|
||
|
Việc đội đá đó, Ngọc Dũng có chứng kiến, và phải nói là... có liên can. Tôi gặp ông Hoàng Cơ Minh lần đầu, ở nơi đây, ở miền Đông. Năm đó, nhân tổ chức Đại hội Chính nghĩa, tôi có nhờ Ngọc Dũng vẽ dùm một tấm bích chương cổ động. Và trở thành nạn nhân đầu tiên của hiện tượng mà sau này (và trước đó, có khi là măi măi) tôi cười cười gọi là "xung đột giữa chính trị và nghệ thuật, cái ǵ chỉ đạo cái ǵ". Ngọc Dũng vẽ tấm bích chương cũng hiền như anh: một cánh đồng xanh bát ngát màu quê hương, một khoảng trời xanh lam hiền ḥa và một cánh chim bồ câu với lá cờ. Tấm bích chương không có bàn tay gân guốc giương cao một nắm đấm phá trời hay một khẩu súng, kiểu mộc bản hiện thực khá phổ biến vào những năm 60-70. Ạng Minh tỏ ư không hài ḷng với tấm bích chương thiếu chất khích động và quá hiền lành đó. Tôi th́ cho là tấm bích chương này đạt mục tiêu, nó nói lên tinh thần hiếu ḥa của dân ḿnh. C̣n Ngọc Dũng th́ không biết rằng đă có một cuộc tranh luận xảy ra... v́ tác phẩm tôi mạn phép gọi là "dấn thân" của anh. Lúc đó, tôi quư anh quá để đ̣i hỏi anh làm bất cứ ǵ trái ngược với tâm tư của anh. Cuối cùng, tôi t́m ra giải pháp dung ḥa, là viết thêm một câu khích động lên tấm bích chương! H́nh như là ông Minh, và nhất là những chiến hữu khác của ông, đều có vẻ hài ḷng với lối "bổ túc" này. Tôi th́ mừng là có được sự đóng góp của Ngọc Dũng, một người nghệ sĩ hiền ḥa và tiêu biểu cho tinh thần sáng tạo phóng dật của nghệ thuật, ở bên ngoài chính trị mà cũng góp phần cho đại cuộc. Ngọc Dũng hoàn toàn không nói ǵ về việc này nữa, mà tôi cũng không biết là anh không vui. Ngày Đại hội Chính nghĩa, giữa cả ngàn người đang sôi nổi khí thế đấu tranh, anh với tôi ngồi thầm lặng trong đám đông bên dưới, như "quần chúng" quan tâm có ḷng, thế thôi. Phải đến mười mấy năm sau, khi tôi đă giă từ giấc mơ đội đá và trở về đời sống b́nh thường, Ngọc Dũng mới nhắc lại chuyện cũ. Và nhẹ nhàng cho tôi hiểu là anh không vui với việc ai đó ghi thêm một khẩu hiệu cổ động trên tấm bích chương năm xưa! Tôi trả lời, là tôi c̣n thiếu anh một lời xin lỗi về việc đó. Ngọc Dũng cười x̣a, vẻ bao dung: "À nếu là của bạn th́ thôi!"... Nếu là bạn của Ngọc Dũng, th́ mọi việc đều có thể thôi được. Người ta thường nói tới mối giao t́nh giữa bằng hữu thật nó cũng nhạt như nước lă, chẳng làm ḿnh say mà c̣n măi ở nơi đó. Ngọc Dũng có thể là tiêu biểu của t́nh bạn nhẹ nhàng, ân cần và bền bỉ như vậy. Ngồi uống rượu với anh, ḿnh không thể say v́ rượu được, v́ anh từ tốn uống chậm răi, và say mê kể truyện về những người bạn khác. Anh là cái gạch nối giữa chúng tôi. Nói về tài thơ của Thanh Tâm Tuyền, tật uống rượu xoay ly của Cung Tiến, phong cách nghêng ngang tới tuyệt vọng của Mai Thảo, vẻ lầm ĺ như than bỏùng dưới