|
||
|
Từ lúc ở nhà hộ sanh về, ngoài họ hàng ruột thịt và chỉ một vài người bạn của bố mẹ cô đến nhà thăm viếng, hầu như chẳng có người hàng xóm nào được nh́n thấy cô bé. Cái miệng chút xíu mà đường nhân trung thật sâu. Tốt đấy, con bé này sẽ rất phúc hậu, giống bà nội! Câu nói ấy làm bà nội cô hănh diện và sung sướng nhưng bà lại kiêng cử đủ thứ. Bà dấu cô như người giàu dấu của ở một nơi chỉ toàn phường đạo tặc. Bà sợ nhiều người đến thăm, khen chê, nựng nịu. Gặp phải người nặng vía cô sẽ khóc đêm, hoặc biếng lười ăn uống. Thế mà cái miệng nhỏ xíu ấy vẫn cứ khóc liên miên những buổi tối trước khi ngủ. Hết bố cô rồi tới bà nội. Cả hai người cứ thay phiên vác cô lên vai, mỏi rục cả tay lẫn chân v́ phải đi tới đi lui để dỗ dành cô ngủ. Bà nội cô bảo đó là thói khóc dạ đề, phải ba tháng mới hết khóc. Nói th́ nói thế nhưng bà lại luôn t́m những lư do khác để đổ thừa, giải thích về cái hiện tượng khóc dai dẳng ấy.. « Mẹ Quỳnh đi đâu sáng nay vậy, có gặp đám ma nào ngoài đường phố không? Coi chừng phải hơi hướm sài đẹn của người chết.. » Và nếu chẳng may bữa ấy lại có cô hoặc chú nào bạn của bố mẹ cô bé đến chơi nhà th́ chắc chắn họ phải là thủ phạm đă chọc cho cô nhỏ khóc. Mẹ cô căi: " Họ vẫn tới hoài, sao có bữa cháu không khóc mà bữa nay lại khóc?" "Biết đâu bữa nay đi đường họ đă gặp đám ma." Như thế đó, nên một lần cuối xóm có một người bệnh qua đời. Ngay ngày đưa tang, từ sáng sớm bà cụ đă để liền một cái thau nhỏ bằng nhôm trước cửa nhà, trong thau có ủ những cục than đỏ hồng mà ai muốn bước vào nhà lúc đó đều phải bước qua bước lại trên cái chậu than ấy vài lần, gọi là để khử trừ hơi hướm tang ma. Cũng không biết đă có bao nhiêu cái nón lá cũ mà bà xin về và xé rách tả tơi từng mănh vụn, dài. Bà cột chúng lại từng bó nhỏ để đốt mỗi khi cháu bà lên cơn khóc. Khi bà đốt, bà vừa phe phẩy chúng, lại vừa lầm thầm trong miệng.. Vía lành th́ ở, vía dữ th́ đi .. Bà tin tưởng lửa và những đóm nón cũ sẽ xua đuổi bao hồn vía nặng nề đă ám cô cháu của bà bứt rứt, hờn khóc, không ngủ được. Thuở ấy D́ Trâm vẫn đùa rằng cháu khóc v́ cháu muốn ra đường mà bà dấu kỹ quá đấy thôi! bây giờ d́ lại trêu Quỳnh: "Cái con bé Parisienne này, ấu thời của nó không được ru ngủ bằng ca dao của mẹ mà bằng những cái nón rách. " Ngày Quỳnh rời Việt Nam, cô chỉ vừa tṛn mười tám tháng, đă biết đi đứng khá vững vàng và nói ngọng nghịu dăm ba câu nhưng cái tật nhút nhát, hở một chút là khóc th́ vẫn c̣n. Hôm ấy Quỳnh mặc một cái áo khoác lấm tấm hoa bằng nỉ mềm, đầu đội chiếc mũ len đỏ có hai búp len tṛn đính trên chóp mũ, nh́n như đầu của một con thỏ con cụt tai. Cô chạy lăng quăng khắp nhà. Họ hàng đến đưa tiễn, hàng xóm sang đưa tiễn. Người ta thầm th́, con