|
||
|
Sáng, Định thức sớm, cùng Quyên sửa soạn bữa điểm tâm. Sau khi Quyên rời nhà, Định trở vào pḥng ngủ, mở tung cửa sổ cho hương mới tràn vào. Hương đất trời thay đổi theo mùa. Đậm đà nhất là lúc cuối hạ. Không gian ngai ngái mùi trái rụng và hoa úa. Dường như khứu giác chàng bắt được cả mùi sương mai the lạnh, đẫm hương thời gian thanh thanh trong thơ Đoàn phú Tứ. Và thứ xúc cảm se sắt không thể giải thích giữa chàng với ḍng nhân sinh tạp chủng, đa sắc. Nó khiến Định nhiều lúc dừng chân soi ngắm lại. Chàng thấy ra có điều ǵ không ổn trong thường nhật gia đ́nh với Quyên, trong mỗi lần chàng va chạm với sự sống vây quanh. Bao nhiêu điều không phải ấy hiện rơ trong những giấc mơ tiếp nối mấy đêm liền. Chúng tố cáo tâm trạng che giấu của Định bấy lâu nay. Nhiều năm qua, Định thất nghiệp, chỉ ḿnh Quyên đi làm nuôi ba miệng ăn. Định thay Quyên lo việc trong nhà. Thời khoá biểu thường ngày của Định có lẽ cũng chỉ quẩn quanh trong mấy việc giặc giũ, bếp núc, dọn dẹp và trông nom bé Tí, nếu không có những giấc mộng đêm viển vông mà vô cùng mạch lạc ấy. Xế trưa, tới trường mẫu giáo đón con gái, có người đàn bà bản xứ thường níu Định lại tṛ chuyện. Bà có bộ dáng là lạ. Tóc đen, có lẽ nhuộm, màu mắt nâu sậm, hay mặc áo quần màu tối và đeo nữ trang kim loại trắng có h́nh thể lạ mắt. Định ít thấy bà chuyện văn với những bà mẹ tóc vàng mắt xanh khác. Sau vài câu thăm hỏi thông thường, người đàn bà vào đề: “Có phải ông tuổi hổ cáp?” Định ngạc nhiên: “Phải.” Chưa kịp hỏi tại sao, người đàn bà đă loan loát: “Dáng vẻ của ông tố cáo tất cả. Người tuổi hổ cáp thường có bề ngoài rụt rè, khép kín, gần như lạnh lùng, nhưng bên trong là một tâm linh rực lửa. Không phải thứ lửa b́nh thường đốt thành tro than, mà là loại lửa ngầm, vô sắc, cực kỳ nóng, có thể biến gỗ thành than đá, nén than đá thành kim cương, đốt kim cương thành nham thạch. Đúng rồi, họ là những đỉnh núi tuyết âm ỉ bào thai lửa trong bụng, phún hoả lúc nào không hay.” Định ph́ cười: “Bà có trí trưởng tượng của một thi sĩ, không... của một nhà tiên tri.” Người đàn bà nghiêm trang: “Tôi chỉ nói những ǵ tôi cảm nhận. Sao hổ cáp rơi vào cuối năm, càng đặc biệt hơn nữa v́ thiên niên kỷ thứ hai sắp tàn. Mọi thứ, trước khi tắt nghỉ, thường bùng lên rực rỡ.” Định cất giọng yếu ớt: “Đâu có ǵ lạ.”û Tuy Định không để ư, nhưng những khi tâm lắng, cảnh sắc ấy lại ngoi dậy. Rơ rệt nhất là những giấc mơ liền lạc nhau mấy đêm rồi. Thông thường chúng là những đoản phim đen trắng vá víu, có khi chỉ là vài mảnh âm bản chồng choán lên nhau. Nhưng lần này, chúng ngờm ngợp hương sắc, rờn rợn ngũ quan, cho Định cảm giác của một người trong cuộc. Hơn thế nữa, chàng c̣n có thêm giác quan thứ sáu, chiêm nghiệm ra thứ giao cảm sâu sắc giữa người đối với thiên nhiên. Giấc mơ mở cửa vũ trụ tâm linh Định một ṿm trời không cùng, một hoả sơn tuyết phủ muôn năm, một eo biển chật, bên cạnh người bạn tuổi thanh xuân mất liên lạc từ lâu. Định không hiểu nguyên do nào khiến Tưởng ngang nhiên lấn vào giấc mộng chàng, không một lời báo trước. Tưởng mang theo cái nắng nhiệt đới vào không gian chiêm bao Định tại một nơi không danh xưng địa lư. Khách