MỘT ĐÊM GIÁNG SINH
Nhă Ca



Sớm Mai nói:

“Ḿnh mở cửa kiếng ra nghe, mẹ. Đâu ngán ǵ nữa.”

“Ừ, mở tung hết ra, con.”

Cửa mở. Tiếng ồn ào dưới ḷng đường hắt lên inh ỏi. Chắc không phải v́ gió đâu. Chính hơi thở đêm Giáng Sinh của con đường Tự Do đang làm rung rinh cành là me ng̣ai cửa sổ.

Mấy tháng có anh Mai Thảo trong pḥng, dù căn lầu mặt tiền nóng muốn ngộp, mấy cánh cửa kiếng có dán giấy phản quang cứ phải đóng im ỉm suốt ngày đêm. Vậy mà c̣n có lần lên ruột v́ sợ.

Một bữa, chị Hoàng, (vợ anh Thanh Thương Hoàng, chủ tịch nghiệp đoàn kư giả cũ, đang tù ở Gia Trung với Từ) đi qua ghé vô thăm, báo tin buồn: ông Lê Khải Trạch mất trong tù.

Ông Trạch, thân phụ chị Hoàng, thời Đệ Nhất Cộng Ḥa, là Đổng Lư Bộ Thông Tin, mấy lần quyền Bộ Trưởng. Tuy không viết văn, ông là bạnchung của văn giới, tính t́nh hào sảng. Hồi 1965, Hà Tường Cát, Đỗ QuưToàn và Từ, tổ chức đọc thơ ở khuôn viên Đại Học Văn Khoa, ông Trạch tới kể giai thọai kháng chiến, đọc thơ Quang Dũng. Sau 1975, cựu BộTrưởng thông tin Trần Chánh Thành tự tử. Ông cựu Đổng Lư Trạch, đưa đám tang bạn xong, bị công an cộng sản tới bắt.

Đang ngậm ngùi báo tin thân phụ mất, chị Hoàng bỗng nhớ ra điều ǵ, hỏi:

“Này bà, nhà này trên lầu chỉ có bà với các cháu ở thôi à?”

“Dạ, chỉ mấy mẹ con, đâu c̣n ai nữa.”

Chị Hoàng ngạc nhiên:

“Sao khi băng qua đường, nh́n lên, tôi thấy một người cao ngoằng ở ngay trên lầu. Bà coi lại đi.”

“Làm ǵ có ai. Chắc thằng cháu Đông đó mà. Nó đang học trên lầu.”

“Không phải thằng Đông. Một người đàn ông rơ ràng, tôi không lầm đâu.”

Thấy tôi cố cười, đáng trống lảng, chị Hoàng không hỏi tới nữa, nhưng mắt nh́n ánh lên vẻ nghi ngờ, tinh quái.

Nghe kể lại, anh Mai Thảo giật ḿnh:

“Tôi đâu có mở. Cô bảo cửa kính có dán giấy phản quang mà, sao bà ấy thấy được?”

Vậy là từ đó, anh mất luôn cái thú cuối cùng, hết dám ra đứng gần cửa kiếng nh́n xuống đường phố. Giờ này, anh đang ung dung đón giáng sinh nơi đảo. Mấy cánh cửa sổ cũng mở ra được rồi.

“Vui kinh khủng. Mẹ ra coi nè, mẹ.”

“Trời ơi. Mẹ ra coi mau. Mau lên, mẹ.”

Hai ba đứa con cùng lên tiếng kêu.

Dưới nhà, cửa trước cửa sau đă khóa kỹ. Mấy mẹ con dồn hết lên lầu, đứng bên nhau, nh́n xuống đường phố đèn điện sáng trưng. Suốt con đường Tự Do, cả vỉa hè lẫn ḷng đường, là ḍng người cuồn cuộn, chen chúc dẵm đạp lên nhau, tới mức chỉ c̣n đứng yên một chỗ mà la hét.

