BÁC BA MAI THẢO
Nhă Ca



Suốt buổi trưa, con hẻm phía sau nhà, tiếng người la, tiếng chân chạy rần rần. Bố ráp. Bà Ngọai chỉ huy mấy đứa nhỏ, đem đủ thứ đồ lỉnh khỉnh, chặn cứng bên trong cánh cửa sau.

Chín căn phố lầu, cạnh khách sạn Continental trên đường Tự Do cũ, mỗi nhà đều có cửa sau, mở ra một con hẻm chung, kế cận hăng xe hơi Citroen, ăn ra phía đường Lê Thánh Tôn.

Đầu thập niên sáu mươi, nhà cuối con hẻm, số 138 là Câu lạc bộ văn hóa của anh Phạm Xuân Thái, nơi lui tới của văn giới Sài G̣n. AnhThái là Tổng Trưởng Thông Tin dưới thời chính phủ Ngô Đ́nh Diệm, hiện đang đi tù đâu ở Bảo Lộc. Ngôi nhà đă đổi chủ từ lâu. Trước 1975, vợ chồng Cung Tiến cũng có thời đóng đô ở đấy. Con hẻm bao năm đầy h́nh bóng bạn hữu, bỗng chốc đổi đời, thành sào huyệt của x́ ke, ma túy.

Dân chích choác, chả biết từ bao giờ, chiếm hết con hẻm. Cửa saunhà nào cũng có lần bị cậy, bị trộm. Đành phải nèn chặt. Tuần nào cũng thấy vài xác chết nằm chèo queo trong hẻm bị kéo ra đường. Công an phường đă cố dẹp nhiều lần, chẳng ăn thua ǵ. Bên này đường Lê Thánh Tôn là lănh thổ phường chin. Bên kia đường, khu công viên Chi Lăng, vương quốc của dân bụi đời, lại thuộc phường tám. Trước đây, khi bị công an đuổi, chỉ cần băng qua đường là huề.

Hai căn phố kế cận, lâu nay cửa đóng im ỉm, vừa có chủ mới. Một cô cụt tay, nữ tướng, xếp lớn bên thành đoàn. Một bà bề thế, nghe đâu làcon đẻ của anh hùng Lư Chiến Thắng (tên mới của đường Yên Đỗ), con nuôi Tổng bí thư Lê Duẩn, lại có cha ghẻ đương thời là Thiếu tướng Trần Hải Phụng, tư lệnh Quân khu 7. Con ruột, con nuôi, con ghẻ. Thếgia vọng tộc kiểu mới, dây mơ rễ má tùm lum. Thêm ông Xích Điểu, chủ nhiệm nhật báo Sàig̣n Giải Phóng, bạn thiết của “đồng chí bí thư thành ủy” Nguyễn Văn Linh, vừa dọn vào khu bin đinh cuối dẫy.

Toàn thứ dữ cả. An ninh con hẻm có cơ thành mục tiêu bắt buộc. Cuộc bố ráp lần này, quyết liệt ra mặt.

Anh Mai Thảo xuất hiện đúng buổi trưa căng thẳng ấy.

Người cháu tên Chấn, ḍ đường từ hôm qua.

“Ḍ hỏi hết ngả rồi. Căng lắm. Chỉ c̣n cô thôi.”

Th́ đến. C̣n băn khoăn ǵ nữa.

Phải nhờ một cậu em ngồi canh sẵn ngoài cửa. Chờ.

Hai chú cháu đi như người dạo phố, th́nh ĺnh, lách vô nhà thật nhanh. Mũ xụp, kính đen mở ra. Phong độ lại ung dung, chững chạc.

“Từ ra sao rồi?” Anh Mai Thảo hỏi.

“Đưa lên trại Gia Trung trên Kontum. Hơn hai tháng rồi. Cả anh Tế,anh Sỹ, Trịnh Viết Thành… Đang lo đi thăm Từ lần nữa.”

“Tôi tạm ít ngày. Chờ ư kiến Từ.”

“Chúng ta đều biết Từ thế nào. Anh đừng bận tâm.” Tôi nói.

“Ít bữa cháu sẽ trở lại.’

Người cháu tên Chấn đứng lên chào.

Tôi bảo:

“Không cần đâu. Thỉnh thoảng thôi. Chúng theo dơi đấy. Cẩn thận.”

Chấn rút lẹ ra vỉa hè. Tôi bảo anh Mai Thảo:

“Lên lầu, anh ạ. Giang san anh em ḿnh với các cháu trên ấy.”

Cúp điện. Phía trong nhà như cái ống tối thui. Cầu thang xoắn ốc lên lầu nằm tít măi phía trong, sát cánh cửa mở ra hẻm. Phía ngoài, th́nh ĺnh có tiếng la, tiếng chân chạy, tiếng đập cửa. Tôi đẩy anh dồn bước.

Lên hết cầu thang, qua dẫy hành lang tới căn lầu phía trước mặt tiền Tự Do, mới có thể giải thích.

“Không sao đâu. Công an bố ráp lục bắt mấy người x́ ke sau hẻm.”

Cửa sổ lớn mở ra ṿm me xanh. Phía dưới là phố xá. Thấy anh dợm bước, muốn nh́n rồi lại vội thối lui, tôi nói thêm:

“Yên tâm. Cửa kính dán sẵn giấy phản chiếu. Trong nh́n ra phố được, mà ngoài nh́n vô không thấy đâu.”

“Nhà cửa gớm nhỉ?”

Hang cọp mà. Nhớ lần bị công an hù là họ đă bắt được Mai Thảo, tôi nh́n anh. Cười.

Từ đây, trong nhà, anh trở thành bác Ba thân thiết của các cháu.

. . .

Bữa ăn: toàn món khoai xùng khét lẹt. Cuồng cẳng trên căn lầu tù túng, lâu lâu, lúc khuya khoắt, bác Ba của bọn nhỏ cũng mở cửa sau, liều ḿnh tiếu ngạo giang hồ, đôi khi kiếm được cả tí tiền mang về.

Buổi chiều, một cậu em thân tín hớt hải tới nhà:

“Chị. Em thấy ông Mai Thảo ung dung đứng đầu phố, ngay khu mấy cửa tiệm đầy công an qua lại. Miệng lại c̣n cười cười, ph́ phèo thuốc lá nữa. Vậy mà có người bảo ông ấy đang bị lùng bắt.”

Măi nửa đêm mới thấy anh về được tới nhà. Hai anh em trong căn pḥng lù mù. Tôi nổi điên:

“Anh tính diễn tṛ ǵ mà xớ rớ ng̣ai đó? Chúng nó lùng bắt anh tới mức nào? Bao nhiêu người lo lắng cho anh ra sao? Anh không thèm biết à? Biết mà sao c̣n mang mạng ra đó đùa với mấy thằng công an?”

Chắc thấy tôi hung dữ láo lếu quá, có lúc anh kêu lên:

“Ô hay. Đến cả Nhă mà cũng c̣n không hiểu tôi nữa hay sao?”

Hai anh em ngồi lặng bên nhau. Một lát, tiếng anh vang lên trong bóng tối:

“Tôi đă thường tự nhủ ḿnh không biết bao nhiêu lần. Đúng ra, chỗ của tôi phải là ở bên Từ, cạnh Nguyễn Sỹ Tế, Doăn Quốc Sỹ, Mặc Thu…Bao nhiêu người đă vô tù được. Tại sao tôi lại không? Đó mới là chỗ tốt nhất, đúng nhất dành cho tôi. Tôi là cái ǵ mà lại khác bạn hữu? Tôi có nói với Nhă điều này rồi mà. Phải không? Nhă nghĩ thế nào?”