xá nằm ngoài tỉnh lẻ, lọt thỏm vào lũng thấp có thảo nguyên ngút ngàn. Con đường lát đá ngoằn ngoèo, khẳng khiu, trông như xác một con rắn đen vắt ngang đồi cỏ. Hàng cột điện xiêu vẹo, vào những đêm gió lớn, chao nghiêng ánh đèn vàng. Khuya khó ngủ, vén màn trông ra, ḷng Định bồn chồn không tả. Vẻ lặng lẽ im nghỉ nơi đây đậm nét gần như giả tạo, trông giống màu son tô phấn trát trên khuôn mặt đào hát cố níu giữ thời gian. Gần sáng, Định trông thấy lờ mờ đỉnh núi tuyết phẳng ngọn. Dân địa phương bảo, ngọn núi vẫn c̣n sinh lực. Lần phún lửa cuối cách đây gần trăm năm, vạt phăng đỉnh nhọn. Tuyết phủ trắng, trông giống con gấu bạc ngủ giấc mùa đông. Thỉnh thoảng con gấu cựa ḿnh làm rúng động mặt đất, đá nứt thành vực sâu, đất chia rănh loằn ngoằn như những lằn sét đánh. Khung cảnh ấy gợi trong ḷng Định nỗi chộn rộn như sắp sửa tái ngộ người bạn bặt tin đă lâu. Nhiều năm rồi, Định và Tưởng mất liên lạc. Trong đời sống gia đ́nh phẳng lặng, đôi khi Định vẫn nghĩ tới đám bạn cũ, sắc nét nhất là Tưởng. Hai người quen nhau trong buổi học thêm buổi chiều. Một ngày mùa mưa, sau giờ học, Định thấy Tưởng đứng trú dưới mái hiên văn pḥng. Định hỏi, chờ tạnh mưa mới về à? Tưởng cười rụt rè, hôm nay xe Tưởng hư, chờ bớt mưa ra đón xe lam. Định hất hàm, không cần, để tôi chở về. Tưởng c̣n chần chừ th́ Định đă căng áo mưa che ngang đầu hai đứa, đẩy Tưởng bước tới. Nhà Tưởng ngoài phố chính. Giữa đường, mưa chỉ c̣n rắc kim châm. Gió phất tóc Định, thổi hương lành ngoại ô vào lồng ngực đầy ắp mộng xuân th́. Có nghe giọng ai gọi không? Không phải tiếng người, mà là vọng âm từ phương xa, của gió ngàn thổi bạt bờm ngựa hoang sải vó, của núi thầm th́ lời sâu kín, của đại dương khao khát ngóng trăng lên, của bầy chim thiên di reo réo gọi nhau trên quăng trời đi về... Có nghe không? Thịt da có mọc gai xúc cảm trước lời cám dỗ của thiên nhiên, của nỗi rạo rực khó giăi bày? Rất nhiều năm về sau, kỳ lạ thay, không phải những mơ tưởng phiêu bạt ấy dấy động ḷng Định mỗi khi chàng hồi tưởng kỷ niệm, mà là hơi người, thứ mồ hôi tươm ra từ phần da thịt son trẻ tươi rói, chưa bị thời tiết và đời sống văn minh làm ô uế. Giống như hương cốm dịu dàng, đọng nhúm trong ḷng tay khum, khi Định kề mặt, áp môi, mũi hít lấy mùi thơm thanh thoát, lưỡi xoắn cong những hạt mềm mại tan theo vị ngọt lan khắp ngũ quan. Định không hề tiết lộ cho Quyên biết cảm xúc bí ẩn này. Chắc ǵ Quyên đă hiểu được và cảm thông trọn vẹn? Định cũng không lấy đó làm hối tiếc. Đời chàng đă nhiều lần suy bại, chỉ mơ ước xoá đi làm lại từ đầu. Nhưng tất cả những ǵ dính líu tới Tưởng, Định đều thấy đẹp. Như lần này, trong mơ, Định ngửi lại hương cũ. Chàng thoáng bối rối, v́ đó không phải là hương cốm quen thuộc, mà dường như nhàn nhạt mùi cây trái vừa chín. Đúng rồi, hương xoài đồng bằng sông Cửu. Định vừa lâng lâng thích thú, vừa rờn rợn phân vân trước biến đổi của khứu giác. Có phải Tưởng đă khác? Chàng ngại ngùng trở lại chỗ nằm, không đặt lưng xuống, mà nhè nhẹ khuân ghế ngồi ngắm giấc ngủ Tưởng. Thời gian chuyển màu. Không gian dợm sáng trườn vào những khung kính che màn mỏng, giát bạc lên chăn gối trắng. Tưởng ngủ sấp, lưng trần, tay phải bung sang chỗ Định nằm. Màu da Tưởng nâu bóng nắng nhiệt đới, như đựng cả quê hương trong khối tế bào hữu cơ. Giấc ngủ Tưởng phẳng phiu, như cái chết êm ả. Cái chết toát ra hương thơm của đất lành, của thứ t́nh gắn bó thâm sâu không thể giải thích vào những sợi nhiễm thể. Tại sao hai người bạn sau nhiều năm bặt tin lại gặp nhau tại đây, Định không hiểu, chỉ biết có nỗi thôi thúc nào đó xui chàng đi. Một ḿnh, gần như lén lút. Và chốn này là nơi nào trên mặt đất, có tên gọi địa lư ra sao, Định cũng không rơ. Chàng chỉ lần bước theo phương hướng của trực giác, tới nơi xuất phát khúc hát dị thường của bầy cá voi mỗi năm t́m về theo bản năng phối ngẫu. Vịnh biển xâm thực một đoạn vài cây số dưới chân hoả sơn. Một băi cát trắng phau đột ngột chuyển màu v́ lẫn cùng nham thạch sau lần phun lửa cuối. Người ta tiên đoán, biết đâu chừng vài chục hay vài trăm năm nữa, vịnh biển sẽ bị nham thạch cắt ĺa biển lớn, thành hồ nước tù. Thật vậy, một lưỡi đá núi đă sỗ sàng trườn ra vịnh, trông như cánh tay cụt cố sức gom lấy chút nước mặn đổ vào ḷng đất. Một cây cầu gỗ được dựng lên cho du khách vọng cảnh. Hôm Định và Tưởng ra đó, người thưa thớt v́ thời tiết xấu. Mây đụn từng mảng lớn, trông như từ ḷng đại dương ói ra, xám xịt, đe doạ. Mây che kín đỉnh tuyết sau lưng, treo nặng, thấp lè tè, gây cảm tưởng chỉ cần nhoài người là vói tới. Gió mềm mại. Nước lặng, hơi bốc từng cụm dầy mỏng, có chỗ trông như một đoá mẫu đơn vĩ đại toát ra từ chén nước trong ḷng tay nham thạch. Không thấy chiếc du thuyền nào tách bến. Bà chủ khách xá "ûCa khúc cá voi"û, khi nghe hai người ngỏ ư ra xem vịnh, đă ngần ngừ ngăn cản: "ûHôm nay trời xấu, ra đó không có lợi, chi bằng quí vị tháp tùng nhóm người tới viếng hăng tạc tượng bằng đá núi." Định bảo: "Chúng tôi không có ư ra ngóng cá voi, chỉ muốn ngắm cảnh biển lúc trời nhiều mây." û Chàng đă không hoàn toàn thật ḷng khi nói điều ấy, v́ thâm tâm Định bất chợt bật lên nỗi bồn chồn khó tả, bắt chàng phải cùng Tưởng ra đó để chứng kiến, để cảm thụ, để tận hưởng, để nhận lấy thông điệp... Của ai, điều ǵ, Định không rơ. Có vọng âm nào léo réo, thúc chàng tới trước, nâng chàng lên từ đáy mộng rạng rỡ màu sắc. V́ thế Định không lấy làm ngạc nhiên khi thấy chàng cùng Tưởng đứng bên lan can cầu hướng ra vịnh. Chợt, mặt nước nơi ấy hực lên thứ ánh sáng chỉ có thể nghe thấy trong chuyện thần tiên. Cực kỳ đẹp đẽ, như người ứng khẩu câu thần chú bật được cửa động, loá mắt trước ngàn tia sấm sét hắt ra từ rương gỗ đầy ắp trân châu. Không phải thứ báu vật tầm thường được loài người thoả hiệp với nhau bằng đơn vị tiền tệ, mà là điều chỉ có thể cảm nhận, mù loà tin tưởng như kẻ man rợ đầu tiên ṭng phục đấng tối cao. Điều này Định nghĩ chỉ xảy ra trong mơ, hay ngủ mộng rồi mơ thấy... Những giấc chiêm bao lồng vào nhau, mộng lớn bọc lấy mộng nhỏ, cứ thế cho tới lúc giấc mộng chỉ c̣n là một chấm li ti như hạt bụi. Nhưng nó có sức chứa vô địch, mà óc tưởng tượng Định không thể nào mó tới. Nối theo ánh sáng là chuỗi âm thanh kỳ lạ, Định mới nghe lần đầu. Kư âm ở độ cao, bị nén bởi áp xuất nước mà vẫn trong trẻo, gọn ghẽ, đầy đặn như những