|
||
|
Khi ngọn đèn trong pḥng sáng hơn, chiều bỗng thành đêm và cái đồng hồ nằm tuột dưới bao tử bắt đầu reo, ông Tài tỉnh dậỵ Mắt ông nhíu lại trước cái ánh sáng chói ḷa không dịu như trong giấc mơ dở dang. Cổ họng ông khô khốc. Năm rồi mười phút. Ông đă về lại . Cứ đi rồi về, sao không đi luôn cho mọi việc trở thành giản dị? Vào pḥng tắm, trút hết mọi thứ. Đứng dưới ṿi nước âm ấm, ông mắt nhắm mắt mở nh́n những gịng nước dưới chân ḿnh loang lổ mầu . Những lớp phấn trên mặt tan đi . Nào kỳ nào cọ, tắm thật lâu, chẳng phải để đón ai, nhưng chỉ để tẩy cho sạch cái mặt hề, một công việc làm bị đánh giá thấp nhưng đối với người yêu nghề, yêu những tràng pháo tay và tiếng cười, làm hề là một thứ tuyệt đỉnh của mọi cảm xúc, một thứ vượt thoát trèo lên khỏi ḿnh để mang lại những niềm vui cho người khác. Người ta cần nụ cười như một thứ gia vị của đời sống. Hề mang tấm áo của tuổi thơ, hồn nhiên, dung dị, thoải mái đi thẳng vào ḷng người rồi trôi tuột như nước, chẳng vướng bận. C̣n công việc bán hàng bán thời gian là một sự nhàm chán c̣n hơn nhai và nuốt! Tắt ṿi hoa sen, choàng tấm khăn lông ba ngày chưa giặt đưa lên mũi ngửi rồi phất qua phất lại gọi là lau khô. Đứng trước tấm gương đục mù như nh́n vào một màn sương mỏng, ông xoa lên mặt gương. Cái mặt hơi phệ trong kia đang nh́n ông với vẻ hồ nghi . Ông thích nh́n cái mặt hề hơn, không muốn nhận cái thằng này, trông nó lao láo và chán bỏ mẹ! Ông Tài lẩm bẩm với cái miệng hơi mím lại trên đôi môi mỏng quẹt, hai mép hơi chẩy xuống theo đường nhăn. Chẳng chải đầu, chẳng mặc quần áo, tồng ngồng đi ra . Vẫn cái đèn sáng loà trong pḥng đón ông, vỗ trên thân thể trần trụi nửa như ngạo nửa như thách thức. Ông Tài nói trổng: “Vậy đó, làm ǵ nào!”. Nói xong ông ph́ cười một ḿnh, chắc chắn nụ cười không được như lúc làm hề v́ không có những tiếng cười và vỗ tay đáp lại! Ở truồng một lúc lại thấy lạnh, chắc v́ đói nữa, ông lục trong mớ quần áo vừa giặt hăy c̣n nhăn nhúm kiếm chiếc quần sọc, cả áo, trông hơi giống tù. Người-tù-thời-đại-ở-căn-nhà-số-123-đường-Tidla ngồi ăn bữa tối trước màn ảnh truyền h́nh với hộp cơm phần mua vội lúc chiều . Nhai mà không biết ḿnh nhai ǵ. Ăn rồi nuốt, không chút hương vị. Lục trong tủ lạnh t́m được mấy trái ớt, cắn thử. Ngon! Có một tí vị mà giựt cả toàn thân. Đă! Làm hai ba trái đến khi mặt nóng bừng, nước mắt nước mũi tràn ra . Sướng! Hộp cơm chỉ vơi độ một nửa nhưng mấy trái ớt chỉ c̣n lại mấy cái cuống khô héo . Kể ra t́m cái sướng cũng không khó, chỉ phải đúng lúc, đúng điệu! Chuyện “đúng” đó cũng là một vấn đề! Quái, đời lắm vấn đề thế! Cái vị của mấy trái ớt c̣n lại đâu đó, dư vị của cái sướng này làm nhớ đến cái sướng kia . Cái sướng trong trí nhớ là một thứ ảo, giả h́nh và lừa gạt một cách khốn nạn vào những người tin nó! Màn h́nh trước mắt vẫn léo nhéo, chúng nó bắn giết nhau, cười cười ngả ngớn, chúng nó đang làm những chuyện trong đời người, đen trắng vàng đều thế cả. Không xem nữa nhưng không tắt. Ông Tài vẫn nh́n Ti Vi nhưng lại nh́n thấy những thứ khác, những thứ mà mới đây ông cho là ảo, là