MÙA XUÂN BÊN SÔNG SEINE
Hồ Trường An



Xuân đă về. Sau Lễ Phục Sinh, lệ liễu đă trổ lá non, hoa anh đào trổ hồng rực rỡ như những áng mây chiều, hoa vô kiên đă nở đỏ khắp các bao lơn. Cứ mỗi cơn gió mỏng, những cánh hoa anh đào rơi lấm tấm như những chấm confettis trong các hội chợ.

Bảo Châu vào một sáng Chủ nhật có hẹn với Tường Oanh, con gái bà Năm Lương đi câu cá ở cụm rừng sát bên ḍng sông Seine, thuộc tỉnh Romilly-sur-Seine.

Chàng bảo người yêu:

“Anh phải có nghề bảo đảm. Năm tới, anh sẽ thi vào ngành quản thủ thư viện ở Amiens.”

Tường Oanh bảo:

“Anh muốn làm công chức, sáng vác ô đi tối vác ô về. Lương công chức chẳng có bao nhiêu, nhưng cuộc sống khá bảo đảm. Nếu anh không thích du lịch hoặc ham đổi xe th́ bề ăn tiêu cũng tạm đầy đủ, có thể có vài chương mục trong ngân hàng.

Bảo Châu bảo:

“Anh thích đọc sách và sưu tầm sách quư. Một bibliophile mà em. Vả lại đời sống khiêm tốn ở một tỉnh lẻ khuất lánh hợp với anh hơn. Làm quản thủ thư viện th́ khỏi lo thất nghiệp.”

Tường Oanh ôm chặt lấy Bảo Châu:

“Em chỉ mong dành dụm một ít tiền để mở ra tiệm cà-phê có bán kèm thuốc lá và nhật tŕnh ở một khu làng nhỏ thuộc bất cứ nơi nào ở hạt Aube và vùng Champagne nầy.”

Bảo Châu lại hỏi:

“Và em c̣n mơ chi nữa không?"

“Mơ sẽ đẻ cho anh ba trai và ba gái. Hễ càng đẻ em càng béo trục béo tṛn, chỉ sợ anh chê.”

“Đừng có lo, em càng mập càng xinh. Chỉ sợ tốt mái hại trống mà thôi.”

“Ờ há, nếu vậy th́ chừng đó hai đứa ḿnh khi đứng gần nhau, thiên hạ tưởng đâu đó là số 10. Anh gầy như que củi, không số 1 là ǵ? C̣n em béo tṛn há hông phải là con số zéro 0 to tổ bố hay sao?”

Bảo Châu đùa:

“Anh thích cả hai chúng ḿnh giống nhau, anh giống số 6, c̣n em giống số 9. Số 6 và số số 9 quyện lấy nhau, đầu số nầy chui vào háng số kia thành số 69, số của t́nh yêu. T́nh yêu càng được hai kẻ yêu nhau chấm mút, liếm láp nhau mới gọi là t́nh yêu tuyệt vời.”

Tường Oanh nhăn mặt:

“ Bảo Châu của em ăn nói trây trúa nhảm nhí quá! Hèn chi hai ả Ngọc Nga, Thụy Loan cứ chê anh là thứ cái cái miệng tục tĩu không ai bằng.”

Bảo Châu buông câu, nhưng không nghĩ ǵ tới câu cá, cứ nói cười làm cần câu rung động luôn. Tường Oanh nh́n ḍng sông chảy siết tự hỏi cá có kịp dừng lại đớp mồi câu hay không? Tuy nhiên nàng thấy nước sông xuân xanh biêng biếc có vẻ đẹp dị thường và nàng chỉ muốn trầm ḿnh trong đó để tắm mát.

Bảo Châu hơi mập mạp, khuôn mặt hơi tṛn, cặp mắt thật lanh, nụ cười lúc nào cũng chúm chím trên môi, màu da hồng hào như da trái chuối lửa. Đây là mẫu người có sức khỏe tốt, có tâm địa trong sáng, có niềm lạc quan, có tinh thần vững chải... Tường Oanh hơi nhỏ người, khuôn mặt tṛn, cặp mắt bồ câu rạng rở và hiền lành, nụ cười rất xinh và rất cởi mở. Chàng và nàng về sắc vóc là một cặp đẹp đôi. Chàng không quá cao, c̣n nàng không quá thấp; chàng không quá mập, nàng không quá gầy, bụng người nào cũng sát rạt, tay chân người nào cũng dẻo dai, dáng điệu người nào cũng nhanh nhẹn vững chải.


