngụ.”

Con Queđ naỉm xuông, kéo chaín trùm kín đaău. Thaỉng Bò văn ngoăi choơm hoơm, maĩt mở thao láo. Nó vừa thây con Nêt với người đàn ođng đi veă phía búi cađy, choê kín đáo cụa bà Bạy cà tong, roăithaỉng Tửng thì thaăm gì với thaỉng Long Tađn Định, cứ thoáng hieơn thoáng biên. Còn chị Bạy cà tong thì naỉm moơt góc khác, vaĩt chéo chađn, ca cại lương. Laăn nào chạ vaơy. Bạ vừa ca vừa canh, vừa chờ thu thuê choê. Nó nghe giĩng con Nêt cười, ređn aăm ĩ.

Moơt lúc sau, thaỉng Bò bò được đên cái xó tôi kín đáo thường aơn mình. Nó thu mình trong bóng tôi, mở thao láo maĩt nhìn con Nêt đang chơi trò cỡi ngựa. Thaỉng chạ khođng biêt có maĩc gió kinh phong gì khođng, sao ređn khođng ra tiêng. Vaơy mà con Nêt văn khođng tha, thaỉng chạ đã hêt vùng văy, naỉm im như chêt roăi...

Thaỉng Bò boêng đưa tay búm chaịt mieơng bít tiêng keđu đang muôn thoát ra. Hai Nuođi thình lình xuât hieơn, haĩn nhâc boơng con Nêt quaíng ra beđn, roăi thaỉng Long Tađn Định dí con dao vào coơ người

đàn ođng.

“Câm la. La là giêt lieăn.”

“Xin đừng... đừng giêt...”

Người đàn ođng van láy:

“Vàng mới saĩm lúc trưa mày đeơ đađu?”

“Trong áo ba-dờ-xuy, túi túi trong trong...trong túi...túi...”

Hai Nuođi vớ mớ quaăn áo cụa người đàn ođng ra lúc lĩi. Haĩn tìm được moơt cái gói và ví tieăn . Mở gói ra chư có hai cái khađu. Haĩn loơt nôt đoăng hoă và cái nhăn tređn tay người đàn ođng roăi ra leơnh:

“Ngoăi daơy, maịc quaăn áo vào. Đù má, mât cođng túi tao, vàng bác có tí nhíu.”

Haĩn ném mớ quaăn áo cho người đàn ođng. Long Tađn Định văn kèm sát con dao dí tređn coơ haĩn.

“Đem nó đi đi”.

Theđm Tửng xuât hieơn. Cạ hai kèm người đàn ođng men theo bóng cađy đi khuât. Lúc này con Nêt đã maịc xong quaăn áo:

“Bât nhơn. Muôn gì cũng đợi cho con người ta aín cơm xong đã chớ.Đang aín lưng chừng...”

“Thođi bà noơi. Bà cho con người ta aín no quá, tức búng muôn thở haĩt ra roăi... Giờ bà veă đi, quá khuya...”

“Khuya thì sao? Chia đã mới đi.”

“Nó còn ở đađy, thụng thẳng được khođng?”

“Bĩn mày còn đem con người ta đi đađu nữa...”

“Thì xong roăi, đem đi phóng sinh. Giờ bà noơi veă ngụ đi. Nhớ taĩm táp sách sẽ, bà.”

“EĐ, cái gì phóng sinh. Giao hén roăi nghe, mình chư trân loơt...”

“Biêt em giỏi roăi”.

Haĩn nựng caỉm con Nêt:

“Khođng sợ nó thưa đi tù há. Đi tù là thaỉng cán cụa em nó tìm moơt con khác mới toanh, lúc đó oán anh khođng?”

“Boơ mày...”

“Tao biêt tính.”

Giĩng chị Bạy Cà tong ré nhỏ:

“Hai, mày xong chuyeơn chưa? Sao lađu vaơy? Mày muôn chêt với con hà bá nào cà? Tao buoăn ngụ rieơu cha hai con maĩt roăi đađy.”

