TRÊN V̉M TRỜI KIA
Hồng Khắc Kim Mai



Viết tặng tất cả những ai đă, đang, và sẽ thương yêu tôi, với ḷngthành khẩn tạ ơn Đời

1.

Cao ốc The Henry, tầng lầu thứ bảy, Pearl District.

Từ khung cửa sổ nh́n ra, bầu trời buổi sáng sớm đầy mây xám đục. Trên những nóc nhà gần đó, những đám mây bay la đà như những ṿm khói mỏng. Đèn đường vẫn c̣n cháy sáng và xe cộ đă lác đác chạy. Xa xa, trên hai chiếc cầu h́nh ṿng cung cao nhất thành phố được xây cái cao cái thấp, vô số ngọn đèn pha nối đuôi nhau di động ngược chiều nhau. Một cầu dẫn người từ tiểu xa lô. I-84 vào thành phố, và cầu kia đưa người ra những vùng lân cận. Tận cuối chân trời, núi Mount Hood quanh năm tuyết phủ mờ ảo trong sương khói...

Liên mở cửa bước ra bao lơn. Gió mát làm nàng tỉnh ngủ hẳn. Khi mọi người c̣n đang say giấc điệp, nàng thấy thật thú vị được đứng một ḿnh yên tĩnh nh́n ngắm xung quanh. Khu phố này rất mới, nhịp sống tương tự như Soho của New York. Ban ngày phố xá tấp nập sầmuất. Đa số các cửa hàng là những galleries cực kỳ sang trọng trưng bày tranh ảnh hay những vật thủ công nghệ, và đa số khách văng lai lànhững du khách giàu có. Đối diện chỗ Liên ở là tiệm sách vô cùng lớn và nổi tiếng của thành phố Portland, Powell Book Stores, nơi đă từng gửi hàng tấn sách khoa học tặng nước Việt Nam trong thời kỳ mở cửa. Trung tâm Tŕnh Diễn Nghê. Thuật Quốc Tế ở ngay sát cao ốc The Henry, và trường đại học Mỹ Thuật th́ ở bên kia đường...

Một bóng chim từ đâu bay ngang qua mặt Liên rồi vút lên trên nền trời cao. Liên ngước mắt nh́n theo, nhưng ô ḱa, nó bay trở lại và lượn qua mặt nàng vài lần nữa. Cuối cùng th́ chim đáp xuống đậu trên thành lan can bên cạnh nàng. Liên hơi thảng thốt trước sự viếng thămbất ngờ của con chim lạ. Đó là một loại bồ câu có lông màu xanh den mướt, tuổi hăy c̣n rất non. Nó nhích nhích đến gần nàng rồi lấy mỏ mổ vào tay Liên. Liên rút tay lại, tự hỏi không hiểu sao chim lại bạo dạn đến thế kia .

Liên đứng nh́n rất lâu con chim bồ câu. Trông nó thật hiền lành.Đôi mắt như nhung thỉnh thoảng lại nh́n Liên như muốn nói một điều ǵ. Liên rụt rè đưa tay ra bắt và chim ngoan ngoăn nằm yên, không vùng vẫy.

“A, chim ơi chim, chim là ai mà đi lạc đến đâỷ” nàng hỏi

Chim không trả lời.

Liên ôm con chim nhỏ trở vào nhà. Lấy một ít gạo răi ra trên sàn, và đặt một ly nước gần đó, Liên thả chim ra cho ăn. Con bồ câu mổ vài hột gạo rồi lại đứng yên.

“Muốn ǵ đây hă chú chim kia ?... À mày cũng là con chim cô đơn như ta chăng ?”

“Ờ mà sao mày bay được cao thật cao như thế nhi? Ước ǵ ta có được đôi cánh như mày .....”

