|
||
|
Đêm nay ba lại hiện về. Dưới manh áo khoác bằng lửa. Ba hỏi tại sao tôi đă đốt hết thư từ, nỡ giết ba thêm lần nữa. Tôi đi tới lui trong căn buồng. Nghẹt thở v́ lo sợ. Với bàn tay c̣n lành lặn, tôi bóp cổ ḿnh, ấn các móng nhọn vào da thịt. Tôi nện đầu vào tường. Văng vẳng những tiếng nói tiếng cười chế giễu. Tôi soi gương thấy cái thân h́nh gầy guộc, con mắt điên dại của ḿnh. Biết trốn chạy nơi nao? Điện thoại réo gọi. Tôi không dám nhấc máy lên. Ngại ḿnh phải chạm trán với những kẻ đưa tin Đảng. Ba lại hiện về bên cửa sổ, hai tay nâng một trái châu. Tôi nhận ra các lá thư của ba mà ḿnh đă thiêu hủy. Chúng tụ lại thành một đóng tro dưới đất, trộn lẫn với mớ tàn tro của cái chuyện t́nh ôi lăng mạn. Máu. Chỉ có máu. Và bầy chó của địa ngục đang bủa vây tôi. Tôi nuốt một bụm thuốc ngủ trốn những tiếng chó tru. Tôi lạc vào một công viên. Xác chim ch́m ngập các lối đi. Tôi nghe tiếng xương ràu rạu dưới mỗi bước chân. Mùi hôi thúi xông lên nồng nực. Tiếng súng nổ ṛn. Tôi thấy những con chim khác vỗ vỗ cánh rồi rơi xuống trên tấm thảm cỏ xanh tươi mát. Bọn tay sai của Đảng đă trở thành thợ săn. Chúng nó bắn chim chóc để mua vui. Mũi súng của chúng chĩa về phía tôi. Chúng nó đang chờ tôi ở một khúc quanh để hạ sát. Tôi tiến bước giữa những đống xác chim. Tôi nghe tiếng cười của lũ giết chim. Và tiếng của những con chim đă bị trúng đạn. Tôi cúi xuống nhặt một con chim nhỏ lên, nó bị thương và c̣n thoi thóp, tôi ép nó vào ngực tôi. Tôi vuốt ve nó. Dưới ngón tay tôi con chim bỗng hóa thành ḥn đá. Một ḥn đá vấy máu đào không thể nào tẩy sạch được. Tôi sờ mó lũ chim đang nằm la liệt rũ chết, chúng nó tung cánh túa bay lên không trung, rồi sà xuống tấn công và mổ vào mắt tôi. Tôi tháo chạy, chân giẵm lên những cánh chim. Một viên đạn rít bên tai. Một viên khác trúng lưng tôi. Tôi ngă quỵ trên những xác chim. Ba đang nằm trên chiếc bàn mổ. Xung quanh ba là đàn chó của âm phủ đang canh gác. Mồm chúng khạc ra lửa. Tôi gối đầu lên đầu gối. Rờ nắn hai cục bướu nhỏ trên đầu. Cục bướu bên phải. Cục bướu bên trái. Và cái mụt nhọt nơi cổ. Tôi xoáy ngón tay vô lỗ mắt bên phải. Tôi ṿ cho thêm rối cuộn nhợ thần kinh quấn nó vào các ngón tay tôi. Các sợi giây thần kinh. Đúng rồi, Đảng liên lạc với tôi qua hệ thần kinh. Lẽ ra tôi phải đoán biết trước. Tụi nó đánh đàn bằng giây tơ thần kinh tôi. Các chuyên viên vô tuyến điện dùng đường giây thần kinh chuyển các thông điệp của Đảng đến cho tôi. Ba đứng trên một con thuyền đang bốc cháy. Tôi trôi xuôi trong ḍng nước để theo ba. Những cái đầu bị cắt ĺa nắm tóc tôi kéo giật lại. Cái xác của tôi trương ph́nh. Nó cảm giác các vết cắn của những cái đầu. Răng của chúng lún sâu vào các thớ thịt. Mái tóc tôi tróc ĺa da, trôi bồng bềnh như một chiếc lưới đen cuộn quấn những cái đầu. Bọn tay sai của Đảng cỡi một con tàu-ruồi dạo chơi. Chúng nó vỗ tay cười nh́n tôi chết đuối. Tôi chạy trên một con đường vắng. Những cái đầu bị cắt rược nà tôi. Chúng lăn trên vỉa hè, máu đổ thắm các vệ đường. Tiếng chó sủa quanh quất. Tôi vấp ngă, chân vướng mái tóc của một cái đầu đang bấu mắc cá tôi. Hai ống quần tôi bê bết những vết máu. Lũ chó ba đầu xuất hiện nơi góc phố. Mồm chúng khạc ra lửa. Sau lưng tôi là ngọn núi nhỏ của những cái đầu người bị cắt ĺạ đang chực ăn tươi nuốt sống tôi. Tôi mắc kẹt giữa máu và lửa. Tôi trú dưới mái hiên, lấy hai tay đập th́nh th́nh lên cánh cửa lớn mở banh ra. Tôi hối hả, mỗi bước bốn bậc, trèo lên chiếc cầu thang của một cao ốc mặt tiền đă sụp đổ. Tôi chạy ṿng vo trong mê lộ những căn buồng ngó xuống băi đất hoang phiá sau. Tôi đă lên đến tầng chót, lũ chó bu lại sủa dưới chân ṭa nhà. Tôi nghe tiếng va chạm vào các bậc thang của những cái