SỐT Ở THÀNH PHỐ BIỂN
Lê Minh Hà



Túp lều nhỏ, vách chỉ thưng một nửa nằm sát bờ nước. Nguời đàn ông và người đàn bà đi qua khoảng sân lát gạch của nhà chủ, hơi ngập ngừng trước hai chọn lựa, nó, và một ngôi nhà lá rộng cách đấy xa xa, nhiều đèn hơn và nhiều bàn hơn. Người đàn bà hất cái ba lô nhỏ ra sau vai, cười khẽ, đi theo người đàn ông, tự hỏi chọn lựa này là chủ ư của cái thằng cu người làm bước thấp bước cao kia hay là của ông bạn cũ.

Không biết bờ nước sát chân lều này là bờ đầm hay bờ ruộng. Trong bóng tối, người đàn bà hoàn toàn bất lực với việc nhận diện và định hướng. Dù sao th́ đây cũng là một thành phố lạ. Lần thứ nhất ḿnh đến nơi này thế mà đă hai mươi năm. Người đàn bà sửa thế ngồi, lại khẽ cười, lần này là với người bạn ngồi đối mặt:

"Hồi Linh đến đây lần đầu, hồi học đại học vừa xong ấy, đi đứng vất vả lắm. Bồ cô bạn phải xông pha nửa buổi sáng ở bến Nứa mới mua được hai cái vé cho hai cô nương. Mà lạ, sau một buổi dầm mưa lấm như ma vùi mới tới được bến Bính, đồng hương của Linh ấy th́ thào ngay rơ là to Linh này không phải dân phố biển."

"Ngay cả bây giờ vẫn vậy. Linh không thấy là nhiều người nh́n bọn ḿnh hay sao? Chiều nay... hay là thử nh́n mấy người đằng kia ḱa."

"Th́ có thể là... "

Người đàn bà đẩy cái kính gài lên tóc. Trong quầng sáng biếng lười của ngọn đèn treo làm v́, người đàn ông lặng lẽ ngắm đôi mắt lấp lánh như bóng nước mênh mang tối đang dạt dào ngay sát chân lều. Một tiếng quẫy. Một tiếng rớt. Một con cá hay một con nhái vừa quăng ḿnhvào bóng đêm. Đến là lăng mạn. Không thể ngờ ḿnh lại nhận được lời mời lăng mạn thế này. Người đàn bà nghĩ, tự biết trong bóng sáng chờn vờn này ḿnh trông thế nào, cười thầm. Thằng bé bước thấp bước cao lúc năy bê tới khăn lạnh và đồ uống. Trong toàn bộ cái kiến trúc chủng chẳng nửa nhà quê nửa nhà hàng này, trong cung cách phục vụ nửa nhẫn nại nửa không vồn vă của nó có một cái ǵ đó đầy sức hấp dẫn. Và nói chung là cả cái đêm này, bóng tối đang loang loang trong nước ngay bên cạnh này, những con cá hay cóc nhái đang quẫy nhảy, trên hết, là người đàn ông ngồi trước mặt... Lâu lắm rồi người đàn bà mới sống cái cảm giác bừng bừng trẻ trung như thế này, như thể vừa hớp một hớp rượu, như thể có thể cười phá lên, và ư nghĩ th́ dăn nở uyển chuyển hệt ṿng sóng nước sát chân lều.

"C̣n có hai năm là tṛn hai lăm năm bọn ḿnh không gặp lại nhau. Làm sao mà chỉ nghe tiếng Linh này tới câu thứ hai mà Linh ấy đă nhận ra bạn cũ thế?"

"Là bởi v́ Linh ấy với Linh này không hẳn là bạn, không bao giờ hoàn toàn là bạn." - Người đàn ông cúi người về phía trước, mở gói khăn lạnh. Người đàn bà giật ḿnh v́ tiếng nổ khẽ khi gói khăn vỡ trong ḷngbàn tay bạn. Ô, ḿnh phải làm quen bao nhiêu lâu với những tiện nghi mới những thói quen mới này để có thể cảm thấy... Người đàn bà nghĩ, nhớ tới thói quen dùng khăn ấm uống cà phê nóng đă có bao lâu màḿnh vừa từ bỏ khi rời miền ôn đới ấy trở về nơi này, giữa mùa hạ. Đêm nay oi bức hơn mọi đêm. Không một cơn gió vào ra túp lều nửa kín nửa hở, chỉ một chút xao động không khí mơ hồ và những ánh sao im ĺm đủ để đoán định có một mặt nước rất gần. Như thể trời đất sốt.