giả, là khốn nạn! Ông nhớ đến mùi thơm, đến nụ cười thật buồn và đôi mắt không nói thật, đôi mắt chẳng thuộc về ai . Tại sao ông không nhớ đến nụ cười đĩ thơa mà chỉ nhớ nụ cười buồn? Bởi v́ chỉ có nụ cười gượng của Trâm mới là của ông trong một cách hiểu nào đó, trong một không gian và khoảng cách thật giới hạn giữa trái tim và cái đầu mà trí khôn đă cùn đến nửa! Trâm, Trâm.. và những mắt trước mắt sau t́m những mới lạ bất ngờ. Màn h́nh Ti Vi chợt nháng lên như tia chớp rồi tắt ngúm. Lại tắt điện! Sang đến Mỹ mà c̣n bị cúp điện bất tử, tư bản ǵ, tư bản về chiều! Đang là những tiếng động, ánh sáng rồi bỗng tối thuị Bóng đêm đang thắt lại chung quanh ông, chỉ c̣n mùi đồ ăn ở hộp cơm đang ăn dở dang. Trí nhớ nhầu nát hỗn độn được dịp thay màn h́nh Ti Vi tranh nhau loé lên. Một buổi tối dư thừa, chắc chắn sẽ mất ngủ để đành phải bám víu vào cái đầu, sai khiến những suy tưởng của ḿnh rồi thèm phút “tiêu diêu miền cực lạc” khi năy! Đèn lại bật sáng! Ông Tài vẫn c̣n ở trong cái thế thụ động, hơi giậït ḿnh chút đỉnh. Ông uể oải đứng dậy ra bếp vất hộp đồ ăn thừa vào thùng rác. Trở lại pḥng khách, mắt ông chợt dừng ở cái h́nh thù dài dài màu trắng nằm dưới sàn ngay sát cửa ra vào . Một cái thư? Không phải từ người đưa thư v́ ông có hộp thư riêng. Vậy của aỉ Lá thư không có tem, không có tên người gửi . Bóc vội, nét chữ quen thuộc của Trâm làm ông thảng thốt! Làm phiền ǵ nhau nữa đây em? Tự dưng không muốn đọc! Em đă đi th́ đi luôn cho nó xong chuyện, phiền nhiễu làm chi . Ông Tài nhất quyết không đọc và ném lá thư vào đống báo bên cạnh ghế sofa . Cái màu trắng mới quái ác ǵ đâu, cứ sống sượng đâm vào mắt ḿnh! Thay v́ ném vào thùng rác như ông muốn với sự chống đỡ yếu x́u, ông Tài nhét lá thư dưới chồng báo cũ. Sự không nỡ ném đi làm ông khó chịu đến điên người! Phải chi ḿnh có thể làm hề ngay lúc này! Chỉ có những giây phút xênh xang với bộ quần áo xanh đỏ phủ ngoài, cái mặt trát phấn trắng như ma với cái mồm đỏ choét ngoác ra ông mới chế ngự được chính ḿnh. Có lần cái thằng hề đó làm mọi người cười lăn trong lúc chính nó là cọng bún thiu ẻo qua uốn lại mếu máo! Trẻ con và người lớn đă cười v́ sự mếu máo của thằng hề! Chỉ có ḿnh ông mới biết rằng ḿnh mếu thật, mếu trong cái huy hoàng của ánh đèn xanh đỏ với những tràng pháo tay tưởng như vỡ rạp. Ngày nào cũng như ngày nấy! Chắc cũng sẽ có những người tự hỏi làm sao người ta có thể làm hề mỗi ngày được như thế? Trong cái giả người ta có thể sống thật, trong cái thật người ta lại không dám sống thật! Đêm nay có người không ngủ đi lang thang như cái bóng vật vờ, một thứ vô thừa nhận mà cuộc đời c̣n chê! Ở cái giờ khắc mà đêm đă chín, vơ vẩn ngoài đường phố, vào công viên.. không ŕnh ṃ mà lại thành ra ŕnh ṃ! Đôi t́nh nhân ôm nhau dưới bóng tối đồng lơa của tàng cây cao . Ông Tài lẩm nhẩm chửi thề! Ông đang muốn chạy trốn khỏi những phiền nhiễu mà không xong! Nhưng nhịp bước đều đều của đôi chân cũng có tác động ru ngủ. Đi cho đến lúc chân muốn rục, ông quay về nhà, chui vào giường… tay c̣n với bấm nút đồng hồ báo thức rồi.. thăng!