Từ khi biết con ḿnh có một ư trung nhân đồng chủng đồng bào, ông bà Vĩnh Trai mừng như trúng số độc đắc. Lại biết bà Năm Lương hiền lành, tuy góa bụa nhưng giữ hạnh kiểm khít khao nên họ càng thêm quư trọng Tường Oanh. Bởi đó, bà Vĩnh Trai thường lui tới mẹ Tường Oanh để rủ bà suôi tương lai của ḿnh đi chùa.

Bảo Châu bảo người yêu:

“Mặt trời sắp tṛn bóng rồi. Chúng ḿnh nên về Nogent-sur-Seine, cả nhà anh đang chờ chúng ḿnh dùng cơm trưa.”

Tường Oanh hỏi:

“Hôm nay, mạ và chị Thiên Nga làm món chi?”

Bảo Châu cười:

“Bún ḅ là món ăn chính. Anh chẳng biết món giáo đầu là món chi. Chắc là các món cũ như bánh ít bột lọc, bánh lá chả tôm...”

Tường Oanh cười hiền:

“Chị Nga khéo tuyệt! Em mà đúc đầu làm dâu vào nhà anh chắc má anh phải tốn công, phải nặng hơi mỏi cổ chỉ dạy cho em làm bánh làm trái, làm gái làm mụ.”

Bảo Châu khẳng khái:

“ Em không cần làm chi cả. Em chỉ làm vợ anh cũng đủ rồi. “

Tường Oanh bẹo má người yêu:

“ Làm vợ ông mănh nầy th́ đời em sẽ ra sao?”

Bảo Châu cười rất trai lơ:

“ Làm vợ anh, em chỉ có cực về đêm.”

Tường Oanh cười hề hề:

“ Em không sợ đâu.”

Bảo Châu, trong giây phút bồng bột v́ ư vị mùa xuân đang dâng cao trong trái tim và trong tâm hồn chàng, cảm thấy Tường Oanh như một bài thơ bất hủ đem lại biết bao kích thích và lẽ sống cho chàng.

Khi cả hai về tới nhà, th́ đă có Minh Kiểng, Thụy Loan, Mộc Lan và Ngọc Nga. Mộc Lan nhanh nhẩu:

“ Cả hai đem nhau đến đầu ghềnh cuối băi, đến góc bể chân trời nào mà măi tới bây giờ mới về tới đây?”

Thụy Loan chỉnh bạn:

“ Góc bể chân trời, đầu ghềnh cuối băi th́ trống huếch hoách, trống tênh hênh, làm sao sánh bằng cánh rừng thơ mộng và kín đáo bên gịng sông Seine?”

Ngọc Nga vỗ tay:

“ Con Thụy Loan lâu lâu mới nói được một câu tuy không sâu sắc, nhưng thật mặn mà.”

Thiên Nga can gián:

“ Mời quư vị chiếu cố các món Huế ni. Có thực mới vực được đạo. Các cô em gái của chị hăy thời món gơi sứa đi."

Bảo Châu nh́n bốn cô bạn gái. Thụy Loan không đẹp, nhưng làm điệu lại có duyên như con rạch uốn éo chảy qua cánh rừng mùa xuân. Mộc Lan nhí nhảnh xinh tươi như một dải suối tuôn róc rách và lấp lánh ánh nắng. Ngọc Nga thâm trầm, kín đáo như đầm nước vào đêm trăng huyền hoặc.

Tường Oanh dịu dàng tươi sáng như chiếc ao xuân trong mát giữa vùng cỏ mượt như nhung.

Hôm sau, Bảo Châu bảo hai chị:

“ Để em hái tược pissenlit; kẽo không, tược sẽ biến thành lá già và dai như plastic.”