Áp cái khăn lạnh vào cánh tay, người đàn bà mỉm cười tinh quái: "Thế giữa bọn ḿnh là ǵ? Nhớ không, ngày đó Linh cứ nhất định đ̣i gọi nhau là anh là em. Th́ vẫn biết bạn ḿnh oai hơn, nhiều tuổi hơn, và bây giờ với đời th́ thành đạt hơn. Nhưng tại sao..."

"Không hơn ǵ cả. Ngay cả tuổi. Nhưng mà... "

"Thật bọn ḿnh không chênh tuổi nhau sao? Thế mà Linh... Đùa ǵ mà đùa dai thế. Làm dân trường Linh ấy với Linh này cứ nghĩ là... Hồi đấy người ta..."

Thằng bé bước thấp bước cao trở lại, bóng đổ dài, trùm lên túp lều. Có nhiều người khách đến nơi này và ngồi nh́n nhau như thế này không mà nó thản nhiên. Cứ như là nó buồn ngủ và cái công việc phục vụ này nó làm trong mơ. Trong những ngày hạ quá hạ thế này người ta cũng dễ lờ đờ. Người đàn bà nghĩ, cúi nh́n những đĩa đồ ăn ngon lành bày trên cái khay móp méo mà thằng bé vừa hạ ghé xuống mặt bàn, tránh ánh mắt người đàn ông. Nhưng tiếng nói...

"Chả ai nghĩ là một tṛ đùa. Có mỗi cô bạn của tôi nhất định là nhưthế để lảng những khi nghiêm túc nhất. Đúng không? Hai mươi ba năm... Dù là bây giờ bọn ḿnh đă có cuộc đời riêng, ḿnh vẫn muốn hỏi... Có đúng là vậy không? Thật ra th́ ḿnh ngày đó cáu lắm, v́ không thể nào nói ra với Linh được, quanh không được, thẳng cũng không được. Ḿnh vẫn nghĩ là Linh hiểu cả, nhưng cứ coi như một tṛ chơi và tự nghĩ ra luật chơi để mà... Tại sao thế? Có phải v́ hồi đó ḿnh là lính?"

Câu hỏi buông chậm răi và trực diện, như một viên bi-a vừa bị bắn đi và quả quyết lăn. Người đàn bà nh́n mặt nước tối thẫm run rẩy mấy tia sáng vàng, chờ thằng bé quay lưng, nói khẽ:

"Không thể chơi tiếp tṛ chơi đó sao Linh?"

Người đàn ông lắc đầu. Người đàn bà hít mạnh. Hơi nước, hơi đất dâng lên đằng đặc và bắt đầu áp đảo cái bức bối của buổi tối này:

"Linh nói đúng. Chỉ có điều không phải v́ hồi đó bạn đang c̣n là lính. Mà lính ǵ cơ chứ, lính sinh viên như bọn Linh hồi đấy có mà nuôiđể duyệt binh. Đơn giản là... bọn ḿnh là bọn ḿnh. Hăy thử h́nh dung nếu ngày đó người ta không có kiểu... Linh bảo là ǵ... nhất định coi là một tṛ đùa để lảng những khi nghiêm túc nhất... Th́ sao? Anh sẽ từ trường anh ra chờ em trước trường em mỗi trưa hay chiều thứ bảy, sẽ viết thư vào những ngày c̣n lại trong tuần, sẽ lo chữa xe đạp cho em, sẽ gần gũi nhau hơn để cuối cùng hai bên tưởng là ḿnh yêu nhau thật. Rồi Linh này sẽ rời Hà Nội về đây, dạy ở một trường nào đó, c̣n Linh ấy th́ ra quân, về một bệnh viện nào đó, bọn ḿnh sẽ sống một đời đẹp và cực nhọc giống sách giáo khoa chưa cải tiến. Liệu được bao lâu?"

