|
||
|
buổi mai và trưa lặng bài chim hát: phỏng mấy niên? tôi ngỡ trần thế đă chia tay với giống lông vũ lắm lời; ngược lại, gió (lắm lời không kém) th́ ắp ứ; thế nên, nhắm nhút hoài, đến lúc nào kia, gió sẽ (được tôi cho) mang tên một loài chim [ừ, nếu sai th́ cũng không tệ lắm, bởi gió và chim đều nằm trong phường có-cánh]; đêm về th́ rất ổn, bởi tôi sẽ tự trói thúc bằng ma-đồ-sợi-của-những-trận mộng-tinh-không-khởi-cũngkhông- kết; em h́nh dung nhé: nhà trơn được lợp bằng gió (bỗng bềnh nào khác cơi tiên?); nghi lễ thông thường (chớ hề mang tính cách khám xét), luồn trong mấy lớp vải bọc da rồi áo ép hoa nhũ, làm sao (gió) không bật giọng rên rỉ?; (tôi) ăn gió mỗi ngày đă no; sợ thổi phỗng cái no thành cái bội thực: [thói lịch lăm (dẫu là của cỏ cây) đến lúc nào đó hóa ơi, phiền toái!]; Hăy tháo bỏ nơi mép thềm nhà tôi ṿng nhị-khúc-nữ-trangquan- niệm-đời-người ‘nên hoặc không-nên’; tôi mạn phép (cứ nhận thế cho bớt sượng sạo với chính ḿnh và đỡ lạnh lùng với bằng hữu) nghỉ non cuộc chơi, tự ư đóng cửa trước hộichợ- móng-son vời vọc: đừng xem thường tấm chắn đan bằng chỉ cỏ: thứ mềm mại nhất lại là thứ bảo vệ (chúng ta) hiệu nghiệm nhất; mưa có thể sẽ đưa bước em vào (hai đêm rồi tôi mất ngủ cũng v́ những cánh tay ẩm nhưng nhức trườn lăn từ bốn vạt giường tre): hăy gọi về những đám khói một thời ngủ quên nơi lũng xanh lấp liếm: đến thăm tôi, có thể thấm nhuần bằng nước trời: hăy mừng cho các phần thân thể khác của em được nhắp vài giọt tinh tủy từ đôi vú là lọc; Đến thăm, xin để ngực trần: sao lại giật ḿnh theo phản-ứngước- lệ; ngực trần? Vâng: đừng ném mũi tên diễn dịch xa quá bảy bước em đi; đừng thở mạnh để mảnh-phần-tư-cuối-cùng e thẹn không hăi trốn; món thẩm mỹ lúc nào chẳng mơn lưỡi? có điều, em, muôn-đời-thánh-thất-của-tôi: chớ cau mày trước bất cứ níu kéo (quá hiền lành của bọn thảo dại); đến thăm, xin để ngực trần; hăy đánh bật, và, đánh bạn (cùng) rây sương (hương liệu ướp đẫm từng chai khí tôi thở): [tôi nói thay cho cơn mơ gần sáng bị nhai ṃn nửa góc, đón em, tội t́nh nh́n em khổ sở tay gạt chân xua lũ rêu rừng nhắng nhít]; Nhé, sau-chiều nay (thời gian em thích nhất: được vét tận t́nh đáy chảo-hoàng-hôn: bữa tiệc muộn cho kẻ rụt rè, nhưng vẹn phần thịnh soạn) trong um tùm khánh vàng thơng thướt: có thể thêm tấm khăn choàng và đôi giày cao cổ (gió hôm nay nghịch ngợm thêm một bậc, và xóm mai vàng hốt mù sa, lên lướt mướt). NGUYỄN H̉A TRƯỚC
|
|
|