hạt ngọc trai hớn hở trồi lên từ ngàn chiếc miệng ṣ ngoang ngoác. Định cảm nhận rơ ràng ḿnh là con cá voi đực đang mê cuồng trong điệu múa xuân t́nh. Hai thân cá dềnh dàng quấn lấy nhau, dựng đứng. Lưng, bụng mềm mại chuyển động theo cung điệu bản năng. Lưng phún nước thành ṿi ph́ ph́ trên mặt biển. Định hoa mắt, ngộp ngụa trong diện tích no nê tính dục mới lạ, thịt da ngứa ngáy hoan hỉ đắm trong vũng sáng xanh ŕ, nhấp nháy ngàn tia hồng ngoại tuyến từ không trung rọi xuống. Chàng hâng hẩng một đỗi như thế rồi lẩy rẩy trồi lên như cái bong bóng hơi nhẹ bâng. Một tiếng ỏỏu... ùmỏỏ đục ngầu vang lên, tách đôi mặt biển sôi sục cảm giác khoái ngất, xô mạnh Định ra khỏi giấc mộng. Chàng thấy ḿnh đang t́ người sát thân thể Quyên. Màu da nàng trắng ngà, rịn mồ hôi lóng lánh như cung ngà voi đẫm nước. Bàn tay Định bấu lấy vai Quyên, rồi lần xuống bắp tay, thắt lại. Bụng chàng thốc tới thành nhịp. Chàng cảm được ḍng mồ hôi tươi rói, trong vắt như sương, từ đáy lưng lăn xuống rănh mông. Một chân Quyên cạ chằm chặp vào ống quyển Định, những sợi lông xoắn hứng lấy cảm xúc, truyền tín hiệu tới khắp thân thể chàng; chân kia Quyên quắp lấy đùi Định, chặt, chặt hơn. Hai tấm thân trao đổi nhau ân sủng của tạo hoá. Nam tính Định giao động lẩy bẩy như cây mực vô cùng tinh nhạy của một địa chấn kế, ghi rành mạch từng rung chuyển li ti của ḷng đất da thịt Quyên. Nhịp thở Quyên háo hức hắt vào rănh chấn động chẻ nhánh ngoằn ngoèo. Định cũng thấy ḷng quặn lên tinh lực thành chất lỏng đỏ hỏn, nôn nao lóng ngóng chờ phá sập vách ngăn sau cùng. Trong vài giây ngắn ngủi ấy, Định tan biến vào khoảng mênh mông không đơn vị của thời gian và không gian. Đỉnh núi lửa trong chàng bắn lên không cḥm pháo bông rát bỏng, lẫn với đất, tuyết và hằng triệu nhiễm sắc thể của một sinh vật tầm thường nhơ bẩn mà cứ tưởng ḿnh vừa thấy ra chân lư của nhân loại. Định ngả lưng sang bên, kéo chăn vắt ngang bụng, hai mắt trâng trâng nh́n lên trần nhà. Sau mỗi lần như thế, Định chỉ muốn một ḿnh. Quyên ư tứ nép người cạnh Định, ngăn bởi tấm khăn mỏng gấp lớp. Chờ cho hơi thở Định trở lại đều hoà, nàng mới rón rén ngả đầu lên vai chàng. Vài sợi tóc vướng nhột bên má Định. Chàng nghiêng mặt tránh, th́ thầm như thú tội: “Anh mơ thấy cá voi.” Quyên không nói ǵ. Định thều thào tiếp: “Biển mù sương em ạ, chỉ thấy lờ mờ.” Quyên dịu dàng: “Ngủ tiếp đi!” “Cảnh đẹp lắm, như không phải trên trái đất này. Có biển, núi, đồng cỏ, đủ loại cây trái nhiệt đới. Hương xoài chín c̣n đọng hơi rành rành trong khứu giác anh, làm anh nhớ nhà, nhớ đất, nhớ bạn... Anh như một con đàn bà bị thời thế buộc phải sống cạnh những người khác chủng tộc, ngôn ngữ. Em biết mà, tính đàn bà ưa đàn đúm, lân la với làng xóm. Không được như vậy, trông họ đáng thương quá chừng, như thân cây c̣i mọc giữa sa mạc hoang vu.” Quyên lay lay tay chồng: “Hiểu rồi, ngủ đi mà!” Từ lúc đó cho tới sáng, Định nằm xoay trở cạnh Quyên, khép mắt nhưng không ngủ được. Chàng sợ thấy lại nỗi hoang mang mênh mông, toang hoác như một vết lở càng lúc càng loét rộng, bất lực trước cảnh biến thiên hoại diệt. Nhưng tại sao lại có mặt Tưởng? Chưa lần nào Định kể cho