bé tốt số, không biết bao giờ mới trở về và chắc chắn là sẽ quên mất tiếng mẹ đẻ thôi! Quỳnh bi bô cười nói líu lo nhưng khi bố cô bế cô lên chào từ giă mọi người, cô nh́n đám người vây quanh và bỗng mếu máo oà lên khóc. Ôi cái con bé có cái nhân trung sâu đầy phúc hậu, bé tí teo mà đă t́nh cảm quá .. Có người xuưt xoa kêu lên như thế, cũng có người rơm rớm nước mắt nh́n cô.. Đó là những điều Quỳnh nghe được về ḿnh. V́ thời tiết gió băo hay v́ điều ǵ khác nữa mà máy bay không thể tiếp tục bay để đáp xuống phi trường New Delhi đúng như hành tŕnh ấn định. Máy bay ngừng ở Karachi thật lâu để chờ tín hiệu từ New Delhi. Cũng phải gần ba tiếng đồng hồ nên lúc về đến Việt Nam th́ đă tối mịt mù. Qua các thủ tục nhiêu khê ở pḥng thuế. Khi về được đến nhà bà ngoại th́ đă mười hai giờ đêm. Hai bố con đi giữa một lực lượng hùng hậu của đại gia đ́nh nhưng không phải chỉ có họ hàng, người thân chào đón mà là cả một ṿng vây hàng xóm kín đáo, ẩn mật đâu đó. Có lẽ là những người năm xưa, họ đứng trên lầu cao nh́n xuống, họ ghé mắt qua ô cửa nh́n ra ngoài con hẻm tối ṃ, ráng nhận diện, t́m kiếm lại h́nh bóng cô bé mười tám tháng ngày nào hay mếu khóc giờ đă là một thiếu nữ xinh xắn, khoẻ mạnh, đang ngập ngừng từng bước chưa quen trong khúc đường hẹp, ngang qua những hiên nhà chỗ cao chỗ thấp. Quỳnh nhớ như có nghe thoang thoáng đâu đó tiếng người th́ thầm, xụt xuỵt to nhỏ. Chắc lúc đó họ đang th́ thầm về cô, họ t́nh cảm quá! Năm xưa và bây giờ.. Quỳnh có thể mường tượng dễ dàng h́nh ảnh nhỏ bé của ḿnh với hai con mắt tṛn xoe, cái miệng lúc nào cũng như sẵn sàng chực mếu khóc.. qua những tấm h́nh trắng đen cũ kỹ ố vàng mà mẹ mang qua. Nhưng cái góc nhà, nơi nào đó mà bà nội cô dấu cô như dấu cuả th́ không sao cô có thể h́nh dung được. Quỳnh nghe nói nhà bà nội đẹp và rộng răi hơn nhà bà ngoại. Nhà bà ngoại chật hẹp, tường vôi nhạt ố, cũ kỹ. Không biết bên nội đẹp như thế nào? Khi Quỳnh trở về th́ bà nội cô cũng đă rời Việt nam qua Mỹ với bác cô. Căn nhà đă có người chủ mới. D́ Trâm có dẫn cô đi ngang qua đó vài lần.. Quỳnh nh́n vào, ước ao được bước vô trong ấy. Cô muốn thấy cái khung cảnh của những buổi tối nào đó cô oằn oại dẫy khóc đến lả người. Bố cô bế trên tay làm đủ kiểu, đủ cách.. nào máy bay, nào tàu thủy để dỗ cô nín. Thực sự ḷng cô tràn ngập háo hức. Cô muốn nh́n ngắm tất cả những ǵ có liên quan tới cô. Nhưng căn nhà có cái cửa sắt ấy lúc nào cũng kéo kín lại. Ở ngoài nh́n vào, cố gắng lắm, Quỳnh cũng chỉ thấy một trũng tối om om. "Quỳnh hỏi. Ḿnh có thể xin chủ nhà vào thăm một tí không d́? Nhà của bố cháu ngày xưa mà!" "Không được đâu, người ở ngoài ấy vào, ḿnh chẳng quen với họ." "Ngoài ấy là đâu? Cháu thấy ai ở đây cũng tử