|
||
|
“Chị rảnh không?” “Chi vậy?” “Rảnh em chở chị đi thăm ông Hồ Hữu Tường.” Khùng điên ǵ đâu. Ông ta đang ở một trại tù nào, Xuyên Mộc, Hàm Tân, Long Khánh, hay xa lắc, Gia Trung. Mấy cậu c̣n trai trẻ, hoàn cảnh nào cũng đùa được. “Em có đùa đâu. Ông ta đang ở nhà mà.” “Ủa, được tha rồi sao?” “Chưa. Nhưng chết.” Chết. Đâu có ǵ đáng cho tôi ngạc nhiên. Nhưkhi nghe tin anh Hoàng Vĩnh Lộc, anh Minh Đăng Khánh, anh Trần Việt Sơn, anh Nguyễn Mạnh Côn… Không có anh Sỹ và các anh khác. Cũng không kịp thông báo. Ngồi lên yên sau, tôi nhờ cậu em đèo tới đó. Rồi công an, mật vụ, theo dơi, mượn cớ khó dễ th́ sao? Mặc kệ. Thời buổi mà đi thăm người chết cũng là một trọng tội th́ c̣n nói ǵ nữa. Tới đầu con ngơ, sực nhớ thiếu một cái phong b́. Nhớ, quanh đây, có một nhà quen thân anh Nguyễn Chánh Lư. Tôi ghé. Quang đi vắng. Chỉ có người mẹ đang tụng kinh trên căn gác nhỏ. Cứ cắt ngang chầu kinh, hỏi xin cái phong b́. Bị gấp quá. Bà mẹ dừng tay chuông mơ,kiếm chiếc phong b́. Đưa, hỏi: “Ai chết vậy?” “Ông Hồ Hữu Tường, ngơ đối diện với bác đó.” “Trời Phật ơi. Ông ta à? Làm sao mà chết? Đang ở tù mà chết. Ông ta… Gượm, cho tôi góp một thẻ hương thắp cho ông ta với. Giời đất ơi.Nam mô a di Đà Phật… Tôi đi xuống căn gác, tiếng chuông mơ trên lầu vọng theo. Con ngơ đang đường thẳng th́ nở ph́nh ra. Căn nhà nhỏ dựa vào một trạm biến điện., có rạp che trứơc sân, dễ nhận. Bàn gỗ kê dài, ghế băng. B́nh trà, chén nhựa. Khá đông. Những ai vậy? Không thấy mặt một người quen nào. Có tới mấy người đàn bà. Chưa mặc tang phục. Quan tài đặt giữa nhà. Chắc phải tới đó trước để đốt một nén nhang. “Mời chị dùng nước.” Ai đó nói. Giọng Chủng tiếp: “Chị Nhă, bác gái ở đây này.” Một bàn tay đặt lên vai, đưa lên nữa, vuốt tóc tôi. “Nhă Ca đây hả? Chào cháu. Bác có biết cháu. Biết thôi, phải nhờ bác trai chết, mới nh́n thấy mặt cháu.” Nh́n lên. Chưa bao giờ tôi thấy một người đàn bà đẹp như thế. Chưa bao giờ. Thật mà. Nh́n bà ta coi, dong dỏng cao, thanh tú. C̣n nét mặt ḱa, mắt sáng một cách kỳ lạ. G̣ má cao, mắt mũi miệng cân bằng giữa sự hiểu biết, thông minh cùng nét lạnh lùng đến tàn nhẫn của sức chịu đựng. Chiếc phong b́ trên tay sao bỗng ngượng nghịu quá. “Đưa phong b́ đây. Tốt. Tốt lắm.” Dơng dạc, b́nh tĩnh, mà c̣n đầy thân mật nữa. Một cái ôm vai, xiết nhẹ. Lại quay sang trả lời câu thăm hỏi của người khách khác tới viếng. Lúc đó, tôi mới chợt nhận ra nhiều bộ mặt ch́m nổi của công an, giả dạng đủ hạng người. “Dạ, thưa… nhà tôi c̣n sống được từ trại tù, tới đầu con ngơ. Dạ thưa, tắt thở ngay đầu ngơ. Có kịp nh́n thấy nhà cửa không à? Dạ thưa, chẳng cần đâu, nh́n làm ǵ mọi thứ đă không c̣n như cũ… Vâng, thưa, lúc nhà tôi về tới nhà, chỉ có khoảng nơi trái tim c̣n hơi ấm…” Bà đưa tay lên. “Dạ, tôi lấy kịp chút hơi ấm ấy. Dạ, nó vào hết đây.” Miệng có méo xệch đi. Nước mắt có rơi? Không. Vẫn khuôn mặt b́nh tĩnh, tuyệt đẹp. Buổi sáng hôm sau, con ngơ mở ra đường Trần Quang Khải chật ních người. Tôi đứng chờ trước ngơ. Khi quan tài đi qua, dẫn đầu là anh Tuấn, hai tay bưng di ảnh ông bố. Bức ảnh xung quanh như bị xóa sạch hết. Chỉ có khuôn mặt ông Hồ Hữu Tường ngước lên, với cái micro trứơc mặt.Ông ta nói ǵ với hư vô và hư vô đang nói ǵ với ông ta? Ô hay, đă tưởng là không khóc được nữa. Chẳng nhớ bao lâu sau, có dịp ghé lại. Vẫn ngôi nhà xưa, cũ kỹ, điêu tàn, bề bộn hơn. Bước vào nhà, vắng ngắt. Nhà cửa ngổn ngang những bao gạo, thúng, gánh bỏ không. Gặp lại người con tên Tuấn. “Xin lỗi. Tôi muốn thăm cụ bà.” “Mời chị vào. Mẹ tôi có ở nhà.” Bước vào, ngơ ngác. “Bác đâu?” “Mẹ tôi kia ḱa, chị.” Theo tay, nh́n lên. Bàn thờ giản dị. Trên cái tủ nhỏ, bên trong đồ đạc đă trống hốc, là hai bức ảnh, chung một bát hương. Bức ảnh bà cụ đă đứng tuổi, mắt sáng, đẹp, bên cạnh ảnh ông chồng nhà văn nghiêm trang. Mắt cả hai như đang nh́n tôi, mỉm cười. NHĂ CA |
|
|