Khi mặt trời đă lên cao và nóng, cái im vắng mới đây tan mất. Loáng thoáng nghe tiếng xe, tiếng người lao xao rồi cả tiếng máy cắt cỏ. Ông Tài nghĩ đến cái vườn sau nhà mà cỏ bắt đầu mọc vô trật tự. Cũng phải làm ǵ thôi! Cái máy cắt cỏ của ông chạy như người hết hơi, khặc khừ nhả khói khét lẹt, ngáp ngáp đớp cỏ. Mồ hôi vă ra thấm ướt lưng áo . Được hai phần ba sân, ông ngừng tay nằm bệt dưới sàn cỏ vừa cắt. Mùi cỏ hăng hăng xông vào mũi . Chuyện đang làm đi ra khỏi cái thời khóa biểu đều đặn trong tuần rồi cái mùi đất mùi cỏ ngai ngái cho một cảm giác mới mẻ dễ chịu . Bỗng ông nghe có tiếng trẻ nói: “Ê! Ông có sao không vậy ?” Ông Tài ngồi dậy t́m bằng mắt. Bên kia hàng rào mắt cáo, thằng bé da trắng tóc vàng chừng 5, 6 tuổi mặc cái quần cụt trễ xuống phơi tí bụng trắng hếu, áo thung màu vàng ngắn ngủn đang ṭ ṃ nh́n ông. Như thói quen khi làm hề, ông ngoác miệng ra cười làm điệu bộ. Thằng bé thú vị nh́n ông nhưng nó không cười . Ông Tài làm quen, nói: “Không sao hết!” Rồi bỗng dưng ông nói vu vơ “Nằm dưới đất khoái lắm!” Lần này nó cười, nói: “Kiến cắn chết!” “Sao chết được?” Ông Tài thích thú nhập vào câu chuyện. “Mẹ tôi bảo có thể chết v́ kiến cắn” Bây giờ ông Tài cười thật. Năm sáu tuổi nó nói “Mẹ tôi bảo”, lớn chút nữa chắc cũng c̣n nói thế nhưng lớn hơn nữa chủ từ “mẹ” sẽ được thay thế bằng “tôi”, rồi bằng ǵ nữa .. nó hay một cái tên nào khác? “Tôi bị kiến cắn hoài có chết đâu ?” Thằng bé nh́n ông bằng cặp mắt hoài nghi: “Mẹ tôi bao giờ cũng nói đúng!” Lại “mẹ tôi” nữa! Ông không nên đùa với chữ “mẹ” của nó mặc dù vẫn c̣n muốn cười . Ông lại gần hàng rào . Cái mũi hỉnh hỉnh lốm đốm tàn nhang của thằng bé trông ngộ nghĩnh hết sức! Mấy ngón tay be bé xinh xinh của nó đang níu lấy mấy mắt cáo hàng rào trông như mấy nụ hoa c̣n bum búp. Tự dưng ông thấy ḷng ḿnh mềm ra và nôn nao trong một t́nh cảm bất chợt như có lần nh́n hoa nở trong mưa bên bến sông vắng, thấy ḷng chấp chới mênh mang một cảm xúc dị thường. “Cháu tên ǵ?” “Daniel” “Tôi chưa bao giờ thấy cháu ở đây vậy ?” “Bố mẹ tôi mới dọn tới đây .” Nói xong nó cười thân thiện, nhe mấy cái răng trắng nơn mới mọc hăy c̣n cái cao cái thấp. “Ông tên ǵ vậy ?” “Tài!” Thằng nhỏ lại cười nữa: “Tên ǵ kỳ vậy ? Ông người Tàu hả ?” “Không phải Tàu, người Việt” “Người Việt là người ǵ?” Ông Tài chưa kịp giải thích với người hàng xóm tí hon mới th́ chợt nghe tiếng người đàn bà quát: “Danny! Đi vô nhà ngay! Làm ǵ ngoài đó vậy ? Không có nói chuyện với người lạ!” Một người đàn bà ngoài ba mươi gầy nhom đang xăm xăm đi tớị Không thèm nh́n mặt ông Tài, bà ta kéo thằng bé đi vào nhà, miệng làu bàu: “Trông đúng là phường bất lương, muốn ǵ thằng bé chứ?” Ông Tài đứng chết trân! Mặt ông đỏ lên không phải v́ nắng! Thằng nhỏ theo mẹ đi vào nhà mà c̣n ngoái cổ nh́n lại . Quay lại nh́n sân cỏ, ông uể oải cắt nốt phần cỏ c̣n lại trong sân. Khoảng vườn nhỏ bỗng dưng rộng hẳn ra . Ư nghĩ nằm dài trên ghế nhựa uống một lon bia, ăn một chút ǵ trong buổi sáng Chủ nhật ngoài vườn không c̣n mấy hấp dẫn.