tế cả!" "Họ là cán bộ, ở ngoài Bắc vào. Họ chắc chẳng hiểu và chẳng thích ǵ ḿnh đâu." "Cán bộ là ǵ?" "Là những viên chức trong chính quyền Hà Nội, nếu họ không vào đây th́ Quỳnh đâu có sang Pháp ở tới bây giờ." Quỳnh thôi không hỏi nữa.Và tối hôm đó cô nghe d́ Trâm th́ thầm cười với bà ngoại rằng con bé t́nh cảm thật, nhưng t́nh cảm sao mà tư bản quá! Là sinh viên năm thứ nh́ của môn kinh tế ngoại thương, đương nhiên cô cũng đă học qua lịch sử thế giới từ thời trung học. Cô học về Việt Nam, về cuộc nội chiến, Nam Bắc phân tranh... Cô nói với mẹ cô về những điều cô đă học trong sách vở. Có vài điều mẹ bằng ḷng và vài điều khác mẹ chống đối. Luận điệu của mẹ cứ như rằng sách sử không bằng mẹ, người ở trong núm ruột của tổ quốc.. Quỳnh nghĩ như vậy. Người khoa trưởng phân khoa cô học khi nh́n thấy Quỳnh lần đầu, ông cho biết tương lai trường sẽ tổ chức cho các sinh viên đi thực tập ở những nước đang mở mang về kinh tế, và Việt Nam là một nước đă nằm trong dự án ấy. Mẹ mừng vui ra mặt. Ǵ chứ Việt Nam với mẹ là nhất. Bây giờ th́ mẹ đă nguôi ngoai đi nhiều lắm chứ ngày xưa hễ khi thấy tờ chương tŕnh của đài truyền h́nh loan báo sẽ chiếu về một tài liệu nào đó của Việt Nam th́ mẹ bắt cô phải canh giờ, t́m phim để thâu lại cho bằng được. Bố nói, coi làm quái ǵ cái đài 2 này. Họ thiên cộng, chỉ chiếu lại những tài liệu của cộng sản. Mẹ cười, kệ! Cứ nghe thấy tiếng Việt là thích rồi. Quỳnh muốn được biết Việt Nam trước khi theo trường về thực tập trong muà hè tới. Cô lợi dụng hai tuần nghỉ muà đông xin mẹ về. Lại trùng vào dịp tết Nguyên Đán, bố cô cũng muốn đi theo hộ tống cô con gái rượu. Cô sẽ trở về lại Pháp trước c̣n bố th́ ở thêm một tuần để hưởng lại một cái tết quê hương. Và Bố sắp xếp công việc để đi với cô. Dù rằng Sài G̣n đang cận tết, không khí tương đối mát mẻ, dễ chịu hơn b́nh thường.. Vậy mà cũng như tất cả những người sống ở xứ lạnh trở về. Quỳnh vẫn cứ thấy nóng nực làm sao, cô thật khó chịu với cái ồn ào của sài g̣n. Nhưng đó là những ngày đầu. Cho đến bữa nay th́ cô đă bắt đầu quen với mọi thứ, cảm thấy thích mọi thứ. Cô đă nghe quen và thấy vui tai với những tiếng rao hàng buổi sáng sớm của những người bán hàng rong đi ngang nhà. Cô không c̣n bẽn lẽn mỗi khi bước ra cửa, leo lên ngồi sau chiếc xe gắn máy của d́ Trâm trước bao cặp mặt hiếu kỳ của lối xóm.. làm sao mà họ lại không thể nh́n ngắm cô. So với những thiếu nữ trạc tuổi cô ở khu xóm này th́ cô khác xa họ quá. Cô trắng trẻo hồng hào, cô cao ráo sang cả dù cô ăn mặc rất giản dị, chỉ quần Jean và áo thun ngắn. Cô cũng nh́n ngắm mọi sinh hoạt trong căn hẻm nhỏ này với nhiều thích thú, dù có lúc cô chẳng hiểu ǵ, tại sao? Như cô con gái con bà hàng bán bún sáo măng