|
||
|
Nếu bảo là thích khiêu vũ, âm nhạc như một giải trí cần thiết, một đam mê để phải t́m đến pḥng trà th́ tôi không phải là một trong những loại người đó. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn thích la cà đến nơi chốn ấy, dù tôi chưa được lớn lắm. Và ở đó tôi gặp người đàn ông này, trên dưới chắc không quá ba lần. Một người đàn ông bảnh bao và ương ngạnh. Đó là thứ h́nh ảnh và sự nhận xét phê phán của tôi ngay lần đầu khi nh́n thấy ông ta. Bảnh bao như thế nào và ương ngạnh ra sao? Nếu có câu hỏi được đặt ra như thế thực sự tôi không biết diễn tả rơ ràng làm sao, điều mà tôi kết luận. Vận dụng tất cả khả năng của trí nhớ, tôi chỉ có thể h́nh dung lại khung cảnh lờ mờ bóng tối trong một vũ trường thưở đó có một người ngồi trước mặt tôi. Một người có tầm vóc cao lớn, một sống mũi thẳng, cao, trên khuôn mặt vuông vuông đầy bản lĩnh và một mái tóc với những chân tóc cứng tạo nên một vẻ ǵ mạnh mẽ nhưng ngỗ ngáo, cao ngạo. Với một người đàn ông Á Châu như thế là lư tưởng lắm rồi. C̣n sự ương ngạnh ư, có lẽ nó xuất phát từ nỗi mặc cảm của chính tôi và từ cái lạnh lùng cách biệt của ông ta. Vâng, tôi phải dùng chữ ương ngạnh mới đúng. Tôi không có cảm t́nh với người đàn ông này. V́ ngồi chung một bàn nhưng ông ta không màng đến chúng tôi, cái đám trẻ choai choai, ồn ào nhộn nhịp. Ông chỉ nh́n lên sân khấu, theo dơi những nhạc sĩ, ca sĩ đang tŕnh diễn. Có lúc ông mỉm cười, có lúc ông cắn môi như suy nghĩ. Đối với tôi ông là một thứ người lớn trịch thượng, mà đâu hề hấn ǵ với bọn tôi lúc đó. Người bạn trẻ quản trị cái pḥng trà ấy với một cung cách kính nể giới thiệu với chúng tôi ông là một nhạc sĩ, chơi nhạc vào những buổi tối. Tôi chẳng biết ǵ về âm nhạc. Cái chữ nhạc sĩ chẳng gây một ấn tượng nào với tôi ngoài h́nh ảnh chung chung về một anh chàng nào đó lè phè, gầy ốm, có một mái tóc dài phủ gáy và những ngón tay thuôn dài nghệ sĩ. Nơi ông, tôi không hề thấy điều đó. Thưở đó tôi làm ǵ được đi chơi vào buổi tối nên cũng chẳng biết trên sân khấu ông tài hoa cở nào và ông xử dụng loại nhạc cụ nào. Nhưng tất cả chẳng có ǵ làm tôi lưu tâm. Duy chỉ có cái tên của ông làm tôi nhớ, nhớ măi cho đến bây giờ. Nguyễn Hải Hồ, cái tên đọc lên như phả vào tâm hồn thiếu nữ tràn đầy mơ mộng của tôi những chân trời, những bến bờ gọi mời quyến rũ .. và cái tên đó đến bây giờ vẫn c̣n được gọi lên, nhắc nhở đến trong thế giới âm thanh nghệ thuậät nơi này. Bạn của tôi là một người làm thơ. Ngoài việc sáng tác cô c̣n thích ca hát và ngâm thơ. Cô muốn thu lấy cho ḿnh một đĩa nhạc với những bài t́nh ca được phổ từ thơ của các thi sĩ. Và ông là người chủ trương cái pḥng thu nhạc mà cô có ư định nhờ thu âm cũng như viết hoà âm cho những bài bản mà cô lựa chọn. Bạn của tôi nói rằng cô đă nghe những đĩa nhạc do chính ông phối khí, hoà âm. Cô nói ông có một đôi tai thiên phú, biết lắng nghe và biết kết hợp những âm thanh một cách tuyệt diệu. Cũng như xưa, nghe th́ nghe vậy thôi chứ tôi không chú tâm mấy t́m hiểu lănh vực này. Nhưng sự thực khi nghe nhắc về ông, tôi cảm thấy được vuốt ve. Tôi hănh diện nói với bạn tôi là đă có một thời không nhiều nhỏi ǵ lắm nhưng tôi đă cùng ngồi với ông, hít thở chung một thứ không khí ở một pḥng trà nhỏ, nơi con đường rộng lớn, sang trọng nhất của thành phố. Và cuối cùng tôi có nhiệm vụ liên lạc với ông. Tôi viết thư gửi đến pḥng