Quyên nghe về Tưởng. Chính Định, kể từ khi lập gia đ́nh cùng Quyên, cũng ít khi nhớ lại chuyện cũ. Vậy mà, không hiểu sao, h́nh bóng Tưởng bất chợt len vào giấc mộng chàng, lẽo đẽo câm nín. Khi hai người trở về khách xá, ḷng Định cợn lên cơn lăng mạn tiểu thuyết khi thấy tóc và vai áo Tưởng bám mỏng sương. Vào pḥng, bước ngang tấm gương lớn trên tường hành lang, Định lướt mắt nh́n. Tưởng cũng dừng chân, sát sau lưng. Định hốt hoảng ngắm bóng ḿnh trong gương. Của ai đấy chứ không phải của chàng. Màu tóc trắng phếu, vuông mặt xương xẩu với hai lơm má vêu, cặp môi khô nứt như đất hạn, tia mắt đục lờ hồn phi phách tán. Tất cả tương phản trăm phần với gương mặt Tưởng phía sau, với mái tóc bồng đen bóng màu mực tàu, hai mắt báo gấm hoang dại, màu môi hồng đào sởn sơ như thách đố thời tiết. Định buồn bă giơ tay vuốt tóc ḿnh, rồi luồn sang tóc Tưởng. Hai màu tóc, hai chặng thời gian, hai hồn tướng loà nhoà nhập vào nhau, vạch gương bước sang bên kia. Đời sống lùi lại vài mươi năm trước, thuở Định và Tưởng c̣n xuân xanh. Nhà nghỉ mát là một dinh thự xây từ thời Pháp thuộc, nằm trên đồi thấp trông xuống hồ nước. Cuối năm, mùa đông cao nguyên vừa đủ rét để lúc gần sáng, Định thường rúc người sát lưng Tưởng t́m hơi ấm. Tưởng nằm yên cho Định đặt nhẹ tay lên vai. Vài tháng nữa, Định rời quê hương. Chàng đi v́ có cơ hội đi thế thôi. Đôi khi Định lên cơn nhức đầu dữ dội, nhưng không cho ai biết. Chàng gọi đó là “hội chứng biệt xứ”, không thể ở hoài một nơi, cũng không thể chấp nhận nơi nào là quê hương thật sự. Chàng thấy ra đời sống ḿnh chỉ loạng choạng trong khoảnh không gian tù hẹp của số mệnh. Chàng muốn bứt ĺa, muốn bay khỏi, muốn đốt cháy, muốn lao xuống... Tưởng bảo: “Tưởng sẽ đi với Định.” Định hỏi: “Như thế nào đây?”û Tưởng thản nhiên: “ûMỗi khi Định có ư tưởng muốn bứt ĺa, muốn bay khỏi, muốn... hăy nhớ tới Tưởng là có mặt Tưởng, tức khắc.” Câu nói đượm tính siêu nhiên ấy đeo đuổi Định măi, theo vào những giấc mơ tiếp đoạn. Định thấy ḿnh là cánh chim lướt êm trên trời đêm. Tiết trời dịu mát, mùa màng ŕ rào êm ả cánh đồng lau bên dưới. Chàng an tâm nhận ra đang hiện diện nơi đất trời quê nhà. Cảm giác càng gần gũi khi Định nghe tiếng con gái vọng từ xa xa, cách một rặng cây thấp: “ûĐịnh, phải anh Định đấy không? Anh về từ khi nào?”û Định không trả lời trực tiếp câu hỏi, vừa tiếp tục bay vừa gọi reo: “Tưởng, Tưởng ...ơ.. ơi!” Tiếng người đuổi theo Định, tay vạch, chân giẫm xào xạc đồng lau sậy, rối rít hụt hơi: “ûĐịnh về đấy à? Có nhớ... nhớ em không?”û Định vẫn hoan hỉ gọi tên người bạn thuở hoa niên, liệng cánh ngoạn mục trên không như muốn vói hái từng cánh sao thả xuống. Nhưng tiếng gọi bên dưới tắt dần, rồi ngưng bặt. Định thấy rơ một vạch trống đâm sâu vào cánh đồng lau, như thể có ngón tay ai quệt mạnh một đường. Có điều lạ, cảm xúc Định khi ấy hoàn toàn thanh thản. Chàng nghĩ ḿnh có thể xoè tay vuốt lên cánh đồng lau như mơn trớn tấm áo nhung mịn màng. Ngay cả màu trời cũng không c̣n là miệng vực tối tăm, đe doạ nuốt trửng những cánh dơi đêm. Định yên ḷng với điều khám phá kỳ thú ấy. Và không như những lần mơ tưởng trước, lần này sáng dậy Định nhớ rành