ngay đầu ngơ. Quỳnh thấy mỗi chiều chị vẫn bê một thau nước to và một rỗ đầy những đọt rau muống ra ngồi ngoài hiên. Chị mặc quần áo luộm thuộm ngồi chẻ rau suốt buổi cho mẹ chị, nhưng đến tối th́ chị lại trang điểm và ăn mặc rất thời trang rời khỏi nhà. Chị đi đâu? làm ǵ? Nhà nghèo, chị phải đi làm thêm buổi tối. D́ Trâm giải thích với Quỳnh như thế. Nghèo mà đẹp như vậy sao? Đôi khi cô thấy chị ấy ăn mặc c̣n đẹp và thời trang hơn cả mẹ cô bên Pháp. Nhưng bây giờ Quỳnh đă hiểu. D́ Trâm kể cho cô nghe rất nhiều về những người trong xóm, mỗi khi họ đi ngang qua nhà. Có những thanh thiếu niên trạc tuổi cô, hoặc lớn hơn. Có người c̣n đi học, có người đă đi làm. Đời sống gia cảnh của họ đa số khó khăn, nghèo túng. Họ phải làm những công việc cực nhọc lam lũ nhưng lạ một điều là tối tối cô thường thấy họ tụ tập vui vẻ đi chơi đến khuya mới về. Có một cái ǵ rất ư mâu thuẩn trong cuộc sống ở đây. Không như lời mẹ cô nói. Mẹ, mấy bữa nay Quỳnh hay nghĩ đến mẹ. Không phải là nhớ. Nhớ chỉ một phần nào thôi. Cô hay nghĩ đến là v́ cô đă khám phá rất nhiều điều về mẹ của cô. Mẹ bây giờ và mẹ thời con gái. Cả một trời, một vực đổi thay. Tuổi tác d́ Trâm khá cách xa tuổi mẹ, những sinh hoạt của mẹ không có d́ Trâm, nhưng d́ có một trí nhớ tốt. Nhiều chuyện d́ Trâm kể lại làm cô kinh ngạc. Và nhiều chuyện cô kể ra cũng làm bà ngoại và các cậu d́ kinh ngạc không kém. "Bên ấy mẹ con làm ǵ mỗi cuối tuần?" Bà ngoại hỏi. "Mẹ hay đi họp với soeur ở nhà thờ, nếu không họp mẹ sẽ đi đón các em bé đến lớp học tiếng Việt." "Đi họp à? Nó làm ǵ mà phải họp hành? " "Mẹ giúp soeur đánh thư, rồi đi bỏ thư từng nhà, mời người ta đi nhà thờ. Mẹ bảo đó là việc.. việc ǵ nhỉ?." Quỳnh ngập ngừng, khả năng Việt ngữ của cô có giới hạn phần nào. Cô đang cố nhớ lại cái chữ mà mẹ hay dùng mỗi khi đi lâu về bị bố cằn nhăn.. "À, con nhớ rồi. Việc tông đồ." "Trời đất!" D́ Trâm kêu lên, không thể ngờ nỗi bà chị tôi lại chóng già đến thế. Bà này sang Pháp ở phí quá! Mà mẹ Quỳnh tu tâm tích đức hồi nào vậy? D́ Trâm kéo cô ra cửa sau gian bếp, chỉ tấm ván gỗ đóng khít vách với nhà hàng xóm, có chậu hoa Quỳnh Hương. Khi hoa nở, từng cánh dài mỏng bung ra, nh́n như những sợi pháo bông mà bà ngoại thường ngắm nghía mỗi tối, mỗi sáng.. Lúc hoa nở, hoa tàn. D́ nói, hồi đó nhà nước chưa cắt xén đất đai, cánh cửa này c̣n mở được, mẹ mi ngày xưa đi chơi khuya về sợ bà ngoại la, cứ rón rén vào nhà bằng lối này và phủi giầy trên cái bục xi măng kia.. Sáng ra Trâm dậy sớm mà thấy cái bệ ấy có bột trắng lấm tấm là biết ngay mẹ mi đi đâu tối qua. Đi đâu mà lại có bột trắng ở giầy, cháu không hiểu? Quỳnh hỏi. Đi nhẩy đầm chứ c̣n đi đâu, sàn nhẩy người ta rắc bột cho trơn ấy mà, bên Pháp