Người đàn ông lại lắc đầu nhè nhẹ, thôi nh́n vào mắt người đàn bà. Bóng tối trong đó huyền ảo quá. Nhưng mà người đàn ông biết, không có ḿnh trong đó, đơn giản v́ không đeo kính th́ người đàn bà thật ra không hoàn toàn là ḿnh.

"Nào thôi. Bọn ḿnh sẽ nói sau. Không chỉ nói, ăn xong ḿnh sẽ c̣n phục thù nữa. Lúc Linh gọi, nghĩ thiếu hai năm nữa là tṛn một phần tư thế kỉ chưa gặp nhau, giật cả ḿnh. Thế nào mà ḿnh vẫn khiếp cái tính Linh. Chưa gặp nhau đă dọa không tới th́ phải hai mươi lăm năm nữa... Dĩ nhiên là ḿnh phải tới chứ. Chờ hai mươi lăm năm nữa Linh mới về lại nơi này để thều thào mời nhau đi ăn cháo à!"

Người đàn bà khẽ cười, nh́n đôi bàn tay khoa ngoại của ông bạn giải phẫu hai cái càng cua. Người đàn ông đặt vào bát bạn cái mai cua ốp chặt phần gạch ngon lành, mỉm cười:

"Món dành cho khách quen của nơi này đấy. Cái quán này không in thực đơn. Yên chí, Linh đă tráng tay qua nước sôi rồi."

Cứ như là một cái chốt của thời gian vừa bật mở về những ngày đă qua và cả hai lại nhập vào một tṛ chơi mới. Nhưng không phải là tṛ chơi của tuổi sinh viên sôi nổi và nhút nhát, khao khát và dè dặt. Cả hai đều biết người kia muốn ǵ và ḿnh có thể làm ǵ cho nhau. Và những lời nói này, cái càng cua xẻ vào bát cho nhau này, ngón tay chạm như thể vô t́nh trong chậu nước có chứa bă chè và vỏ chanh..., tất cả tựa hồ ma túy và người đàn bà run rẩy trước dự cảm về những điều có thể xảy ra ngay trong buổi tối này.


Quán nhỏ khuất sau một đường ṿng. Người đàn bà ngoảnh nh́n, ngực vô t́nh chạm khẽ vai người đàn ông. Phía nào là cầu Bính, là sông Tam Bạc? Phía nào là bến Sáu Kho? Những đường phượng nở? Cô bạn thân dân đất cảng này ngày ấy cứ một mực thề thốt rằng hoa phượng ở đây rực rỡ hơn hoa phượng Hà Nội và nói chung là bất kể nơi nào khác. Nhưng có phải là ngày đó ḿnh theo nó về đây c̣n v́ người đàn ông này, chàng sinh viên cứ gọi cô bạn là em xưng anh bằng cái giọng thô thô và đôi lúc c̣n lẫn lờ nờ vẫn bị trêu là do ăn nước biển? Lẽ nào chuyến đi không định trước này cuộc gặp lại không định trước này lại là định mệnh? Lẽ nào thành phố này lại trở thành một nỗi nhớ mới và ở tuổi này thật ra có ai cần thêm một nỗi nhớ mới không? Tất cả dường như không thực. Chuyến bay tuần trước, chuyến tàu từ Hà Nội xuống đây chiều qua, số điện thoại đi t́m từ một hoài nhớ ngẫu nhiên thức dậy, và buổi chiều buổi tối này, cùng người đàn ông này. Không biết ở nhà nó đang nghĩ ǵ và có kêu ca ǵ về chuyện ḿnh đến thăm mà lại tự dưng có ngay một chàng đến đón đi thế này không? Không biết nó có tin là bọn ḿnh đă có hai mươi ba năm cho một lần gặp lại thế này không? Người đàn ông ngoái lại:

"Linh cười ǵ thế. Ngày xưa bọn ḿnh đứa nào cũng khoái cái kiểu cười một ḿnh này của Linh và bọn ḿnh..."

Người đàn bà mỉm cười, nhoài về phía trước lắng nghe và giật ḿnh v́ một ư nghĩ bất chợt: Người đàn ông đang chở ḿnh đây thực ra là một người xa lạ. Mùi mồ hôi này, đôi vai nở này, cái gáy khoẻ mạnh này xa lạ hoàn toàn với ḿnh. Tại sao có người gặp một lần thôi mà chúng ta vẫn h́nh dung được măi trong khi có những người thân thiết lại... Gương mặt họ cứ như là nước, biến đổi và trôi. Linh ngày xưa thế nào nhỉ? Chịu. Chỉ nhớ khá là cao lớn, huưt sáo miệng thật là vang và đằng sau cái kiểu xưng hô táo tợn kia là sự rụt rè.