rành từng chi tiết, cả màu sắc và nét linh động của ngũ quan. Chàng ngồi ghi lại bên chiếc bàn con sơn trắng kê cạnh khung cửa hướng ra mặt lộ chưa thức. Vẫn hàng cột điện xiêu vẹo. Vẫn màu đèn vàng ẻo lả đổ xuống mặt đường trải đá xanh. Định nghĩ ḿnh chỉ ghi vài ḍng thôi, vậy mà hứng khởi ngẫu nhiên ùa tới, xui chàng lia đầu bút hàng này tới hàng khác lên mặt giấy. Một cánh bướm đêm bay lạc vào chụp đèn, đập loạc xoạc rồi chập choạng rơi xuống tập giấy mở, phấn rụng tơi tả. Định buông bút, nâng nhẹ cánh bướm, mở cửa vất ra ngoài. Trở lại bàn, đọc lại những điều đă viết, Định sững sờ nhận ra ḿnh đă ghi lại nhiều điều vô nghĩa, không thể giải thích, như thể chàng bị ai thôi miên, chiêu hồn về lại nhiều trăm năm trước, không chừng suốt cả ngàn năm nay. Định tần ngần so đo, định lượng, để biết rằng đời sống chính là điều nghịch lư lớn. Nhỏ nhoi, ngắn ngủi mà đựng cả cái tầm thường và dị thường, cái hiện thực và không tưởng, cái thánh thiện và sa đoạ... Tưởng tới đứng sát lưng Định mà Định chẳng hay. Tưởng quàng tay qua vai Định, luồn vào cổ áo khoác, chéo lên phiến ngực loe hoe lông mịn. Ngực Tưởng t́ ấm lưng Định. Khuôn mặt Tưởng nhoài qua vai Định, xoáy mắt lên trang chữ dập xoá. Định chúm môi thổi bay lớp phấn bướm, để lộ ra những biến thiên động địa bất chợt ứa mực lên giấy trắng. Chàng ngập ngừng: “ûKhông phải của anh!”û Tưởng áp má vào mặt Định lởm chởm chân râu: “Th́ đă sao?” Định nâng tay Tưởng lên môi. Bàn tay của mẹ, của chị, của vợ đồng loạt nhập vào tay Tưởng, toả hương đằm thắm. Chàng ngậm mấy đầu ngón tay, giữ giữa hai hàm răng, lưỡi xoắn xuưt. Định cảm thấy những ngón tay trương ra tỷ lệ thuận với dịch vị chàng. Hơi thở Định dồn dập theo cơn lụt cảm quan, tỉnh giấc, thấy Quyên đang dịu dàng lần mặt xuống bụng chàng ngâng ngấc. Nét mặt Quyên lúc đó thật kỳ lạ, váng vất vẻ đồng bóng lửng lơ giữa thiên thần và quỉ sứ, nhảy múa trên rănh đất ngầm dưới địa cầu, chỉ cần một xê dịch nhẹ cũng đủ dựng nên thiên tai. Khoái lạc của Định là thiên tai nhỏ, của trái đất và ngoài vũ trụ là thiên tai lớn. Định tưởng tượng ra Quyên đang ngậm trong miệng lưỡi dao bén ngót, cứa lên nam tính Định những vết thương xuất tinh nham thạch, như đỉnh một hoả sơn xối xả phún lửa ra mặt đất cam phận. Sáng dậy, Định vẫn sửa soạn bữa điểm tâm cho Quyên và con gái như mọi ngày. Sau khi Quyên đi làm, Định đưa con gái tới trường mẫu giáo, lại gặp người đàn bà bản xứ có dáng dấp dân du mục. Định không biết có nên thuật cho bà nghe về những giấc mộng nối tiếp hai đêm qua. Lúc chào tạm biệt nhau trước cổng, chợt bà ta nh́n thẳng vào mắt Định, hỏi: “Tôi đoán, ông thiếu ngủ nhiều đêm rồi?” Định bối rối quay mặt tránh tia mắt xoi xói của người đàn bà, lắp bắp: “Tôi có... có chuyện lo nghĩ.” “Thần sắc ông lộ nhiều âm tính. Tôi mời ông về nhà tôi hôm nay, tôi cho ông xem cái này.” Bản tính Định rụt rè, ít khi chàng nhận lời tới nhà một người chưa thân thiết, nhưng không hiểu sao sáng này chàng ưng thuận về theo người đàn bà. Ngôi nhà cũ kỹ, nằm khuất trong vườn cây tháng chín c̣n rậm lá. Khi Định ngước nh́n mái ngói đen đúa, lốm đốm rêu xanh, chàng thấy một con chim tựa như ó đậu