“Xong. Má vođ đi.”

Haĩn kéo con Nêt:

“Đi. Tao leđn tređn với mày”.

“Leđn làm gì. Tao hêt xí oách roăi nghe mày.”

“Ngụ. Hoơng làm gì hêt.”

“Tin được hođng.”

Thaỉng Bò naỉm bép người xuông, thây cân cái ở búng dưới. Mĩi sự yeđn tĩnh daăn. Moơt lúc sau nó chui ra khỏi búi cađy, bò tới nơi ghê đá conQueđ ngụ. Đeđm như than tro, vùi hơi nóng kinh khụng. Con Queđ đá tung meăn từ lúc nào, lái naỉm ngửa teđnh heđnh, vát áo kéo leđn thây lờ nhờ moơt khoạng da búng...Thaỉng Bò mở thao láo maĩt nhìn.

Moơt mùi haíng haĩc cụa cỏ, cụa rác rưởi, cụa cạ con Queđ bôc ra từ quaăn áo, da thịt làm thaỉng Bò cứ hít lây hít đeơ. Nó choăm leđn, mây laăn tính đưa tay leđn, nhưng nó sợ con Queđ thức daơy. Nó chông tay, cô hêch mũi vào sát choê búng dưới con Queđ. Nó nuôt roăi hít, hít roăi nuôt. Moơt mùi ma quái gì đađu đaịc daăn trong hĩng, roăi thình lình bung ra làm cạ người nó như phoăng leđn, caíng cứng.

Chính cái mùi kỳ dị ây đaơy nó té sâp, roăi buoơc nó laín loơn tređn cỏ.


Bôn giờ sáng hođm sau, moơt xác chêt được phát giác ở con đườngvaĩng gaăn beơnh vieơn Đoăn Đât. Xác naỉm beđn leă đường khođng biêt chêt trước hay sau khi bị những chiêc xe cháy khuya cán qua. Tới sáu giờ sáng, các cođng vieđn có cuoơc bô ráp, nhưng tin đi lé laĩm, giới búi đời đã rời choê, đi tứ tán hêt trơn. Lúc đó con Queđ bị đánh thức daơy, nó dúi maĩt ngơ ngác: “Cái gì vaơy? Mới bét con maĩt, mây ođng làm gì vaơy?” Thaỉng Bò: “Bô ráp đó. Lo mà dođng đi.” “Ráp ráp cái gì? Tao đêch sợ.”

Khođng ai thèm hỏi con Queđ với thaỉng Bò. Chị Bạy Cà tong bị dăn veă phường đeơ “hỏi thaím”. Cuoơc bô ráp tan mười phút sau đó, chư dính có chị Bạy.

Thaỉng Lai chứng kiên từ phút đaău tới lúc người ta khieđng cái xác đi. Nó keơ với cođ Mai Baĩc:

“Cái thaỉng “có baău” hay đi với con Nêt đó. Hoơng biêt ai giêt hay bị xe đúng mà cái baău beơ, ruoơt chạy ra moơt đông, gớm quá, ruoăi bu đen kịt.”

Thaỉng Lai nhoơ nước bĩt. Thaỉng Tửng đang sốn đoă ngheă sửa xe đáp bày ở góc đường, nghe, nhaín nhaín cái maịt:

“Mày có nhìn gà hóa cuôc khođng đây? ”

Con Chiên nhạy vođ:

“Tao thây oơng ngoăi với bà Nêt ở Hương Lan chieău qua, rõ ràng quaăn áo đó.”