C̣n nghĩ ngợi ǵ nữa. Cơn điên nguội ngắt. Phải. Anh có nói với tôi. Nhà tù, chỗ tốt nhất, đúng nhất, yên nhất. Có lẽ không chỉ cho anh mà cả cho tôi nữa. Nhưng cái anh Mười Kết Sở Bảo Vệ Chính Trị, anh ta cũngvừa mới nói vậy. Để cho anh bị bắt, nếu chúng tôi c̣n có ngày an lành, xum họp, trước mắt mọi người, liệu tôi sẽ thành thứ người ǵ? Làm sao phân giải với chồng con, bạn hữu?

Tôi không thể kể với anh Mai Thảo điều này.

Cũng không thể kể cả việc ngay sau khi rời khỏi các nhà mang bảng hiệu Ban xây dựng sở nhà đất, tôi đă đi đứng như thế nào, cầunguyện phó thác ḿnh thế nào, dưới chân Đức Phật Tổ, mà bao lâu tôi chưa hề t́m tới để nương dựa.

Chúng tôi vốn khác nhau. Tôi đă bảo Mười Kết vậy, khi anh ta hỏi về quan hệ giữa anh Mai Thảo và vợ chồng tôi. Trong đời sống, quả thật là vậy.

Đúng là tôi thường hung dữ láo lếu.

Không sao. Bác Ba của bọn nhỏ hẳn phải thừa độ lượng.

.............................

Vừa về tới cửa, đă thấy Sớm Mai chạy ra, mặt thất thần, lo lắng nh́n mẹ:

“Mẹ. Mẹ sao vậy? Mẹ đi đâu vậy? Bác Lư tới chờ mẹ lâu rồi. Không biết mẹ đi đâu, bác với con lo quá.”

Anh Lư đă ngồi nhà trong, bên ly trà nguội.

“Chị Nhă. Tôi nghe chuyện hai cháu kể rồi. Tôi mới hỏi. Sắp có một chuyến tin cậy. C̣n một chỗ. Có thể cho cháu Sớm Mai đi trước. Nếu chị quyết định, tôi đóng tiền cho cháu. Chị rán b́nh tĩnh.”

“Có ǵ đâu mà phải rán, anh Tư. Anh lên lầu với tôi. Đi, anh lên đây.”

Anh Lư nh́n tôi, nh́n cháu Sớm Mai. Chắc anh không tin là tôi đang b́nh tĩnh.

“Anh lên đi. Có chuyện trên đó. Từ muốn tôi để anh biết chuyện này.”

Hai người đàn ông gặp nhau trên lầu. Họ ngồi trên mặt gỗ trước đây là sa lông, nệm đă gỡ bán.

Cũng với họ, sau tháng 4.1975, chúng tôi c̣n có chung với nhau một bữa ăn, trong pḥng ăn riêng trền lầu tiệm Tài Nam. Có anh Hoài Bắc.Thêm cả anh Bính, cũng một ông Tổng Giám Đốc Ngân Hàng, trước làm phụ tá cho anh Lư. Rượu vô, ông Tổng Bính nhất định trổ tài làm thơ.Nhạc sĩ và nhà văn nổi giận. Đôi bên suưt có chuyện. Cả anh Lư, lẫn chúng tôi phát mệt mới can nổi. Kỷ niệm vui. Chẳng ăn nhằm ǵ. Họ cũng đă biết nhau. Bây giờ, nên biết nhau hơn nữa.

“Anh Lư à. Chưa phải là cháu Sớm Mai hay tôi đâu. Anh thấy tận mắt nhé. Anh Mai Thảo cần một chỗ đi trước.”

Khi chia tay, một ḿnh đưa anh Lư xuống nhà. Vừa qua khỏi cầu thang, anh dừng lại, nghiêm nghị ngó tôi.

“Chị Nhă. Thật chị không biết trời biết trăng ǵ nữa. Tôi không hiểu phải kêu chị là ǵ. Là khủng long, là cọp, là beo, là ... ẩu tả.”

Không hiểu thấy mặt mũi tôi gớm ghiếc ra sao, đang nghiêm, anh Lư vội cười x̣a.

“Mà thôi. Cũng phải ...vậy thôi. Để về nói cho nhà tôi biết. Chúng tôi sẽ cùng lo với chị.”

NHĂ CA



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home