trên đầu hồi, hai cánh dang rộng, chực lao xuống. Nh́n kỹ, thấy ra chỉ là tượng đất nung. Người đàn bà cất giọng sắc lẻm: “Thần điêu hộ mệnh ngôi nhà.” Bà mời Định vào ngồi trong khu vườn mùa đông là một góc nhà lắp kính ba bề, trồng cây kiểng. Trong khi bà vào bếp pha trà, Định ṭ ṃ ngắm nh́n. Có dâm bụp trắng và sứ tím, hoa trà và nhiều loại lan. Một góc bày tràn lan chậu đất trồng gia vị thảo. Cỏ hoa bốc hương đằm đằm, thứ hương thơm uỷ mị, ngất ngây nữ tính. “Kho dược thảo của tôi đó!” Định quay lại. Người đàn bà đang bày ấm tách ra bàn, nét mặt ấm áp kỳ lạ. Chàng buột miệng: “Khó hiểu quá.” “Tại sao?” “Dường như tôi đă tới đây một lần rồi.” Người đàn bà xua tay, cười gịn: “Không phải đâu, ông bị hương hoa cỏ kích động đấy. Khứu giác coi vậy chứ ảnh hưởng rất mạnh vào đời sống tâm linh.” Định làu bàu: “ûCó lẽ nào...” Người đàn bà rót trà mời chàng. Những diễn tiến xảy ra sau đó, Định nghiệm trải như một kẻ thứ ba, như ảo tưởng trong cơn sốt ấu thơ, thấy xuất hồn bay lên trần nhà nh́n xuống. Chàng tuân theo đề nghị của người đàn bà, theo vào gian pḥng kín bưng, leo lét hai ngọn nến soi bóng một tượng thờ in lên tường vôi nhiều cánh tay xoè h́nh nan quạt. Chàng nằm xuống ghế dài, hai mắt trâng tráo. Nhà xây theo kiến trúc cổ, trần cao bốn thước, màu vôi vàng thếch. Người đàn bà đong đưa con lắc bằng pha lê qua lại mặt Định. Tia mắt chàng bắt điệu liền lạc như người đu bay lắc động theo nhịp rung của hai bện dây thừng. Gương mặt điểm trang quá lố của người đàn bà chạm vào thị giác Định, khi gần khi xa. Giọng bà vang lên phư phát ra từ động thạch nhũ lóng lánh ngũ sắc: “ûTôi đếm từ một tới ba, ông sẽ ch́m vào giấc ngủ. Một... hai...” Định thấy ḿnh búng người lên không, lộn nhào ngoạn mục trên lớp ngớp mặt người dơi nh́n hồi hộp. Ngàn bàn tay vỗ vào nhau, nhưng không nghe tiếng. May quá, chàng rơi xuống như chiếc lông chim, vươn tay chụp lấy thanh gỗ trờ tới đúng lúc. Trần nhà nứt ra một khoảng trống, không, một cánh cửa cho chàng vút qua, cuốn theo hấp lực của bản ngă. Chàng trở về một chốn nào không tên gọi trên địa đồ. Hoàng hôn đỏ ngầu, mưng mủ trên lưng trời sóng soăi cuối đại dương. Mây gấp lớp vạm vỡ, chực nuốt lấy đốm sáng cuối cùng của ngày. Định trong một kiếp nào, ấu thơ, nấp ḿnh sau bụi lau kín gió. Cảm giác trơ trọi, lén lút làm tăng thú vị. Chuyện kể của cha khi ông bế chàng đặt ngồi trong ḷng, tay ông gói lại tay chàng gọn bâng, giọng ông nhấn nhứ cường điệu: “ûChỗ biển tiếp giáp với trời là một dải cát trắng tinh. Mỗi chiều, đúng giờ giấc, bầy ngựa cánh đỏ lại chuẩn bị cuộc du hành, giống như chuyến xe lửa xuyên hành tinh. Chúng mang theo ai, thứ ǵ ư? Hừm, chỉ những đứa trẻ ngoan, chăm học mới được đi theo. Lên đó làm chi à? Con hăy tưởng tượng đi! C̣n ǵ thích hơn làm một cánh chim có khả năng tách khỏi hấp lực địa cầu, rong chơi ngoài vũ trụ thênh thang? Có ǵ đâu mà sợ, v́ sau đó chuyến tàu ngựa hồng sẽ đưa con trở lại trái đất. Kể đi, kể cho cha nghe những điều con thấy!”