Liên vừa ôm chim bồ câu vừa thủ thỉ tâm t́nh với nó. Lạ thay, con chim nằm ngoan không nhúc nhích. Một ư nghĩ ngộ nghĩnh chợt đến. Liên vào lấy hộp nữ trang, cắt sợi dây chuyền ra một khúc nhỏ rồi khoen vào chân chim. Nàng không quên buộc thêm một trái tim mỏng mảnh vào đó...

Ôm bồ câu ra bao lơn, Liên tung chim lên trời. Bồ câu bay vút lên cao, đảo một ṿng rồi quay trở lại bay ngang Liên thêm một lần nữa, trước khi mất hút vào rặng cây trước mặt...

Hai hôm sau, Liên t́nh cờ đọc mục bói toán trên nhật báo Orego­nian. Trong cột Thiên Xứng, tuổi của nàng, có câu viết rằng “ The stars are spelling LOVE...” Liên mĩm cười, tự hỏi trái tim của nàng đang phiêu bạt phương trời nào?

2.

Tôi đứng đó nh́n mọi người đang xôn xao chung quanh thân xác tôi. Tất cả đều mặc đồng phục xanh, họ là những y tá và bác sĩ. Hóa ra tôi đă được đưa vào bệnh viện rồi ư ? Chuyện ǵ đă xảy đến cho tôi nhỉ ? Mọi người trông sao rất khẩn trương, c̣n riêng tôi th́ lại thấy ḿnh nhẹ hẫng, đầu óc vô cùng minh mẫn, sáng suốt. Tôi nh́n họ làm việc một cách thản nhiên.

Người nữ y tá đang làm ǵ bên tay trái của tôi ? A, bà ta đang truyền máu vào tĩnh mạch. Tôi thắc mắc không hiểu máu được truyền có cùng loại với máu của tôi không. Với hai bàn tay bắt chéo vào nhau, một anh y tá khác liên tục ấn mạnh tay trên ngực tôi. H́nh như anh ta đang làm hô hấp nhân tạo?

Có tiếng vỗ về,

“Này bé nhỏ ơi, hăy sống, đừng có đi nhé. Ráng lên, đừng có đi nhé...”

Bên tay phải, vi. Bác Sĩ đang lúng túng đâm cây kim vào độngmạch. Ông ta luôn mồm lắp bắp “hang in there, keep hanging in there, kid...Keep hanging in there.”

Ồ th́ ra tất cả mọi người đang cố cứu tôi sống, c̣n tôi th́ đứng đây, không có cái cảm giác đau đớn nào mà ngược lại, thấy tâm hồn có một sự b́nh an tuyệt đối, một hạnh phúc vô bờ bến và một cỡi trói tuyệt vời. Tôi đứng trong một góc, ung dung tự tại, mắt ngó láo liên...

Tôi chợt khám phá ra cái-tôi đang đứng là phần hồn đă tách ĺa khỏi xác. Như thế này có thật là tôi đă chết? Rất nhanh, bao nhiêu điều ǵ trong kiếp sống vừa qua đều tan biến hết. Những công hầu khanh tướng? những phú quí vinh hoa? những đau khổ? những oán hờn? những than thân trách phận hay bất cứ điều ǵ đều trở thành vô nghĩa. Chúng như những bọt nước lóa lên dưới ánh sáng một lúc rồi vỡ tan.... Khi đứng ngoài bờ cuộc sống thế gian, tôi cảm thấy vui sướng như vừa được thoát ra khỏi một giấc mộng khủng khiếp. Như thế tại sao ta phải sơ. chết ? ...

Mặc ai làm ǵ th́ làm, tôi đảo mắt nh́n quanh. Trong tranh tối tranh sáng tôi thấy một tấm bảng nhỏ treo trên vách có ghi hàng chữ “ Every human soul is a gamble of God”. Tại sao lại như vậy được? Ai mà viết láo lếu thế kia? Tôi nhướng mắt đọc kỹ hơn. À, đó là chữ “candle”, không phải “gamble”.

Dù là “candle”, tôi cũng không đồng ư, v́ ngọn đèn cầy rất leo lét, dễ bị tắt trước gió.