“Sáng nay, đem sữa leđn cho cođ Bạo, tao thây thaỉng Hai Nuođi trong phòng bà Nêt mày. Maĩt tao thây rõ ràng chớ khođng nghe ai nói nghemaăy. Đi ngang nghe tiêng chửi nhau tao dừng lái, giĩng bà Nêt thì bacađy sô cũng nghe mà. Bạ chửi: Đù má mày, Nuođi. Mày có cho tao nghư moơt chút khođng, mò cạ đeđm, đ...m, cho xứng đoăng tieăn bát gáo hámày... EĐ Tửng, thaỉng anh mày đừng tưởng ngon nghe, giao cho con Chiên là khóc khođng can noơi.”

“Thođi bà, đừng chuyeơn nĩ xĩ chuyeơn kia.” Thaỉng Lai nát. ”Tao nghi thaỉng cha bị giêt, nhăn, đoăng hoă, ví tieăn bị loơt hêt trơn. Vú này khođng yeđn với cođng an.”

“Mà sao bà Bạy Cà tong bị mời veă phường vaơy?”

“Tao hoơng biêt. Sao hỏi tao maăy?”

Mai Baĩc dừng lái nghe chuyeơn moơt lát roăi đi. Cođ gaịp Bạnh đang đứng ở cửa, trođng thây Mai Baĩc, haĩn cười:

“Boơ bà đi coi veă đó à? Bà này gan.”

“Nghe nói chớ ai dám coi.”

Bạnh nhìn đám thaỉng Lai xì xào bàn tán, laĩc đaău:

“Con đường này mà khođng dép được túi búi đời là còn chưa yeđn.Bà thây tui khođng? Đám xì ke sau hẹm tui dép cái moơt. Bà vođ đađy, uông cà pheđ. Bà nghe, khođng heă đaịt chađn vođ quán tui, boơ cheđ hạ?”

Mai Baĩc cười, laĩc đaău, bỏ đi. Bĩn thaỉng Lai cũng kéo nhau xuông phía dưới. Chúng nó đi ngang qua maịt Bạnh, cười cười nói nói, moơt con “bà chòi” còn ngoáy ngoáy cái đít chĩc tức và thaỉng Lai Phá thì vừa chửi túc vừa cười aăm leđn. Hình như chúng cũng khođng heă coi vú giêt người vừa được phát giác kia là quan trĩng.

Còn lái ở cođng vieđn, ođng già aín mày ôm cạ mây ngày nay, đaĩp chiêu naỉm međ man, thưnh thoạng giaơt giaơt người và keđu la trong cơnsôt: “Trạ lái cho tao. Trạ lái tao”. OĐng già này, nghe đađu cùng vợ con đóng tieăn đi bán chính thức. Tàu noơ khi vừa ra khơi, chư moơt mình ođng sông. Trở veă khođng nhà cửa, khođng tieăn bác, ođng lang thang búi đời,dở đieđn dở khùng. OĐng đã nhieău laăn sôt međ man, naỉm cạ tuaăn leê như vaơy, khođng thuôc men, roăi boêng dưng lành mánh, đi đứng như thường, neđn laăn này cũng như mĩi laăn, ođng naỉm moơt choê cũng khođng làm ai quan tađm nữa.

Con Queđ đã tưnh ngụ hẳn, nó nhìn thaỉng Bò naỉm phúc xuông cỏ, thở khò khè ra dáng meơt nhĩc, nó hỏi:

“Mày bịnh?”

“Khođng.”

“Mày đi taĩm đi. Tao cho tieăn nè.”

Nó đưa tieăn cho thaỉng Bò. Có cái máy nước cođng coơng thì đã “caịp raỉn” canh giữ. Moêi xuât taĩm chư 5 phút phại náp từ mười tới hai mươi đoăng. Như vaơy còn chưa ác nhơn baỉng cái thaỉng già dịch bạo veơ ở cơ quan kia, moêi laăn nó taĩm táp phại ban đeđm, náp tieăn cho thaỉng cha roăi mà đođi khi còn phại náp thađn nữa.