không như vậy sao? Sau câu chuyện kể của Quỳnh, mỗi lần gặp ai hỏi han về mẹ cô, bà ngoại vẫn nhắc lại một cách hănh diện rằng.. Cái con nhỏ ngày trước chỉ biết quần quần, áo áo ăn diện. Suốt ngày cứ phóng xe ngoài đường, về tới nhà là mặt mũi tóc tai khét nắng thế mà bây giờ qua bên ấy lại đi dậy tiếng Việt, lại hăng say làm việc xă hội thế mới lạ! Quỳnh không tin là mẹ cô thường hay đi khiêu vũ, và suốt ngày lái xe chạy nhong nhong ngoài đường. Tuổi trẻ mẹ vui sao bây giờ mẹ lại khó khăn với cô thế? Mẹ cô nói con gái không nên đi chơi tối, đi đâu cũng phải lo về trước mười giờ. Một lần cô xin đi dự sinh nhật của con nhỏ bạn, có dạ vũ.. Cô sẽ ở lại khuya và mẹ của cô bạn gái này sẽ đưa Quỳnh về. Bạn Quỳnh có điện thoại xin và hứa với mẹ hẳn hoi như thế. Mẹ bằng ḷng nhưng không được vui lắm. Mẹ đưa cô tới tận nhà cô bạn ấy, nhưng cứ chần chừ không muốn quay xe về vội. Khi Quỳnh bấm chuông, vô phúc lúc đó người ra mở cửa không phải là bạn gái của cô mà là tên con trai cùng lớp. Tên con trai bữa đó nghịch ngợm, nhuộm tóc óng ánh màu tim tím, lại c̣n đeo một cái khoen tai tṛn như con gái. Đêm đó cô biết mẹ cô không ngủ được. Hôm sau mẹ han hỏi Quỳnh nhiều điều về cái buổi dạ vũ ấy. Mà có điều ǵ về cô mẹ lại không thắc mắc. Một cái thư bạn gửi đến khi đi nghỉ hè xa, một con gấu nhồi bông Quỳnh trúng được trong buổi chợ phiên .. Hộp bánh ngọt mà mẹ của con nhỏ bạn học chung lớp tặng Quỳnh, v́ biết cô thích cái hộp.. Hễ mà cái ǵ mới lạ cô mang về nhà là mẹ đều truy t́m nguyên nhân, gốc gác ở đâu ra.. Cô biết mẹ sợ của một anh con trai nào đó tặng cô. Không nên nhận quà của con trai, mẹ nói như thế. Chẳng bao giờ mẹ nhớ là cô đă hai mươi tuổi. Mưa suốt cả buổi chiều, lúc rơi, lúc tạnh. Nước tràn như lũ khi hai bố con Quỳnh, d́ Trâm và cậu Trung đến khúc đường ấy. Máy xe kêu ục ục rồi tắt nghẽn như cái nút của một nồi hơi đậy kín, vừa được mở bung, sôi sục, ồng ộc thoát hết những hơi nước cuối cùng. Hết xe d́ Trâm rồi đến xe cậu Trung. Cả hai xe không thể vượt qua con nước. May là đă tới nơi. D́ Trâm bảo Quỳnh xắn ống quần lên cho khỏi ướt và bước lên vỉa hè trước mặt. D́ cũng làm như thế rồi giao xe cho bố và cậu Trung đẩy lên lề. Những cơn gió mạnh làm xao động, va vấp các tàng lá sao trên cao. Hàng loạt những giọt nước vẩy vung, ào ạt rơi xuống sau mỗi cơn gió. Tưởng như c̣n mưa nhưng thực ra chỉ là gió, lá và nước vờn đuổi nhau trong cái không gian ướt át buồn rầu. Quỳnh ngước mắt nh́n trời. Bầu trời thấp đục, nặng xám màu ch́. Chẳng mong ǵ sẽ có một chút nắng loé lên trong buổi chiều này. Thời tiết đang bị ảnh hưởng trận băo ngoài trung chứ vào khoảng cận tết chẳng bao giờ có những cơn mưa hung hăn như thế. Mưa ngay cái ngày