"Linh ấy đưa Linh này đi đâu nữa?"

Người đàn ông giơ tay khoát mạnh về phía trước:

"Đấy, một nơi để trốn ồn ào của người đất cảng, của Linh. Xa kia là biển. Những đầm nước này... "

Gió mới nổi mang theo hơi nước rộng dài phả vào mặt, vào cổ, vào cánh tay trần. Người đàn bà im lặng, nghe, để yên bàn tay ḿnh trong bàn tay đàn ông vừa sẽ sàng nắm lại. Xe dừng bên vệ cỏ của một con đường nằm giữa hai bờ đầm mênh mông. Ran ran tiếng côn trùng trong cỏ ướt. Sao lặng yên ch́m trong đáy nước. Có phải là nơi ông bạn hay đưa bồ ra ngắm trời ngắm đất và làm ǵ nhau không đây? Chuyện hoàn toàn có thể xảy ra với một người đàn ông có địa vị, có gia đ́nh, trong tuổi bốn mươi, và từ lâu rồi người đàn bà đă nhận ra ḿnh thôi khắt khe với đời sống này. Từ lâu rồi, người đàn bà đă biết rằng không quư hiếm không phải là hạnh phúc, quư, một phần v́ người ta tha hồ khao khát, kiếm t́m, và chỉ có vậy.

"Sao lại dừng đây? Linh ấy không sợ phải cấp cứu cho Linh này trong trường hợp ngất xỉu v́ ân hận sao? Hay sẽ chỉ là thiên nhiên có lỗi?"

"Không ai có lỗi cả. Linh đă bảo rồi mà, đêm nay Linh sẽ làm điều ngày xưa chưa bao giờ dám."

"Đừng có dại. Nếu cần phải có bồ th́ phải đi t́m... tuổi Linh... giờ phải t́m một cô chừng gần gần ba mươi. C̣n khi nào tuổi chạm đầu năm..."

"Đừng nói." - Người đàn ông siết lấy vai người đàn bà, cúi xuống gương mặt người đàn bà vừa ngước nh́n, xuống, xuống nữa. Người đàn bà rùng ḿnh, né khỏi bờ vai rộng. Nếu không có mùi mồ hôi lạ này th́ những âu yếm này những đam mê dịu dàng này có giống như vẫn hằng quen thuộc với ḿnh không. Khoảnh khắc của cái rùng ḿnh trôi qua, giọng người đàn bà dịu dàng, mất hẳn vẻ đùa đùa cũ:

"Đừng. Bọn ḿnh đă là những người có vợ có chồng. Và Linh yêuchồng... Đừng..."

"Xin lỗi... "


Người đàn ông đứng thẳng, bờ vai đường bệ, dường như đang cố gắng làm cho bộ ngực, bờ vai và nói chung là toàn cơ thể ḿnh dịu đi, chùng xuống. Có một cái ǵ thật mong manh vừa vụt chen vào giữa họ, trở thành một nuối tiếc to lớn, sắc, nhọn và nóng rực. Nếu có thể suồng să được hơn một chút vào những mùa xa xưa ấy... Nếu có thể thêm được một chút thèm muốn và bớt đi ư thức về chính ḿnh trong những mối quan hệ vừa đơn giản, buồn chán, vừa rắc rối, quyến rũ bây giờ... Bầu trời rộng, mịn màng, úp lấy bờ nước mênh mông. Ngoảnh nh́n về phía nào cũng thấy sao. Sao in trong ḷng nước lặng lẽ v́ thiếu gió. Người đàn bà quay lưng và người đàn ông ṿng tay ôm lấy thân h́nh đă một thời thanh mảnh lắm đang dịu dàng tựa vào ḿnh. Khôngcó cái rùng ḿnh nào. Không một sự bối rối hốt hoảng nào. Đây không phải là một cuộc phiêu lưu. Cũng không phải là một sự tiếp nối muộn màng. Người đàn ông thở thật sâu, có cảm giác cơ thể đàn bà đă chín ḿnh đang ôm trong tay bừng bừng, dần dịu và lại nghe người đàn bà cười khẽ. Niềm hoan lạc với một người đàn bà có thể c̣n nồng nàn hơn, nhưng không người đàn ông nào lại đi t́m tuổi trẻ trong một cơ thể con gái của hai mươi năm trước. Không có chuyến trở về này, không có cái đêm như sốt này, không có hai mươi năm qua và nói chung là cảm giác lửng lơ không thật này, liệu bọn ḿnh...?