Con Queđ nhìn thaỉng Bò leđ lêt tređn maịt đât. Lòng nó se saĩt thương thaỉng Bò. Phại vaơy khođng? Nó thương thaỉng Bò hay thương chính nó? Nó khođng biêt.


Xê trưa, lúc chị Bạy Cà tong từ phường tám trở veă, cođng vieđn vaĩng ngaĩt chạ còn ma nào. Nhức cái đaău quá, hỏi qua hỏi veă cũng chừng đó chuyeơn mà thaỉng chạ chêt quay đơ roăi có sông lái được đađu. Thì chị đã có teđn cà tong roăi, cà tong thì cũng cà tửngnữa. Biêt cái gì thì nói cái đó, còn khođng biêt thì trạ lời khođng biêt. Đù má, mây thaỉng cođng an chưa đáng tuoơi con chị, mà hốnh hĩe dữ quá làm có lúc chị cũng qủu cạ lưỡi. Lúc đó, chị noơi hung leđn:

“Cái gì, tui hoơng biêt thì nói hoơng biêt. Hoơng biêt mà nói biêt sao được. Trời đât, tui đã nghèo taơn máng, sông nhờ cơm thừa canh caịn cụa bá tánh, giữ cái thađn chưa xong cán boơ ơi. Bởi nghèo mới khoơ, đađu có ai dám hốnh hoé người giàu khođng nè...”

“Chị đừng già moăm đánh trông lâp. Chị ở đó thành tinh roăi, ai làm gì chị khođng biêt.”

“Đađu phại vaơy, boơ túi nó đi tieđu đi tieơu tui cũng đi theo dòm? Xời ơi, toàn moơt lũ nghèo đói saĩp thành ma hêt trơn, cán boơ thây hođng? Tui, xương với da...”

Mây tiêng đoăng hoă mới thoát được. Phẹ re. Chị lúc mớ đoă trang đieơm ra, tođ moơt đường chì ở con maĩt. Quen roăi, khođng tođ coi nó trơ làm sao.

Thay cái áo roăi nhét đông áo quaăn dơ vào búi raơm, chị chại lái đaău tóc đi kiêm con Leđ. Con hà bá thieđn lođi giờ này biên đađu roăi. Chị phại đi tìm mây đứa nói cho chúng biêt đeơ có gì thì cùng moơt lời khai giông nhau.

Con Leđ đang ngoăi chách bách ở hàng bún rieđu góc đường, thây chị, cười tươi:

“Định aín xong tođ bún là đi ra phường coi má có gì khođng? Xời, yeđn roăi há? Thây bà son quánh đình huỳnh, dieơn vođ vaơy là yeđn roăi, hêt lo.”

“Lo ođng noơi mày. Tao bị mời ra phường mà mày ngoăi aín tưnh quáhá. Đoă bât hiêu.”

“Thođi đụ roăi, bà. Heê thây maịt là chửi.”

“Đẹ mày cho đau đít.”

“Bà có đẹ ở đít đađu mà đau, vođ duyeđn hođng.”

“Nuođi mày tôn cơm. Bà noơi mày.”

“Đụ roăi nghe. Tui hoơng có ođng noơi bà noơi gì hêt. Mà bà cũng hoơng nuođi tui ngày nào, đừng keơ.”

“Khođng nuođi roăi mày bú sữa chó mà lớn hạ mày?”

“Chaĩc vaơy, sữa chó, má. Tui biêt đi là tự đi aín xin roăi, má nuođi ngày nào hén. Mà thođi, bà khó quá làm sao sông. Nè, má ngoăi xuông đađy, tui mời má aín moơt tođ bún. Moơt tođ cho bạ. Má ngoăi đi.”

Chị Bạy Cà tong cũng thây coăn cào trong búng roăi neđn ngoăi xuông moơt ghê đòn thâp.

“Tao hỏi, đeđm qua mày ngụ đađu?”

“Ngoài phường.”

“Ha, boơ bị dính hạ mày?”