Phải rồi, trong rừng pissenlit đă trổ tược non. Khi nó trổ hoa vàng, tược sẽ biến thành lá tuy mỏng mượt, nhưng không thể ăn được nữa. Thường th́ trước lễ Phục Sinh, Thiên Kiều và Thiên Nga theo Bảo Châu vào rừng hái những đọt pissenlit về đệm với cà chua và trứng luộc xắt khoanh, củ hành xắt mỏng, ô liu đen để nguyên trái, cá anchois muối mặn, sau đó tưới dấm, đường, dầu ô liu, mù-tạt. Ôi hoa pissenlit đầu xuân viền hai bên lối ṃn trong rừng cây há không đẹp hay sao? Chu choa ơi, những cụm hoa tím thật lăng mạn nở trên các băi hoang trước khi hoa thạch khê, hoa cúc rừng thịnh phóng. Sông Seine vào mùa xuân nước trong và xanh biêng biếc dồn lai láng. Hè tới, cùng với hoa thạch khê, có hoa trường thọ và hoa thủy tiên nở rộ trong vườn cùng với hoa súng màu hoàng yến nở trong đầm nước gờn gợn rong xanh. Đầu hè, Philippe của Thiên Kiều sẽ trở về Troyes sau nửa năm tu nghiệp trên đất Mỹ. Chàng hứa sẽ cắm trại cùng nàng trong một khu rừng có cây lê, cây táo hoang dại cạnh hồ Lac de la Forêt d’Orient.

Rồi một sớm mai, v́ nhớ Philippe cho đến tận cùng nỗi nhớ, Thiên Kiều lái xe vào khu rừng nằm bên Quốc Lộ xuôi về Auxerre. Khắp nơi, loài sơn mai và loài sơn lê nở trắng. Tự dưng Thiên Kiều nhớ đến bài thơ ngũ ngôn của Lư Bạch mà ông Vĩnh Trai thường ngâm nga trong lúc trà dư tửu hậu.

Yên thảo như bích ty
Tần tang đệ lục chi
Hướng quân quy hoài nhật
Thị thiếp đoạn trường th́
Xuân phong bất tương thức
Hà sự nhập la vi?

Ui, cỏ xứ Yên xanh ra răng? Có xanh bằng cỏ hồi năm ngoái đă trải thảm cho Philippe và tui nằm không? Dâu xứ Tần đă nẩy cành xanh nơn, có bằng cành lá bạch dương ở khu b́a rừng mà hai tôi thường ngắm không? Ôi, nàng chinh phụ trong bài thơ đẹp tê đă đứt ruột mơ ngày chồng trở về, ḷng khắc khoải của nàng có xôn xao bằng tấm ḷng con Thiên Kiều ni ưa thả hồn đi trên mây không? Ôi t́nh ư nàng chinh phụ răng mà đẹp dễ sợ! Khi ngọn gió xuân thổi vào màn lụa của nàng, có lẽ nàng cảm được t́nh ư ǵ của đất trời hay của ai trong ngọn gió vô t́nh hay cố ư nớ? T́nh ư người ngoài biên ải? Hay tin ong sứ bướm từ chốn mô đưa về? Chao, tuần ni tui chưa nhận bức thư mô của cưng vàng cưng ngọc tui. Chắc có chuyện chi đây?

Ngồi trong xe hơi, Thiên Kiều quay của kính để đón cái mát mẻ của từng cơn gió xuân d́u dịu, để hít thở không khí trong sạch thoảng mùi nhưa cây, mùi lá non. Chi lạ rứa! Răng mà giờ phút ni tui muốn khóc vậy hè? Mùa hè năm ngoái, Philippe cùng tui cắm lều trong khu rừng ni, bên chiếc đầm long lanh sắc trời chói nắng. Chiếc lều vải màu cam in rơ nét trên màu xanh biếc của cây cối hoang dại như sơn mai, lục liễu, sơn lê. Lều cắm trên mô đất cao xanh rờn cỏ chỉ, rau cần hoang dại và những khóm pissenlit. Hoa pissenlit thêu lấm tấm vàng trên cỏ lá xanh mướt như thoa dầu.

Đêm đó, trăng sáng đầy trời đất. Nằm dưới mái lều, Thiên Kiều mơ màng tưởng ḿnh nằm dưới giàn hoa có giây thiên lư hoa xanh đan lộn giây ti-gôn hoa trắng và giây ti-gôn hoa hồng. Sau hai hiệp ân ái trong đêm hạnh phúc, giữa thời tiết đằm thắm, giữa cỏ cây rạo rực nhựa mới, Thiên Kiều tưởng chừng mọi việc như không có thật. Chúng như từ một cuốn phim lăng mạn nào, quyển tiểu thuyết diễm t́nh nào nhảy ra để huyễn hoặc nàng. Hay đó là những ảo tưởng hạnh phúc của nàng bỗng gặp giờ phút hiển linh nào mà tượng h́nh, diễn biến, hiện hành cũng không biết chừng?

