|
Tôi nuôi trong giấc mơ ḿnh
mảng tường đổ nát ở Huế
Ngày đó chúng tôi phải chui qua cái lỗ rất nhỏ để
vào Thành Nội
nơi có những chiếc cổng măi khoá kín.
Phía sau cung điện tôi đă thấy
một người đàn bà ngồi chết
trong chiếc áo gấm c̣n chói vàng.
Phải mất thật lâu tôi mới thoát khỏi ám ảnh về lỗ và
xác chết .
…………………………………………………………………..
Tôi nuôi trong trí nhớ một trận lụt ngập qua khỏi mái
nhà
Chúng tôi đă chèo tới thăm nhau bằng những tấm
váng nổi
Ăn muối sả trên bờ thành cao
đậy nồi cháo bằng các bức tranh trừu tượng thật
lớn
từng đoàn người xếp thành xác cá ương
phơi trên màu ngói.
Phải thật lâu tôi mới thoát khỏi ám ảnh về
nước, và cá.
…………………………………………………………………..
Tất cả chỉ xảy ra trong một mùa đông
phía sau cung điện Ngọ Môn
dưới những vần mây sốt.
Ngày tôi được nuôi lớn bằng bột ḿ và những
cuốn sách cũ trước khi chúng bị dùng để đốt sưởi.
Lần đầu tiên
tôi đă nh́n thấy những con chữ nổ li ti trước mắt
ḿnh
đối thoại
Chúng ta đă vô h́nh
đi qua nhau
trong những giấc ngủ ban ngày
ngầy ngật nắng.
Chúng ta vẫn thoả hiệp
bắt tay
đôi khi, hất nhổ vào mặt nhau
trong không khí những giấc mơ bốc mùi.
Chúng ta vẫn hiện diện
trên từng múi giờ
xa cách ngày / đêm
để khóc cười
thậm chí , mơn trớn
những người t́nh lạ mặt.
Chúng ta đă cầm tù
tiếng nói ḿnh
đă ngạt thở
hơi thở ḿnh
nhạo báng
cái bóng ḿnh.
Chúng ta mỗi đêm vẫn ngồi đốt
đám tro cốt của nhau
trước khi
uống hết một nắm chữ
từ ḷng bàn tay
rịn máu.
ĐINH TRƯỜNG CHINH
|