“Tui còn khuya mới dính vú đó. Hođm qua là đúng phieđn tui “đãi”, vaơy thođi.”

Chị Bạy Cà tong thở ra moơt hơi dài:

“May quá. Hoăi nãy tao cũng khai là đeđm qua mày hoơng veă ngụ,mày ngụ nhà bán. Đù má, thaỉng phó phường còn hỏi tao biêt bán mày là ai khođng? Xách mé nữa.”

“Hì hì. Thì cũng phại làm cho có leơ, thaỉng chạ bị xe đúng ở đađu đađu, nhaỉm nhò gì khu vực mình chớ. Má biêt khođng, đeđm qua anh Nuođi bị con Nêt nó vaơt cho, sáng nay veă đi hoơng noơi, phại đi kiêm hai cái trứng la-cót lây lái sức.”

“Nó đađu roăi?”

“Biêt đađu. Sáng thây gađy loơn với con bán xe đaơy trái cóc quá trời. Con nhỏ ghen vì đeđm qua đợi suôt đeđm hoơng thây. Con nhỏ chửi tưới hát sen mà anh Hai cứ cười cười. Roăi hueă, nó dăn anh Hai đi aín trứng gà chớ ai.”

Chị Bạy Cà tong đaịt cái tođ xuông, đứng daơy kéo chéo áo lái cho thẳng thớm:

“Mày trạ tieăn nghe. Tao đi kiêm thaỉng Tửng.”

“Được roăi. Lúc nào chẳng tui trạ. Bà trạ hoăi nào đađu.”

“Moă toơ mày. Keơ.”

Chị Bạy đi tới góc đường, Tửng đang ê hàng, ngoăi khođng hút thuôc.

“Má veă roăi à?”

“Chớ mày muôn tao ở luođn trỏng sao mày? Thieơt ách ngoài đàng choàng vào coơ. Thaỉng cha hoơng chịu đi đađu mà chêt, chêt ngay gaăn nơi đađy mới làm khoơ dađn cùng mát này chớ. Tự nhieđn chư lođi moơt mình tao ra.”

“Chớ má muôn cạ anh Hai và tui ra ngoại nữa sao? Yeđn chưa?”

“Gì mà khođng yeđn mày? Đeđm qua, con Leđ còn đãi thaỉng phó. Còn túi ở đađy đứa nào hoơng biêt thaỉng Hai cạ đeđm bị con Nêt nhôt. Chư có mày...”

“Tui làm sao. Đù má, bà coi chừng cái mieơng...”

“Đù má. Tao ngu cũng ngu vừa thođi. Đeđm qua mày ngụ beđn cánh tao chớ đi đađu nữa. Tao nói chụ nhaơt mày làm khuya laĩm, neđn ngụ như chêt.”

“Rõ là vaơy. Làm bao nhieđu cũng khođng đụ cho má đánh bài với aín hàng. Noơi tiêng nghe bà.”

“Moă toơ mày, mày đưa tao được nhieđu mà keơ. Bởi mé nuođi con bieơn hoă lai láng, con nuođi mé keơ tháng keơ ngày...”

Giĩng thaỉng Tửng há thaơt nhỏ:

“Nè, túi nó có hỏi gì con Nêt khođng?”

“Khođng. Ơ, chẳng có gì hêt. Phẹ re. Thođi mày làm vieơc đi. Có môi kìa mày.”

Moơt anh boơ đoơi vác cái xe đáp đi tới. Chị Bạy Cà tong te te baíng qua đường, tới trước nhà thuôc tađy quôc doanh. Hai ba tâm bieơn ghi: “Coi chừng mât xe, có khóa văn mât.” Chị thây mây teđn “nhà ngheă” đang rà rà quanh đó. Còn phía beđn kia, quán cà pheđ Bách Ngĩc cánh cửa saĩt vừa được mở ra. Bạnh và bà chụ Ngĩc Hoa song song đi ra. Chị người làm kéo cửa saĩt lái, nhìn theo nhoơ toét moơt bãi nước bĩt.

Moơt teđn “nhà ngheă” nháy maĩt với chị Bạy cà tong. Hieơu ý, chị tới đứng saĩp hàng sau lưng moơt người đàn ođng đang saĩp hàng mua thuôc. Lúc người đàn ođng mua xong, saĩp quay ra, chị Bạy hích vào anh ta moơt cái như vođ tình. Gói thuôc tređn tay rơi xuông đât, anh ta cúi xuông nhaịt và chị Bạy cà keđ xin loêi đi xin loêi lái.

Moơt thoáng sau, lúc chị Bạy Cà tong văn xêp hàng sau đuođi thì beđn ngoài, giĩng người đàn ođng hớt hại:

“Cướp. Cướp. Cướp xe đáp!”

Anh ta vừa la vừa cháy theo. Chiêc xe đáp cụa anh đã quéo sang đường Leđ Lợi và mât hút. Anh ta quay trở lái tieơm thuôc tađy quôc doanh, nhìn vào cái choê trông khođng nơi chiêc xe đáp anh đã dựng

với đođi maĩt ngaơn ngơ vođ hoăn. Ai đó đúng vào vai anh:

“Đi thưa cođng an đi. Ra phường đi.”

Moơt người khác chư cho anh cái bạng:

“Khođng biêt đĩc à, người ta đã ghi, khoá văn mât.”

“Thưa vođ ích, biêt đađu mà tìm.”

Moêi người moơt cađu, keơ cạ vài dađn “nhà ngheă” ở lái đeơ nhỡ có nguy cơ thì chaịn, cũng nhạy vào hỏi han:

“Xe anh có khóa khođng?”

“Có khóa.” Người đàn ođng nói như mêu.

“Thì có khóa văn mât, người ta ghi rành rành sao anh khođng thây?”

“Tui mới hĩc taơp veă...”

Da maịt anh ta vàng khè. Trođng boơ dáng dở khóc dở cười toơi nghieơp. Nhưng khođng ai ở lađu mà toơi nghieơp cho anh, người ta dãn daăn ra hêt, và chính chị Bạy Cà tong là người sau cùng lớn tiêng nhât:

“Mèn ơi, anh ra thưa phường ngay, đi trình ngay, phía này này...đi đi.”

Người đàn ođng đi theo hướng tay chị Bạy chư. Chị Bạy cũng đi nơi khác, choê chị ngaĩm là cửa hàng kim khí đieơn máy. Kieđn nhăn moơt tí thođi, thê nào chẳng có moơt con moăi “khờ” tin vào cái khóa.

Ở góc đường, thaỉng Tửng văn sieđng naíng caĩm cúi vá ruoơt xe đáp. Hai tay đeău baơn, nhưng điêu thuôc lá gaĩn tređn mođi Tửng văn cháy đỏ.

“Đù má nó.”

Chị Bạy Cà tong tự nhieđn bực tức. Sao cái mieơng như mêu tređn khuođn maịt người đàn ođng mât xe đáp cứ ám chị hoài. Baơy thieơt, nêu biêt thaỉng cha hĩc taơp cại táo veă, thì chị đã khođng cho thaỉng “nhà ngheă” xớt ngĩt. Nhưng thođi, đời mà, xui ai nây chịu.

Moơt teđn khờ lái saĩp náp máng nữa. Ừ lúi húi khóa cho chaĩc vào. Có phại dađn hĩc taơp nữa khođng? Con chuoăn chuoăn này may ra khođng phại là dađn hĩc taơp. Maĩt chị Bạy Cà tong sáng trưng, ngón tay trỏ và ngón tay cái chaơp lái với nhau, heơt như hoăi còn bé, rình baĩt chuoăn chuoăn ở bờ ao.

NHÃ CA

(Trích “Đường Tự Do Saigon”)



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home