Những viên thuốc xanh đỏ phải uống mỗi sáng là một thứ câu giờ. Cái tṛ câu giờ nhân thế mới tào lao làm sao! Nó cứ lắt la lắt lẻo như lá úa trên cành, chờ cơn gió mạnh bứt đi . Và trước mặt chỉ là một màn h́nh Ti Vi không h́nh, không tiếng, chỉ toàn những đốm sáng giựt giựt với sự vô nghĩa loang kín mặt h́nh. Ông Tài đă nghĩ nhiều lần đến sự chấm dứt t́nh trạng câu giờ của ḿnh. Khi nào chuyện “muốn” trở thành cụ thể? Khó hơn ông tưởng! Hóa ra trong thân xác vật vờ của ông vẫn c̣n chút lửa chưa chịu tắt. Rồi ông lại tiếp tục ngoan ngoăn ngốn những viên thuốc đều đặn như một thứ cầu kinh làm mê đi mọi xúc cảm, nếu c̣n!
Trâm cũng không ngờ rằng ḿnh dứt nhanh như thế. Không phải v́ ai khác. Có ai đâu, Tài cứ tưởng như thế trong sự mù quáng ghen tương tối tăm của chàng! Bây giờ đứa con trong bụng sẽ là ǵ đây, chắc chắn không phải là một gạch nối v́ không có ǵ để nối cả, Trâm chỉ muốn cho Tài biết về sự có mặt của đứa trẻ này . Bỗng dưng nàng thấy tội nghiệp cho cả ba! Tài sẽ hiểu lá thư không phải là một sự níu kéo, chắc chắn như thế, mà chỉ là một sự bắt buộc phải thông tin. Rồi nàng lại hối hận! Lẽ ra cũng không nên báo cho Tài biết. Để làm ǵ chứ? Cái mầm sống lạ lùng này sẽ thay đổi Trâm ra sao, nàng tự hỏi ḿnh nhiều lần? Điều đầu tiên là Trâm thấy quên chính ḿnh bớt mà chỉ nghĩ đến nó. Năm, mười ngày qua cũng không thấy Tài liên lạc. Thoạt đầu Trâm chờ đợi, tưởng tượng ra đủ thứ phản ứng của một người ḿnh đă chung sống cả mười mấy năm. Nhưng rồi thất vọng, khó chịu, giận dỗi . Bỗng dưng lại cứ phải chờ đợi và nghĩ đến.. Tài! Thật khó chịu, không phải chỉ bực với Tài mà nàng bực cho quyết định gửi lá thư của ḿnh! Ngu xuẩn! Không c̣n từ ǵ đúng hơn!
Cả tháng nay ông Tài không uống viên thuốc nào, không muốn tiếp diễn cảnh câu giờ. Cũng có thấy khác, khác nhiều! Mà lạ, cũng không thấy hài ḷng về chuyện tự ḿnh dứt không uống thuốc. Chẳng thấy thỏa măn về quyết định của ḿnh. Hay ḿnh nhầm? Không, ḿnh đă quyết định đúng, ông nghĩ như thế và ngắm nghía lọ thuốc ngủ cực mạnh trước mặt. Muốn ǵ nữa ? Một giấc ngủ luôn không dậy! Đó là chót đỉnh vinh quang. Vậïy mà trong ông có đứa phản bội th́ thầm chửi ông “Đồ hèn!” làm ông Tài thấy lao đao trong cái rung rinh ngập nước ở tṛng mắt ông, sóng sánh mà không tràn, chưa tràn th́ đúng hơn! Nhưng cái thèm muốn mạnh mẽ của một ngày mai không tới có nghĩa lư quá đối với ông. Một thèm khát không tên gọi, không h́nh thù rỉa rói ông ngày này qua ngày khác và hiện tại đang quấn lấy ông, mơn man rồi thắt chặt, hứa hẹn một vượt thoát tuyệt diệu.. hơn mọi thứ trên đời này . Ông Tài nốc cho bằng hết lọ thuốc ngủ rồi nằm xoài ở chiếc sofa với cái mặt hề đang cười của ông, chờ, không màng tới hai vệt nước đang không c̣n chỗ chứa trào ra chẩy dài trên má. Những tiếng động từ chiếc Ti Vi vẫn liên tục, nó không để ư đến người hề nằm kia . Vô t́nh đến thế!