lớp tro nguội của Duy Thanh... Ngọc Dũng là người mô tả hay nhất, với sự tŕu mến và khâm phục dành cho từng người, ở từng nết mà anh biết rơ nhất. Anh cũng là người nhỏ nhẹ xoa dịu những bực bội nếu có của anh em chúng tôi với nhau. Khi Mai Thảo sắp mất, Ngọc Dũng đă mấy lần từ miền Đông bay qua Cali thăm bạn, và lại trở qua tiễn bạn lần cuối, b́nh thản, không phẫn hận, không ồn ào. Sau khi Hiển mất, và những người bạn khác nữa theo nhau ra đi, chúng tôi than với nhau là tụi ḿnh bị mất mùa quá nặng. Ngọc Dũng hơn tôi đúng một giáp, cùng với „n, Thiệp, chúng tôi là bốn con khỉ tuổi Thân. Và những con khỉ "trẻ" chúng tôi hay nói với nhau, ước ǵ khi lớn tuổi cũng được như Ngọc Dũng. Không ai ngờ là anh lại bị bạo bệnh và ra đi nhanh như vậy. Tôi không có được phản ứng b́nh thản của Ngọc Dũng khi anh thăm Mai Thảo bên giường bệnh. Cầm tay anh trong mấy ngày cuối, tôi có buông lời oán trách "Lăo Tặc Thiên", v́ tiếc anh vô cùng. Tôi luyến tiếc măi đêm 31 tháng 12 năm rồi, khi chúng tôi chào mừng năm 2000 ở nhà anh. Nhờ anh và chị Lệ, chúng tôi có không khí ngày Tết, bấm h́nh kỷ niệm lia chia bên cạnh ông Nguyễn Tú đầu tóc bạc phơ, những tấm h́nh của ba thế hệ tôi nghĩ là sau này chúng tôi khó dám nh́n lại mà không rơi nước mắt. Mới hồi tháng Năm, tôi có nhờ anh vẽ mẫu tấm dust jacket cho cuốn Gọng Ḱm Lịch Sử sắp in của ông Bùi Diễm. Anh cần cù làm việc, gọi tôi cả chục lần để bàn về từng esquisses đầu tiên của anh. Thế rồi, anh buông tất cả khi biết ḿnh bị đau. Trong nhà và bằng hữu đều nhắc lại, là anh băn khoăn măi v́ việc dù rất nhỏ cũng bỏ dở dang...... Anh chu đáo và chí t́nh cho tới lúc cuối. Khi Ngọc Dũng đi rồi, tôi mới ư thức được sự liều lĩnh của ḿnh: hai lần nhờ anh dùng nghệ thuật để tô điểm cho một tài liệu thực ra anh không thích, v́ liên hệ tới chính trị. Trong khi đó, dù đă bao lần tới pḥng tranh anh vừa thiết trí khi về hưu và chuẩn bị vẽ thật nhiều, tôi chẳng một lần nói chuyện về hội họa, và tới nay, chẳng có một kỷ niệm nào của Ngọc Dũng ở trong nhà, v́ luôn nghĩ rằng Ngọc Dũng sẽ c̣n măi ở nơi đó. Giờ đây, kỷ niệm của anh đă nằm sâu trong kư ức, và tôi tự nhủ, mất một người bạn như Ngọc Dũng th́ quả là một mất mát lớn. Mươi năm trước, khi Phạm Đ́nh Chương ra đi, chúng tôi biết là ḿnh mất thêm Sàigon một lần nữa. Lần này, tới lượt Ngọc Dũng, chúng tôi ư thức được là một thời đang qua đi và chúng tôi chẳng c̣n ǵ. Nguyễn Xuân Hoàng gọi tôi mấy lần: "cậu Hoàng đây, cậu Nghĩa phải viết ǵ cho Ngọc Dũng đi chứ!"... Tôi biết là viết ǵ cũng chẳng nói cho hết nỗi phẫn hận của ḿnh. Tôi không c̣n ưa miền Đông này nữa; mà lại sắp qua một mùa Đông nữa, khi không c̣n ngồi trầm ngâm uống rượu bên Ngọc Dũng, hiền ḥa mà vững chăi như trái núi. NGUYỄN XUÂN NGHĨA |
|
|