Nhưng mà giờ đây Philippe của nàng ở bên kia Đại Tây dương, dưới bầu trời Seattle trắng xoá mưa giăng. Thiên Kiều lôi quyển album mang theo, lật từng trang để ngắm từng tấm ảnh của chàng. Ôi, Philippe của nàng đó, chàng không hề để ư đến sắc diện xinh đẹp và cái hào hoa quyến rũ của ḿnh. Da chàng sáng mịn như da người Á Châu. Tóc chàng nhuyễn mượt như tóc người Âu Châu. Chàng vẫn mặc loại y phục may sẵn bày bán ở các siêu thị. Chàng coi thường vật chất, chỉ ưa đọc sách, đọc kinh kệ, chạy jogging, làm những cuộc thiền hành. Thiên Kiều phải mua các quyển catalogues như Camif, Les 3 Suisses để t́m những quần áo, cà vạt, giớ, quần x́ líp, áo blouson, áo pull, áo măng tô, khăn choàng cổ có màu trẻ trung và trang nhă để mua tặng chàng. Mùa hè qua, chàng mặc chiếc áo thun và chiếc quần đùi ngắn củng cởn ngồi bên mé nước để cho nàng chụp ảnh. Và giữa cỏ nội hoa ngàn, nàng khơa thân để cho chàng vẽ tấm chân dung sơn dầu.

Ôi, dưới mái lều màu cam, vào những đêm trăng đẹp, cả hai cùng ngồi sát bên nhau, cùng quấn chung một tấm chăn mềm mại, ôm chặt vào nhau để ngắm ánh trăng tráng pha lê trên những phiến lá bạch dương, lá ngô đồng, lá hạnh đào. Thiên Kiều dạy cho Philippe hát bài “Hát Hội Trăng Rằm”. Chàng mau học thuộc và ca đúng giọng nên nàng dạy thêm bài “Lư Ngựa Ô”. Giọng chàng to, vang mạnh và khỏe khoắn biết bao! Giờ đây, nàng nhớ chàng quay quắt, nhớ chi mà nhớ thắt thẻo tim gan thế nầy! Làm sao mà nàng quên được những ngày diễm ảo ấy ở bên cạnh chàng có đầm nước xanh bích ngọc, có rừng chập chùng vây quanh mô đất cao, có mái lều màu cam nổi bật trên màu cỏ lá?

Thiên Kiều quay trở về thành phố, đến tiệm thực phẩm á châu mua một kí lô trái lê nhập cảng từ bên Tàu rồi đến nhà bà quả phụ Jérôme Dairo, mẹ của Philippe. Nàng dịu dàng:

“Thưa mạ, mạ thời thử thứ lê ni. Tuần qua, mạ có được thư của anh Philippe con không? “

Bà Jérôme Dairo cười:

“ Con ơi, c̣n hai tháng nữa, thằng Philippe của con sẽ về. Chắc nó đang bận bịu chuyện thu xếp công việc, chuyện thăm viếng bạn bè nên nó hơi thưa thư từ cho con. Con chớ quá lo lắng mà hao ṃn vóc thể. Tuy nhiên, sáng hôm nay nó có điện thoại thăm má. Thế nào nó cũng điện thoại cho con.”

Hôm sau, bà Vĩnh Trai có mời bà Jérôme Dairo tới nhà dùng cơm trưa. Dù xa cố hương đă 30 năm, bà Dairo vẫn mê ăn mắm, mê xem cải lương và nhất là mê đeo ngọc thạch. Bà có hai xâu chuỗi hổ phách thật tinh xảo: một xâu hột màu nâu đỏ và một xâu hột vàng. Bà chỉ giữ xâu màu vàng hột tṛn để lần tràng hạt lúc niệm Phật, c̣n xâu màu nâu đỏ kia hột thuôn dài th́ bà mướn thợ bạc cải biến thành món nữ trang dành cho Philippe cưới vợ.