“Cái thằng Tài chắc không muốn làm nữa rồi! Hôm nay là ngày thứ tư nó không đi làm mà cũng chẳng gọi vào . Tao cho nó nghỉ luôn.” Long đỡ lời: “Nhiều khi ông ta bịnh. Lâu nay thấy ông ta không khoẻ.” “Bịnh cũng phải nói chớ! Mày có gặp nó bảo là tao đuổi nó.” Long không nói ǵ thêm nhưng nghĩ đến chuyện ghé thăm ông Tài chiều nay . Hai người cùng chủng tộc màu da hiểu nhau hơn, chàng thở dài . Khi người làm ca kế tiếp đến, Long vội vă chuyển giao như trút gánh nặng. Thay v́ về thẳng khu chung cư, Long giữ ư định ghé thăm ông Tài . Chàng đă đến nhà ông ta một lần. Căn nhà nhỏ nằm trong khu lẫn lộn cả da màu và trắng. Những căn nhà phải trên 20 tuổi là ít. Trước nhà ông Tài cả đống báo . Không lẽ ông ta đi vắng? Long ngần ngừ định đi luôn nhưng rồi xuống xe đi vào tận cửa . Chàng bấm chuông. Nh́n vào trong qua kẽ hở của chiếc màn không khép kín, thấy màn ảnh Ti Vi bật sáng. Vậy là ông ta có nhà. Long bấm chuông mấy lần vẫn không thấy ai mở cửa . Chàng ghé mắt nh́n vào lần nữa . Có đôi giầy to quá khổ, kiểu giầy của mấy bọn hề trong gánh xiệc gác lên trên thành ghế sofa . Long đập cửa gọi: “Anh Tài! Anh Tài ơi!”. Vẫn không thấy động tĩnh ǵ. Nh́n vào, vẫn thấy đôi giầy kệch cỡm ở yên trong vị thế đó. Một cái ǵ không ổn! Long chắc chắc như thế. Lại bấm chuông rồi đập cửa, rồi gọi . Phải gọi 911 thôi . Khi xe cứu thương và cả xe cảnh sát đến, Long giải thích sơ sài . Họ đi ṿng ra phía sau lắc cửa . Cửa nào cũng khóa chặt. Ra cửa trước, họ tông cửa vào . Một mùi hôi lợm giọng ùa ra . Xác của ông Tài đă bắt đầu có mùi! Cái chết của ông Tài không ám ảnh Long nhiều bằng cái mặt hề quái dị của ông. Người đàn ông có vẻ tầm thường mà chàng không biết mấy đă chọn chàng làm người khám phá ra cái chết của ông ta . Giữa Long và ông Tài không có t́nh cảm nào đặc biệt ngoài t́nh đồng hương, ngoài ra không chút liên hệ. Vậy mà chàng không thể không nhớ đến ông ta! Long không quên được cái miệng ngoác rộng đỏ chét như đang cười ngạo với chàng. Có những đêm tỉnh giấc giữa khuya, cái miệng lạ lùng ấy tuy không phát ra tiếng cười nhưng cứ lơ lửng trong đầu chàng như một chiếc đèn lồng ma quái và cái ánh sáng huyền hoặc từ chiếc đèn đỏ ấy chỉ ánh lên chút lửa giả tạo chập chờn mang một nỗi buồn mênh mông. Đó không phải là nỗi buồn mà là một cái ǵ vơ vẩn không thể chia sẻ với ai! Cái chết và niềm sợ hăi làm ǵ đă có trong lứa tuổi Long? Đúng là vơ vẩn chớ chi nữa ?
MẶC BÍCH |
|
|