đầu lâu. Tôi mở một cánh cửa ra, trực diện với không gian. Tôi lao ḿnh vào khoảng trống. Ba đang nằm trên một tảng đá trong vườn cây. Đêm xuống. Dưới ánh trăng tôi đút các thức ăn cho ba. Trên cái mâm tôi đă bày sẵn một ly sữa, bánh ḿ, rau cải. Ba lắc đầu không chịu ăn: một ḥn huyết tan ra nhuộm đỏ cả ly sữa, ḍi bọ ḅ lúc nhúc trên khúc bánh ḿ, ruồi nhặn đen bám đầy dĩa rau cải. Ba đứng dậy, lẫn khuất sau những thân cây. Tôi ngồi trên phiến đá chờ ba về. Tôi nh́n hàng chữ khắc trên đá. Tôi đang ngồi trên mộ ba. Một tiếng nói bảo với tôi, Một người sẽ chết nếu mi không cứu. Một h́nh nhân đang nằm bên cạnh tôi, trên giường. Tôi nhổm dậy, thay áo quần, mặc một bộ đồ trắng, đến ngồi dưới chân giường. Suốt đêm nay tôi sẽ cầu kinh để phục hồi sức khoẻ cho kẻ đang hấp hối. Tiếng máy nổ xa xa. Nếu tôi không cứu văn kẻ đang nằm đó, mặt ẩn dưới tấm ra, Đảng sẽ kết liễu đời hắn rồi thủ tiêu tôi luôn. Tôi tập trung tư tưởng vào người lạ mặt đă tới nằm bên cạnh tôi trong giấc ngủ. Tôi sẽ ban một phép lành. Tàn đêm, tôi sẽ bảo người đang nằm bất động, Hăy đứng dậy mà đi. Người ấy sẽ đứng dậy và bước đi. Tôi lật tấm ra phủ che khuôn mặt kẻ lạ. Ôi chính là tôi đó mà. Tôi ngó cái thây ma của ḿnh. Ba hiện về nơi đầu giường, trong tấm áo choàng bằng lửa, Sao con không cứu ba? Ba đắp tấm ra nằm trên giường trong nhà thương. Tôi tiến lại cầm tay ba. Dưới áp lực bàn tay tôi, đầu và tay chân ba chợt tách rời thân thể, tựa như quả úng. Hai bàn chân rụng như sung. Cánh tay trái lủng lẳng cuối một sợi gân. Đầu ba lăn xuống đất. Tôi lùi lại. Bàn tay phải của ba, bị cứa đứt chỗ cườm tay, dính vào tay tôi. Tôi nghiêng ḿnh xuống, với cánh tay trái tôi quàng ôm đầu ba áp vào ngực. Đôi mắt của ba mở nh́n tôi trừng trừng. Hai giọt lệ long lanh trên g̣ má. Tôi lấy tay sờ, chúng lạnh và cứng như hai cục hột soàn. Tôi trở về xứ sở của thời ấu thơ. Tôi t́m căn nhà cửa xanh. Chỉ thấy một đống tro xám. Dưới tro có những con chữ lấp lánh, những nguyên âm không c̣n tay, những phụ âm đă cụt chân. Tôi bươi đóng tro ra và từ dưới đáy thoát bay lên một tiếng nói, Mày đă giết cha. Tôi bước lang thang trên dường phố quê hương của thời tuổi nhỏ. Thành phố hoang liêu. Tro tàn và hoang phế khắp nơi. Ba vụt hiện vụt biến trong những căn nhà đổ nát. Tôi lần theo dấu chân ba. Tôi vào thảo cầm viên. Những cái chuồng thú trống không. Tôi đi ngang qua một cây cầu. Ḍng sông khô cạn. Cây cối bị cháy giơ những cánh tay đen lên trời xanh. Trên khắp các ngả dường tiếng sủa của chó ba đầu bám sát chân tôi. Tiếng động cơ nổ chát chúa inh taị Đảng đă san bằng thành phố, để cho tôi không có chỗ ẩn. Những tiếng nói hóa thành những tiếng ca ăo năo. Ba đang ngồi trong một khung cảnh tiêu điều. Tôi muốn xích lại gần, mà mỗi bước chân chỉ khiến cảnh trí lùi xa thêm và ch́m xuống một ḍng nước đỏ ngầu. Ba kêu cứu, đưa tay cho tôi nắm. Tôi ch́a tay ra, nhưng không nắm được tay ba. Tôi nằm trên giường. Nỗi kinh hoàng đă mang h́nh dáng lũ chó có ba đầu đang ghé mồm vào bụng tôi moi xé ruột gan. Ba lại đứng bên giường. Ba thọc tay vào bụng tôi đă bị chó khoét một lỗ lớn lấy ra những tờ thư đẵm mực xanh và máu me. Tôi la rú, nhưng ba không nghe. Ba đọc các lá thư và lắc lắc cái bờm ngựa trắng. Tôi bước vô nhà thờ. Tôi không tới đây để cầu kinh, bởi chẳng có lời phúc đáp nào khác hơn là sự im lặng. Tôi muốn kiếm một chỗ ẩn núp mà Đảng sẽ không t́m thấy được. Thế nhưng lo âu hăi sợ cũng đă len vô nhà thờ. Các cây nến rỏ những giọt lệ máu. Các vị thánh đă bị chặt đầu. Thay cho tiếng đại phong cầm chỉ có tiếng tru của lũ chó địa ngục. LINDA LÊ
* Các đoạn ở trên được trích dịch từ cuốn truyện Voix do nhà xuất bản Christian Bourgeois ấn hành trong năm 1998. |
|
|