Hôm nay trời nóng, Thiên Kiều mặc chiếc robe màu beige, có chiếc nịch da màu nâu sô-cô-la đậm. Bà Jérôme Dairo mở chiếc hộp nhung lấy xâu chuổi hột thuôn dài đeo vào cổ Thiên Kiều, ôn tồn:

“Má cho con xâu chuỗi nầy. Tuy nó chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng đeo nó vào là con đỡ nhớ thằng Philippe.”

Màu xâu chuỗi trở nên ton-sur-ton với màu chiếc áo một cách duyên dáng ư nhị. Bà Dairo ngậm ngùi:

“ Con biết không? Xâu chuỗi nầy là của ba thằng Philippe mua tặng má đó. Năm đó má hai mươi tuổi... Nhờ có ổng má mới biết tin tưởng đạo Phật, mới thấy cái siêu việt của Phật pháp. Cũng như con, hồi đó má đâu có thích lấy chồng Tây. Nhưng mà cũng như con, má thích một tâm hồn đẹp, tinh thần cao thượng ở người đàn ông. Thằng Philippe hồi mới lớn không hề tin đạo Phật, không thích cưới vợ Việt Nam. Nó chê ỷ chê eo các món ăn của người Á Châu. Rồi đó, trải qua hai đời vợ đầm, nó bị tổn thương bởi nhiều thất bại nên nó thử t́m đọc kinh Phật, rồi nó tin tưởng giáo lư nhiệm mầu của Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật. Thế là nó đâm ra yêu thích xứ sở ngôn ngữ của mẹ nó. Nó quyết ḷng học tiếng Việt, ăn thử các món quê hương của mẹ nó. Việc ǵ cũng do túc duyên và nghiệp quả đưa đẩy cả. Nó học tiếng Việt dễ dàng, học đâu nhớ đó. Nó càng t́m hiểu phong tục, lịch sử nước Việt Nam càng say mê. Nó càng ngày càng ăn được nhiều thứ mắm nữa đó con.”

Những vận sự đó, Thiên Kiều đă từng nghe bà Dairo kể nhiều lần rồi. Chính bà Dairo cũng biết ḿnh đă kể nhiều lần rồi, không riêng cho Thiên Kiều mà c̣n cho người khác nghe nữa. Song mỗi khi có dịp là bà thích kể đi kể lại. Và trong thời gian Philippe đi học tu nghiệp, mỗi khi nhớ tới chàng, Thiên Kiều thích gợi chuyện để bà Dairo kể lại cho nàng nghe, để nàng được cảm thấy gần gũi chàng thêm. Và hơn nữa, trong những phút giây ấy, qua h́nh ảnh của Philippe, tâm hồn kẻ già gần gũi tâm hồn người trẻ hơn, để rồi cả hai cảm thấy gần gũi thương mên nhau hơn.

Hai bà suôi gia gặp nhau, trước hết là bàn về vụ chùa nầy quyên tiền xây cổng tam quan, chùa kia quyên tiền in kinh. Họ rành rẽ loan tin rằng ai ở vùng Champagne nầy có bộ băng thâu lời giảng “Kinh Pháp Hoa” của Ḥa Thượng Thích Thanh Từ... Sau hết, họ bàn về vụ ngọc thạch lên giá, về vụ mai mối cáp đôi cho những cặp thiếu niên và cho những cặp xồn xồn do các bà đi chùa tung ra.

Thiên Nga ngồi cạnh bà Dairo, gọt vỏ từng trái lê. Hôm nay, cô chỉ mời vị hôn phu của cô là Minh Kiểng tới dùng cơm trưa, chứ cha mẹ chàng đă đi Paris từ sáng sớm.

Bà Dairo ngắm Thiên Nga lẫn Thiên Kiều, bảo bà Vĩnh Trai:

“ Lạ chưa! Ở trên đất Pháp, tụi nầy lúc nào cũng c̣n non nheo nhẻo, lúc nào vẫn có vẻ gái 18 hoặc 20 tuổi.”

Bà Vĩnh Trai nhúng nhường:

“ Tụi nó mà c̣n ở Việt Nam là kể như quá lứa lỡ thời, khó mà lấy chồng được. Con Kiều nhà ni thích hợp với khí hậu ở xứ sở ni nên vóc vạc nó đầy đặn hơn hồi nó c̣n ở bên Việt Nam. Tội cho con Nga của tui, không hiểu cái tạng của nó ra răng mà nó cứ ốm o xo bại. “

Thiên Nga gật đầu, cười long lanh ánh mắt:

“ Ừ hè, không hiểu tại răng mà con gầy quắt gầy queo như cây sậy bên Cồn Hến, như cây tre Vỹ Giạ, như cây cau Long Thọ...”