“Mẹ, coi ông Liên Xô ḱa, vui chưa, mẹ.”

Cháu Phương Đông, leo tuốt lên ngồi trên bệ cửa sổ, đưa tay chỉ xuống.

Giữa đám đông dưới ḷng đường, nổi vượt lên cái đầu hói của một người Tây Phương. Bốn năm cánh tay xung quanh vói lên đầu ông ta, xoa lấy xoa để. Một đám bụi confetti bay mù. Cái đầu hói bị đè dần xuống, hai cánh tay ông ta chới với kêu cứu, rồi cũng ch́m khuất luôn trong đámđông. Tội nghiệp. Ông ta đang bị bọn trẻ du đăng “làm thịt.”

“Quá mười hai giờ rồi. Sao không nghe tiếng chuông mẹ? Con nghenhà thờ Đức Bà được phép làm lễ nửa đêm mà.” Sớm Mai nói.

Làm sao có thể nghe nổi tiếng chuông. Đám đông dưới đường càng lúc càng dồn lại đặc cứng, ́ ầm như biển động. Ngay phía ḷng đường trước cửa nhà, bỗng có tiếng la lớn:

“Đầu trâu đâu?”

Nhiều giọng khác cùng vang lên:

“Có trâu.”

“Mặt ngựa đâu?”

Lại nhiều giọng đáp:

“Có ngựa.”

Một tiếng thét lanh lảnh vang lên.

Trên những cái đầu nhấp nhô, một cô gái bị tung lên cao. Nửa ḿnh ở trần, không áo, không nịt vú, cô như đang ngồi chới với rồi nằm dài ngay trên đầu đám đông. Thoắt cái, chiếc váy c̣n lại, rồi cả mảnh quần lót, cũng bị giựt nốt. Cô gái lơa lồ bị tung lên, rơi xuống, dẫy dụa thêm một lát trên những dầu người lổn ngổn, rồi bị ch́m lấp. Không nghe thấy tiếng thét tội nghiệp của cô. Tiếng la hét, kêu cứu, cười giỡn của đám đông hợp lại thành một thứ âm thanh kỳ dị, như tiếng biển động. Nó nuốt chửng tất cả.

Cô gái tội nghiệp rồi ra sao, có bị đạp dẹp lép trên đường phố không? Không biết.

Nhớ giáng sinh năm 1975, số bạn bè rớt lại c̣n họp mặt đông đủ. Thái Thanh hát xong, ngất ngư một lát, trời đă gần sáng. Cả bọn vài chục tên, kéo ra khỏi nhà Nghĩa ở Hiền Vương, đi bằng đủ thứ xe hơi, Honda, xe đạp, một đoàn lên Tự Do. Quán cà phê Hoàng Gia vừa lúc đóng cửa, chủ nhân người Pháp khi đó c̣n ở lại, mở cửa riêng đón khách quen. Ngồi quây quần bênnhau, Từ nói: “Đây là lần cuối cùng Saigon c̣n đủ phong độ để mừng Noel. Sẽ không bao giờ c̣n một Noel đông vui thế này nữa.”

Có lẽ chỉ đúng với chúng tôi. Giáng sinh năm ngoái, 1976, c̣n nằm trong cát sô nhà tù, không biết Saigon ra sao. Năm nay, đường phố h́nh như c̣nđông hơn cả những năm trước 1975. Áo quần vẫn sặc sỡ đủ kiểu. Chỉ có điều, đám đông h́nh như ngày càng hung dữ và bất lực hơn trước.

Đă quá nửa đêm, vẫn chẳng nghe thấy tiếng chuông nhà thờ. Bọn con nít bị buộc đi ngủ. Vành Khuyên 4 tuổi, chung pḥng với mẹ, trước khi ngủ c̣n hỏi:

“Vậy là ông già Nô En không đến nữa, hả mẹ?” …

NHĂ CA



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home