|
Mỗi ngày
nêm chật trong hơi thở kẻ khác
tôi không nghe được hơi thở ḿnh.
Mỗi ngày
ra vào hộp thang máy sắc lạnh
ra vào chuyến metro vụt chạy qua hầm ẩm bức
không kịp thấy cánh rừng trổ lá trước ngày bốc cháy.
Tôi đi giữa phố thiếu vắng mặt trời
nơi những cao ốc xung đột nhau
từ kiến trúc đến màu sắc
thành phố đa văn hoá lúc nào cũng mang vẻ dân chủ
những mũi tên đủ chiều hướng cứ chỉ tôi đi.
& tôi cứ bị đẩy đi qua âm thanh bằng vận tốc cực nhanh
khi tay phải níu trên chiếc xe điện trượt dốc
mọi thứ ở đây trở thành hỗn độn
mùa thu bị rỉa dần từng giờ
như từng ư tưởng trong đầu đang bốc khói dần
để lại vết tích h́nh núi lửa.
Tôi đă nghĩ đến h́nh ảnh một người
ngồi trên con voi có đôi chân rất dài của Dali
bước qua thành phố bận rộn này
chỉ để nghĩ về những điều trống không
chiêm nghiệm nỗi mất mát
trong đất nước
niềm vinh hănh chiếm đoạt thường tái diễn
bằng cách đánh đổi sự mất mát của nhiều kẻ khác.
Tôi vẫn cắm vào tai những khoảng rỗng âm thanh
sau một ngày bội thực thông tin vĩa hè, tiếng điện thoại di
động, và thơ tiếp thị.
Những con chữ c̣n lại
là hơi thở
mà chính ḿnh đôi khi không thể điều tiết .
Tôi chỉ nhai , nhai, nhai rất nhiều bầu trời, cánh rừng, và
mái tóc em,
cũng đă nhuộm những gamme màu
ấn tượng.
ĐINH TRƯỜNG CHINH
|