Bà Dairo liếc qua Thiên Nga:

“ Cháu ốm cháu gầy nhưng tươi mát. Cháu mà cao thêm bốn phân nữa th́ má cháu nên cho cháu học trường đào tạo gái kiểu mẫu. Cháu mà được vậy th́ mặc sức lấy chồng giàu mà không chừng các hảng phim c̣n mời cháu đóng phim nữa là khác.”

Thiên Nga cười:

“ Cháu mô có diễm phúc được như lời bác nói. Kiếm được một người như anh Kiểng để mà yêu thương và trao thân gởi phận, cháu cũng đă gian nan lắm rồi.”

Bà Dairo cũng cười:

“ Cháu chớ nói ̣n. Hai chị em bây có bóng sắc. Con Thiên Kiều nở nang như Dương Phi, cháu mảnh mai như Mai Phi, mập đẹp theo mập, gầy đẹp theo gầy, miễn sau mông ngực không thô, ṿng eo nhỏ là được rồi. Gái Huế vốn khéo việc bếp núc, đài các trong cách ăn nói. Bọn trai có ăn học, có địa vị làm chồng bây mới xứng.”

Bà Vĩnh Trai chắp tay:

“ A-di-đà Phật! Xin chị chớ nói quá mà con tui giảm phước! Tụi nó có ra cái chi sánh với mấy o ở Paris.”

Thiên Kiều nh́n em cười nụ. Quả thật Thiên Nga tươi mát như trái lê trái táo tháng tám, ṃng mọng như trái nho tháng chín. Nhiều lần, vào lúc cùng Thiên Nga thay quần áo trong pḥng kín đáo, nàng có dịp ngắm cái thân thể của em. Thiên Nga giờ đây đâu c̣n gầy g̣ nhiều nữa. Cô ta chỉ mảnh dẻ mà thôi. Cặp vú cô ta săn chắc và tṛn trặn, chân tay hơi gầy mà nuột nà óng ả, cặp mông tṛn vừa vặn chứ không teo tóp. Tạo Hóa như đem tất cả tế nhị mà nắn đúc cái thân h́nh cân đối cho cô em dễ thương của nàng: cái ǵ cũng xinh, cũng chắc, cũng tươi... Khuôn mặt của cô ta thật thông minh khả ái: đôi môi nũng nịu, cặp mắt lá răm tinh nghịch, sống mũi dọc dừa. Hèn ǵ vừa chạm mặt Thiên Nga, Minh Kiểng đă bị một cú sét liền. Chàng sống từ sáu tuổi trên đất Pháp, nói tiếng Việt rất tồi, nhưng trước mặt người Việt chàng vẫn cố gắng nói tiếng Việt bằng một giọng líu lo, nghe rất buồn cười.

Bà Vĩnh Trai thích tự tay làm món bánh khoái. Gần tới giờ ăn th́ Minh Kiểng mới tới. Chàng mặc chiếc quần jean xanh xanh mốc mốc, áo sơ mi màu cam kẽ ca-rô xám rất hợp với ánh sáng ngày đẹp trời. Trông chàng hộ pháp quá đi thôi! Cánh tay chàng lực lưỡng và gân guốc. Có lần chàng bế Thiên Nga rồi tung lên cao để giang hai tay ra hứng lấy nàng làm nàng thích thú cười khanh khách. Chàng cũng thường kênh nàng lên vai trong lúc đi dạo trong rừng. Phải đợi tháng tư âm lịch năm sau, ông bà Vĩnh Trai mới cho bên Minh Kiểng làm đám cưới cho hợp với ngày lành tháng tốt. Minh Kiểng bực ḿnh lắm. May mà có bà Dairo khuyên chàng đem Thiên Nga ra thị xă làm giấy hôn thú trước để chàng vững bụng. Minh Kiểng sợ vuột mất Thiên Nga, v́ dưới mắt chàng, Thiên Nga đẹp vượt sự mơ ước của chàng, và lũ Tây ở Nogent-sur-Seine cứ xun xoe quanh nàng luôn. Làm giá thú như thế, chàng mới an tâm; đám cưới chỉ là sợ hợp thức hóa theo lễ nghi. Ông bà Vĩnh Trai tuy biết hết, như ngầm tán đồng với chàng. Thật ra cả hai ông bà cũng sợ cuộc đính hôn kéo dài biết đâu có thể làm cho ḷng chàng thay đổi. Rủi chàng gặp một ư trng nhân khác, chàng sẽ lộn nài bẻ ống để từ hôn con gái họ th́ sao?