Sao băng, rơi vụt xuống bờ đầm ở đâu đó trong đêm đằng xa kia. Người đàn bà nắm hai bàn tay người đàn ông, khẽ khàng mở ṿng ôm, quay người lại. Cố, cố hết sức, người đàn bà thử h́nh dung lại gương mặt người con trai của hai mươi năm trước, mà không thể. Gương mặt đàn ông này, nước da đă sạm đi này, mái tóc thưa đi và đă bắt đầu chớm bạc này, dẫu thế, người đàn bà biết đă thành thân thuộc với ḿnh. Người đàn ông cúi xuống, gỡ kính khỏi mắt người đàn bà, nh́n vào đó thật lâu và đột ngột áp môi ḿnh lên đó. Một rùng ḿnh làm chấn động cả hai người.

Ngày hôm sau người đàn bà về. Cơ thể như rỗng ra sau câu chuyện miên man tới gần sáng với cô bạn chịu khó thức khuya chờ, càu nhàu và ṭ ṃ. Y như là vừa qua một cơn sốt và người đàn bà cười một ḿnh v́ ư nghĩ ở tuổi này ḿnh vẫn cần một cơn sốt vỡ da, v́ cảm giác mọi sự đều tinh khôi. Tiếng tṛ chuyện ngoài cổng của mấy anh chàng xe ôm. Bát bánh đa đỏ nóng bỏng ăn lần đầu tiên. Tiếng chuông chùa đâu đó đến đây từ hôm kia mà buổi sáng này mới nghe thấy. Phố biển b́nh minh mát mẻ và không chật chội quá lắm như ở Hà Nội. Và vẫn có ǵ cũ càng, nên với người đàn bà lại có phần dễ thân trở lại hơn thành phố quê hương sau mười năm xa. Xe đi qua những con đường, những vườn hoa đầy người. Người tập dưỡng sinh. Người chơi cầu lông. Bọn trẻ th́ chuyền cho nhau những đường bóng ngắn một mẩu và một người quét rác lùa chổi vào giữa những đôi chân người đang phấn đấu v́ sức khoẻ. Người đàn bà khẽ cười... Nắng sớm hắt những vệt dài ẩm ướt trên mặt đất làm tất cả vừa ngời lên vừa sẫm lại. Ḱa hoa phượng! Sao mày đỏ thế? V́ bầu trời nơi này xanh hơn hay v́ gió biển hào phóng hơn? Có biết tao cũng có thể bùng cháy? Khi người đàn bà về th́ hoa phượng ở Hà Nội bắt đầu rụng và có vẻ chẳng ai c̣n có thời gian và ư định dừng chân ngắm. C̣n ở phố biểnnày... Người đàn bà nhận ra ḿnh đang kiếm t́m. Ḱa Tam Bạc. Đâu nữa nhỉ? Sông Lấp? Cầu Dài? Cầu Sắt? Lạc Viên? Bao nhiêu tên đất thân quen lắm mà hai lần đến chưa một lần dừng hẳn được bước chân. Cầu Bính đằng kia, đẹp như một cây cầu ở Amsterdam, nhắc người đàn bà bến Bính và chiếc phà nặng nề lấm láp của lần đầu tiên đến nơi này. Nhớ. ... Ta tạm biệt xa nhau... Chào phố biển thân yêu...*

Điện thoại di động rung. Một SMS hiện. Đang ở nơi làm. Mong về lại. Cảm ơn. Người đàn bà đọc, cười khẽ, nh́n ngược lại đường hoa đỏ xe vừa đi qua, th́ thầm: Cảm ơn.

LÊ MINH HÀ
15. 8. 2005

Chú thích:

Lời bài hát Thành phố hoa phượng đỏ - Lương Vĩnh, Hải Như



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home