Quỳnh muốn chụp một vài tấm h́nh nơi sinh đẻ của cô. Cô hỏi người đàn ông: "Bố có nhớ pḥng con nằm ở hướng nào không bố?" "Mọi thứ đều thay đổi cả. Có mẹ ở đây chưa chắc mẹ đă nhớ, huống chi bố. Hai mươi năm rồi c̣n ǵ!" Quỳnh lại ngẩng nh́n những vuông cửa trên tầng lầu cao, quan sát vỉa hè rộng trước thềm bệnh viện. Một vài người phu xích lô đang ngồi đợi khách và ngủ gật gù ngay trong ḷng xe của họ. Mấy người đàn bà bán hàng rong th́ đă đẩy quang gánh xích lại gần nhau tṛ chuyện, khuôn mặt họ ánh hồng trong lửa củi, hơi nóng của ḷ than, của nồi thức ăn đang bốc khói. Trong hoạt cảnh ấy Không phải chỉ có những mặt người đang tất bật trong cuộc mưu sinh, mà lại c̣n có cả hai đứa bé con, mỗi đứa cầm trong tay một cái que dài đang ngồi sát lề đường hồn nhiên vô tư đùa nghịch. Chúng khều bới cái ǵ đó giữa đám rác rưới lêu bêu đang cuồn cuộn trôi theo ḍng nước xoáy. Quỳnh đưa máy lên, đèn flash cháy sáng. Cô chậm chạp thu hết những h́nh ảnh ấy. Có thể hơi tối một chút thôi nhưng cô tin là ḿnh sẽ có những tấm h́nh không đến nỗi nào. Có hai cô gái trẻ đi ngang mặt Quỳnh. Một cô cười bảo: "Việt kiều đây, chỉ có Việt kiều mới thích chơi tṛ này." D́ Trâm nói t́nh cảm của ḿnh tư bản. Việc ḿnh đang thực hiện một cách cẩn trọng th́ cô gái kia lại bảo là một tṛ chơi. Chắc cũng tư bản nốt.. Quỳnh nh́n theo cô gái mỉm cười.
"D́ Trâm không nói rơ là của những ai cho con món quà này sao?" Mười mấy tiếng ngủ gật gù trên máy bay Quỳnh mệt lả người. Lại trái giờ giấc. Sài g̣n bây giờ đang đêm. Cô thèm ngủ quá, cô trả lời một cách lơ là. "Mẹ chờ bố về hỏi đi, con làm sao biết được." Ngày Quỳnh sửa soạn lên máy bay về. Một cô nhỏ hàng xóm trạc tuổi Quỳnh, đă chạy sang đưa cho D́ Trâm chiếc hộp và bảo là có mấy cậu muốn làm quen với Quỳnh nhưng thấy con bé đi đâu, lúc nào cũng có ông bố và ông cậu to con tốt tướng kè kè một bên. Các cậu không dám, chỉ nhờ cô trao lại. Thực ra th́ D́ Trâm có cho cô biết một trong những kẻ có ḷng ấy, có một anh con trai ở căn nhà đối diện. Căn nhà có cái giếng cạn, được đậy kín lại bằng một tấm sắt dầy mà buổi chiều những đứa trẻ con vẫn thường tụ tập, bày đủ thứ tṛ chơi hát ḥ ở đó. Cô sẽ kể cho mẹ nghe nhưng là lúc khác, không phải lúc này. Nhưng mẹ cô có tha cô đâu. Chị đặt hộp kiếng trở lại trên bàn. Chị thu dọn những bánh trái, quà cáp, thư từ h́nh ảnh gia đ́nh gửi qua mà đầu óc chị cứ suy tưởng lung tung. Chị tưởng tượng đứa con gái xinh đẹp của ḿnh, mỗi ngày bước ra khỏi cửa, luôn luôn có những cặp mắt của những cậu trẻ, len lén nh́n ngắm đâu đó. Sau một ô cửa khép, một hàng dậu thưa.... Như thời con gái xa xưa của chị. Môi chị thoáng nở nụ cười với h́nh ảnh thơ mộng đang vẽ ra trong đầu. Nhưng rồi một ư nghĩ khác chợt bật lên. Nụ cười tắt ngấm, ḷng chị bâng khuâng. Chắc chắn là các cậu ấy đầy mặc cảm, đă không dám làm quen với con gái chị, đứa con gái từ nước ngoài trở về, nói thông thạo ba thứ tiếng Anh, Pháp, Đức. Cô lại không quên tiếng Việt dù rời quê hương ngay từ tấm bé .. Ư nghĩ làm ḷng chị nhói đau, thương cảm. Chị quay trở vào pḥng con gái. "Quỳnh ơi, con nhớ viết thư cảm ơn mấy cậu ấy nghe con. Người ta nghèo mà cho như thế này là quư lắm." Cẩn thận hơn chị lại bàn tiếp v́ biết con gái chị không thể viết rành rơi Việt ngữ. "Viết bằng tiếng Anh cũng được, Việt Nam bây giờ bọn trẻ chỉ học tiếng Anh." Nếu bây giờ Quỳnh nói: Con biết cái anh chàng tặng con búp bế này rồi, hắn cũng có đeo một cái khoen tai như con gái, mẹ không biết đâu, con trai ở Việt Nam giờ cũng thời trang không khác ǵ bọn con trai ở đây! Không biết mẹ sẽ nghĩ sao nhỉ? Mấy cậu.. Sao mẹ nhắc đến mấy ông con trai này với giọng điệu ngọt ngào êm đềm như đệm khúc Romance. Như gịng sông Marne chảy trôi, soi bóng rừng Vincennne vào những ngày nắng ấm, nơi cô trọ học. Từ nào giờ mẹ có hề nhắc nhở ḿnh cám ơn ai đâu. Nhất lại cám ơn con trai. Sao mẹ không hỏi là mấy cái thằng ấy con cái nhà ai? Nghĩ để cười thôi chứ Quỳnh hiểu những ǵ đang vấn vương trong ḷng mẹ cô. Mẹ đang nghĩ ǵ? nhớ ǵ? Cái xóm đông đúc, tập hợp đủ mọi tầng lớp cư dân. Căn gác nóng bức hầm hập buổi trưa và mát lạnh khi đêm gần sáng. Sân trước, thềm sau. Cái bực thềm mẹ vẩy những bụi phấn bám trên giầy một thời bay nhảy hoang đàn.. Làm sao mà mẹ quên được và từng thứ tầm thường nhỏ nhoi ấy kết hợp như những gốc rể chằng chịt bám riết tâm hồn mẹ. Nó biến thành một cái ǵ to tát hơn, tác động trên từng cách nh́n, cách sống. Ngay cả chính ḿnh, Quỳnh chợt nghĩ.. Nơi chốn ấy, mẹ có một quá khứ đằng đẵng hai mươi lăm năm, tôi là một kẻ chưa bao giờ có quá khứ để hồi tưởng. Nhưng tôi đă trở về. Thế nào th́ đất nước ấy cũng là cội nguồn, gốc gác. Và trong tôi, một quá khứ vừa mới bắt đầu, một ngọn ngành đang bén rể.....Đi đâu, làm ǵ tôi cũng luôn cất giữ cho ḿnh kỷ niệm. Ngay cả tự gửi về cho chính ḿnh một bưu ảnh. Tôi đă chẳng ṭ ṃ, thèm được nh́n thấu xuyên suốt cái vũng tối om om trong căn nhà tôi đă sống dù chỉ mười tám tháng, chưa nhận thức được điều ǵ. Tôi đă chẳng cố thu thập mọi h́nh ảnh nơi tôi cất tiếng khóc đầu đời, bước vào kiếp người đó sao? Điều ǵ đă thúc đẩy tôi? Đâu phải là một tṛ chơi, tṛ chơi tư bản, kiểu cách! Sao mà nhớ quá cơn mưa tối mù trời đất, những gịng nước lầy lội nhơ nhớp gót chân.. buổi chiều hôm ấy. Có điều chắc chắn là tôi sẽ không giống mẹ. Mẹ ở thế kỷ hai mươi, mẹ sẽ c̣n măi ở thế kỷ hai mươi. Tôi hai mươi tuổi và đang bước vào kỷ nguyên hai mươi mốt. ĐẶNG MAI LAN |
|
|