Sau bữa ăn trưa, Minh Kiểng xin phép ông bà Vĩnh Trai đưa Thiên Nga đi dạo. Bà Dairo và bà Vĩnh Trai th́ sửa soạn hương đăng trà quả để tụng “Kinh Phổ Môn”. Ông Vĩnh Trai th́ lái xe xuống Troyes để dự cuộc họp bầu cử ban chấp hành của Hội Ái Hửu Kiều Bào Vùng Champagne.

Thiên Kiều ngồi trong ḷng ghế bành ở pḥng khách, ḷng buồn quá đổi! Nhưng chợt có tiếng máy điện thoại reo. Bên kia đầu giây, tiếng Philippe:

“ Chào cưng, cưng mạnh chứ?"

“ Mạnh lắm. Cưng ở đâu gọi về vậy?”

“ Th́ anh vẫn ở chỗ cũ. Hôm qua anh đă viết thư cho cưng; nhưng sợ cưng trông nên anh gọi điện thoại về cho cưng vững bụng. Anh vừa thuyên giảm bệnh cúm đôi chút. Cách đây một tuần, anh phải nằm liệt giường ba ngày đấy.”

Tiếng Philipe hăy c̣n khàn đặc và nghẹt mũi. Nước mắt Thiên Kiều ướt đẫm má. Cái hạnh phúc xót xa như xẻ ngọt trái tim và mơn trớn mạch cảm xúc của nàng. Philippe bảo:

“ Ba ngày nằm mê man, anh vẫn thấy cưng luôn.”

“ Em th́ ngủ ngon, nhưng tại răng trong chiêm bao, em không thấy anh để cho em đỡ nhớ quay quắt? Ôi, em nhớ cưng tận cùng nỗi nhớ. Nhớ đến ngây dại phách hồn chớ không chơi!”

“ Anh cũng thế. Nhưng h́nh ảnh em lồng trong những cơn mê của anh cũng đủ làm anh được an ủi rồi.”

Cả hai c̣n trao đổi những lời ngọt yêu đương, những tiếng lóng khi cả hai ôm mận ấp đào dưới mái lều màu cam. Sau cùng Thiên Kiều tha thiết bảo:

“ Măng của anh và mạ của em đang tụng “Kinh Phổ Môn” để cầu an cho anh. C̣n riêng em, ngày mai em sẽ mua một bó hoa đem về chưng trên bàn thơ Đức Đại Từ Đại Bi Bồ Tát đó cầu cho anh chóng hoàn toàn b́nh phục.”

Philippe tha thiết:

“ Cưng ơi, trong rừng, chung quanh chỗ chúng ta cắm lều năm ngoái có nhiều hoa hoang dại. Cưng hái hoa thạch khê vàng, hoa trường thọ, hoa nguyệt cúc rồi đem về chưng trên bàn thờ có hơn không.”

Khi gác ống điện thoại, Thiên Kiều nở một nụ cười tươi thật là tươi, nhưng nước mắt nàng vẫn tiếp tục tuôn. Nàng lái xe trở lại chỗ cắm lều năm ngoái. Nắng xế úa vàng. Đầm nước xanh thẳm như ngậm kín niềm bí mật rờn rợn. Tiếng chim véo von đâu đây. Nàng ngồi dưới gốc cây lục liễu già, thân lớn cỡ ṿng ôm, da xù x́. Gió từ thung lũng thổi về làm khu rừng xào xạc không ngừng. Vẳng trong nắng trong gió, nàng mơ hồ nghe dư âm hạnh phúc từ trong trái tim thổn thức của nàng dội ra.ª

HỒ TRƯỜNG AN

Chú Thích:

“Mộng Dưới Hoa”, thơ của Đinh Hùng do Phạm Đ́nh Chương phổ nhạc. “Mộng Ban Đầu” và “Mộng Đẹp Ngày Xanh” là hai ca khúc của Hoàng Trọng do Hồ Đ́nh Phương đặt lời.



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home