Tôi căi lại:

“Every human soul is a shed of Light of God.”

Vừa nói đến đó, một luồng ánh sáng xẹt mạnh đẩy hồn tôi nhập xác.

Có tiếng lao xao rộn ră,

“Trời ơi ! My God! tim bà ấy đă đập lại rồi...”.

Liên mở bừng mắt. Người nữ y tá bên cạnh mừng vui,

“Xin cảm ơn Chúa, bà ấy đă sống lại rồi!....”

Vị Bác Sĩ nắm bàn tay Liên bóp nhẹ,

“You made it! Congratulations!”

Liên th́ thào,

“Tại sao lại gọi tôi là kid?”

Người nữ y tá mở mắt tṛn xoe,

“Ủa, bà có nghe chúng tôi nói chuyện sao? Lúc đó bà đă...đă “đi” rồi mà!"

Liên nhắm nghiền mắt lại không trả lời. Cái cảm giác hạnh phúc tuyệt vời như vẫn c̣n vương vất đâu đây. Nàng mở mắt ra nh́n dáo dác. Quả thật trên vách tường đàng kia, có tấm bảng ghi ḍng chữ

“Every human soul is a candle of God”...

Khi Liên tỉnh dậy, không c̣n có ai trong pḥng. Đèn mờ ảo. Đêm tĩnh mịch đến lạ lùng. Ngoài hành lang thấp thoáng như có bóng ai. Liên ngọ ngoạy lấy tay sờ vào thân thể. Ǵ mà dây nhợ tùm lum tà la đầy tay, đầy ngực!

Ngước mắt lên nh́n, b́nh nước biển treo bên cạnh giường nhểu từng giọt và biểu đồ đo tim chạy nhấp nhô như sóng . Hai bắp chân Liên được quấn hai lớp vải dày. Chúng liên tục làm động tác bóp, thả, bóp, thả từng hồi. Liên cảm thấy dễ chịu như được ai đó đang xoa bóp cho ḿnh.

Một người đàn bà từ đâu đẩy cửa bước vào. Cầm trên tay một cuốn sổ tay nhỏ, người ấy vỗ nhẹ vào người Liên, giọng nói như gió thoảng:

“Bà có muốn gửi lời trối nào lại cho ai không?”

Liên mệt nhọc lắc đầu rồi giă vờ ngủ...

Một ḿnh nằm trong pḥng hồi sinh vắng vẻ, Liên quờ quạng với tay lấy cái máy bấm tự động, bật nút Tivi. Trên màn ảnh hiện ra băng tần số 11. Có tiếng âm nhạc ru êm và một rừng hoa tuyệt đẹp được tŕnh chiếu . Trong không khí an lành đó vang lên tiếng trầm ấm củamột vi. Mục sư đang hành đạo. Ông nói,

“Xin bạn hăy sửa soạn theo tôi cầu nguyện trước khi về nước Chúa.”

Về nước Chúa? Liên giật ḿnh đâm ra nghi ngờ sư. sống lại của ḿnh. Không nhẽ nàng lại sắp chết một lần nữa sao ? Nhưng đă nói mà, có ǵ phải sợ hăi đâu. Dẫu cho Liên có đi về một thế giới khác, th́ nàng sẵn sàng chấp nhận, không một chút luyến tiếc ǵ về cuộc đời đă qua .

Ǵ th́ ǵ, ra sao th́ ra, Liên tắt máy truyền h́nh và lâm râm khấn nguyện:

“Lạy Chúa, ḍng máu của Me. Cha cho đă đến ngày cạn. Xin cám ơn Ngài đă cho con gịng huyết mới chan ḥa niềm tin yêu. Xin cámơn gịng máu mà Đời đă cho. Xin tạ ơn Đời. Xin tạ ơn Đời...”

3.