û Định rút nhẹ tay ra, năm ngón xoè rộng trước mặt, xoa từng chặp vào khoảng không, lần ṃ theo lớp lớp kính chắn của kiếp người. Giọng cha thúc hối: “ûKể đi, kể đi, con thấy những ǵ?” Hai mắt Định mọng đỏ, rưng lệ lóng lánh, giọng nghèn nghẹn: “Ngựa cánh đỏ đưa con đi... không, chở con về lại không gian đầy bụi vẩn thạch. Con lạc chân len giữa mặt trời và địa cầu, làm thành hiện tượng thiên nhiên chưa từng thấy. Bóng con in vết dài ngoằng từ cực bắc xuống cực nam, hai cánh tay vươn dài, siết chặt xích đạo. Bụng con thấp thỏm áp vào miệng hoả sơn rát bỏng. Lửa nham thạch thiêu rụi con, cùng lúc với giao cảm bấn loạn, ẩm ướt, hoan lạc lạ thường. Con tung sấm sét vào ḷng đất. Núi cũng hoà điệu, ối ra từng ḍng sông lửa, trườn ràn rạt như bầy tinh xà, thiêu huỷ sạch trơn. Con kinh hăi tính hung bạo của chính con, khóc đ̣i trở lại. Có tiếng nói rền rền vang lên, đừng sợ, cái chết chính là khởi điểm của sự sống. “ Từ đó Định bị màu chiều ám ảnh, có dịp là chàng trốn nhà ra ngắm cảnh ngày hấp hối. Khi chân trời chỉ c̣n một rănh le lói hắt lên từ đụn mây cuộn vồng lô nhô, gió bắt đầu rựng thốc. Băi lau sậy ngả rạp. Biển đập sóng giận dữ vào bờ cát sẩm màu, lên vách đá vôi chênh vênh. Lẫn trong mớ âm thanh hỗn loạn ấy là tiếng đàn bà réo gọi tên chàng, của người vú nuôi mà chàng thương như mẹ: “Định ơi, về... về... ăn cơm.” Định nhỏng đầu dáo dác. Ráng trời tắt lịm từ bao giờ. Mây xám tô màu thép lạnh lên biển cát, lên mái nhà rêu bám, in dấu buồn bă suốt quăng đời thơ ấu. Bóng tối phủ lên cánh đồng lau sậy run bần bật. Định choàng tỉnh, mở mắt thấy khuôn mặt người đàn bà mờ nhoà rồi rơ dần. Cặp môi đỏ bầm nhếch cười. Chàng bần thần ngồi dậy, lau ḍng nước mắt chưa khô hai thái dương. Người đàn bà nghiêm giọng: “Phức tạp, đời sống tâm linh ông vô cùng phức tạp.” Định thắt lại dây giày, thẫn thờ: “Tôi đă thố lộ những ǵ?” “Về một mảnh ấu thời rối loạn giữa thực và mộng, hai thứ ngôn ngữ khác nhau, trên và ngoài trái đất.” “Tôi đă nhắc tới ai?” “Tới cha ông. Tôi có cảm tưởng, giữa ông và cha ông là thứ quan hệ yêu ghét thường thấy ở những người nhạy cảm quá độ.” Định nhủ thầm, tại sao không phải là Tưởng? Người đàn bà huyên thuyên chỉ vẽ chàng cách nấu một loại trà dược thảo trị chứng mất ngủ và loạn mộng. Rồi bà tẩn mẩn cắt một nhúm lá xanh cuộn vào giấy báo, trao cho chàng. Hương thơm, chao ơi, hương thơm của năm tháng cũ lại quay quắt ùa về. Con nhồng với bộ lông c̣i, nhưng tinh khôn, lơm bơm được tiếng người, thỉnh thoảng bắt chước giọng vú nuôi léo nhéo gọi tên chàng. Âm thanh trong trẻo như phát ra từ những chai lọ thuỷ tinh đựng những ước mơ không thành, những đất trời gạn lọc qua lăng kính lạc quan, những bóng người khuất mặt dương gian vẫn thường rón rén hiện về. Đoạn đường về, Định phải băng ngang nhà ga chính. Chàng lơ đễnh lạc chân vào ngơ hẹp, hai bên chia gian h́nh hộp lắp kính, đèn đỏ lờ mờ. Bên trong, những người đàn bà chưng diện hớ hênh, diêm dúa ngồi chờ, điếu thuốc kẹp giữa rănh môi đỏ hoét, tia mắt vô cảm, nh́n mà như không thấy. Định luống cuống bước nhanh như kẻ phạm tội, chạm phải vai người ngược chiều. Hơi rượu nồng gắt và mùi mồ hôi chua lợm vướng ngang khứu giác chàng. Giọng đàn ông ồ ề: “Từ từ chứ bạn, cứ vui chơi thả cửa, hôm nay là lễ hoá trang bắt đầu thiên niên kỷ thứ ba mà!” NGÔ NGUYÊN DŨNG
|
|
|