Sau hai ngày nằm trong pḥng hồi sinh, Liên được chuyễn ra ngoài. Một đêm trôi qua rất êm thắm. Đêm sau, bụng nàng có biến chứng, sinh chuyện. Người nữ y tá trực cuống cuồng cho hay huyết áp của Liên càng lúc càng tuột dốc.

“Có thể là sẽ phải tiếp thêm máu”, cô ấy nói.

Liên nằm thoi thóp rồi thiếp đi ...

Tôi nh́n thấy ḿnh nằm trong một không gian xa lạ . Gió thổi lạnh khủng khiếp làm tê cóng thân h́nh trần truồng của tôi. Tôi nằm co quắp như một thai nhi trong bụng mẹ, miệng van nài xin ai mở cửa cho vào nhà, miệng van nài xin cho một chút ấm .

Rất nhiều bóng trắng xuất hiện . Họ lờn vờn như bay. Có khi họ mỏng manh như giấy, có khi họ trong vắt như gương. Họ không có h́nh dáng rơ rệt, không có mặt mủi rơ rệt. Nhưng mà họ dữ dằn lắm. Họ la hét ầm ĩ đ̣i đuổi tôi .

“Đi, đi khỏi nơi đây ngay!”

“Đứa nào nằm lơa lồ như thế này? Kêu mă tà bắt nó...Bắt nó ...Bắt nó ...Đuổi đi...Đuổi đi...”

Những thanh âm lạ lùng, kỳ cục, điên khùng lùng bùng bên tai tôi. Tôi khiếp sợ không dám nhúc nhích . Gió âm u như quất, như cắt da thịt .Tôi rúm người thêm. Lạnh quá. Lạnh quá Chúa ơi! .Chữ ơi kéo dài thăm thẳm tận cuối chân mây...

Đang trong lúc khốn cùng, có tiếng chim mổ vào tay. Trời ơi, con chim bồ câu...Tôi cố gắng vươn dậy nh́n kỹ. Bên chân của nó rơ ràng có trái tim của tôi treo lủng lẳng...Con chim bồ câu của tôi. Con chim bồ câu của tôi!

Chim lại mổ liên tiếp vào taỵ..

Liên giật ḿnh tỉnh dậy, thấy ḿnh gần như lơa lồ nằm trên giường bệnh viện. Chỗ chim mổ là cây kim đang đâm sâu vào thịt da để tiếp máu .

“Bà đă tỉnh lại rồi đấy à? “ người y tá dịu dàng hỏi.

Liên lí nhí nói lời cảm ơn.

Liên nằm yên, viết bài thơ trong đầu, PHỤC SINH.

Không phải chỉ có Chúa trong Kinh Thánh mới Phục Sinh. Tất cả mọi ai có niềm tin mạnh vào chính ḿnh đều được Phục Sinh. Khi đèn đời lụn tàn héo hắt một kiếp sống, bên bờ cửa Tử niềm tin là sức mạnhmănh liệt làm bùng dậy tia ánh sáng nhiệm mầu của Đức Thánh Chúa có sẵn trong tinh chất của mỗi người ...

Lạy Chúa, Ngài thật rất vô lượng từ bi.

Lạy Chúa, trong muôn kiếp con vẫn là đứa trẻ thơ. Xin trao trọn những ngày tháng kế tiếp cho Ngài .

4.

Cao ốc The Henry, tầng lầu thứ bảy, Pearl District.

Liên lần ṃ bước ra bao lơn . Nàng hăy c̣n yếu lắm. Môi khô, lưỡi rát và người hay choáng váng. Hơn hai tuần qua, Liên cứ phải vào ra bệnh viện liên tiếp mấy bận .

Nàng đứng nh́n mông lung.

Trên ṿm trời cao rộng của thành phố Portland, có con chim bồ cầu đeo lủng lẳng trái tim bay ngang dọc đây đó.

Chim ơi, chim đang ở đâu?
Chim ơi, chim mang tim ta đi nơi nào?

HỒNG KHẮC KIM MAI

Good Samaritan Hospital
Oct 15, 2004



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home