thu âm. Cái thư được tôi o bế kỹ càng. Tôi nhắc nhở về thứ không khí của những buổi chiều nơi cái pḥng trà nhỏ xíu ấy. Dĩ nhiên là tôi đă làm ông xúc động. Và như thế nào nữa? Chuyện của cô thi sĩ bạn tôi được kết thúc nhanh chóng gọn gàng nhưng c̣n tôi và ông ta? Những câu chuyện c̣n dài, chẳng biết đến bao giờ kết thúc. Hăy giữ liên lạc với tôi, hăy viết cho tôi trên mạng lưới tin học, gửi về hộp thư điện tử này. Đây mới là nơi làm việc thực thụ của tôi. Pḥng thu âm chỉ là một nơi chốn tôi đến những cuối tuần để gặp gỡ bạn bè, làm những công việc văn nghệ như em đă biết. Tôi chỉ muốn tṛ chuyện với em trong thế giới của riêng tôi. Ông đă nói như thế. Và tôi yêu một người đàn ông lớn hơn tôi những mười bảy tuổi, đă có gia đ́nh. Người bạn gái thân thiết chung vai sát cánh với tôi trong cái đám nhộn nhịp phá phách ngày xưa ấy hiện đang ở cùng một tiểu bang với ông cho tôi biết vợ ông là một người đàn bà nhan sắc và đức hạnh. Điều đó thực sự cũng có làm tôi suy nghĩ, cắn đắng khi chạm mặt trước những điều mà người ta gọi là lương tâm hay đạo đức. Nhưng nghĩ cho cùng, tôi không c̣n trẻ trung, tôi cũng đă qua những mối t́nh. Tôi hạnh phúc và tôi đau khổ. Tôi già dặn theo những thất vọng triền miên để không c̣n có thể tin tưởng, chờ đợi mong mỏi một thứ t́nh chân nào nữa. Nhưng nói như thế cũng không hẳn là tôi đă mất hết những niềm tin về t́nh cảm. Tôi tin t́nh yêu có thật cũng như tin vào số kiếp. Giản dị hơn, bây giờ tôi như một người sống mà không cần đến ngày mai. Không hay ho tí nào cho một người đàn bà có những sự suy nghĩ như thế. Nhưng chẳng phải là tôi đă sống quá tử tế, đă thực hành những điều tốt đẹp. Tôi đă gieo trồng biết bao hạt mầm tốt tươi trên đất sống mà tôi có gặt hái được ǵ đâu. Hiện tại tôi chỉ biết tôi đang yêu một người đàn ông, yêu từ bao giờ và yêu như thế nào? Cần ǵ phải xác định thời gian nhỉ? Nhưng thực sự đă có đôi lúc tôi băn khoăn tự hỏi đó có phải là t́nh yêu. Một khuôn mặt thoáng qua trong thời tôi bé dại rồi biệt mù những mấy mươi năm. Một người chỉ hiển hiện bằng những gịng chữ, những th́ thầm câm lặng . Vậy mà yêu sao? Làm sao ḿnh có thể nhớ lại là ḿnh đă như thế nào với những lần yêu trước. Không thể sánh ví tuổi này, tuổi khác hoặc t́nh cuối, t́nh đầu. Mỗi t́nh yêu đều có một dung nhan, một khuôn mặt đắm say riêng biệt. Sự say đắm này không thể nào giống nỗi sự đắm say kia. Tôi chưa gặp được người đàn ông này để luống cuống, ngập ngừng hay đắm đuối... Chưa một tay nắm, một vai kề cho tôi rạo rực, run rẩy và khao khát nhớ nhung. Từng đó cảm xúc cấu kết để đi đến cái gọi là t́nh yêu. Tôi chỉ có những cảm giác nhói đau kỳ diệu. Cái đau có thật, riêng tư. Cái đau của một xé toạc, vỡ nứt cho dung nhan t́nh yêu tôi rực rỡ bước ra từ đó, trong bóng tối một đêm nào. Gần hai giờ sáng. Tôi không nhớ ḿnh đă ngồi như thế này bao lâu và thức, ngủ như thế nào? Chỉ biết là tôi chợt bừng tỉnh, rời khỏi trạng thái vô thức ấy khi nhận ra cái mỏi nhừ chạy dọc theo sống lưng và đôi chân tê cứng v́ khép kín quá lâu trong ḷng ghế. Ngoài chút ánh sáng điện tử xanh biếc nhấp nháy trên khung ảnh nhỏ của giàn máy nhạc th́ căn pḥng tràn ngập bóng tối. Tuy nhiên tôi vẫn nh́n rơ ra cái máy điện toán trên bàn viết. Đó là thứ mà tôi nh́n rơ hơn tất cả mọi thứ trong căn pḥng này. Tôi nhớ trước đó, sau khi tắt máy tôi cũng nh́n nó trừng trừng, cái khuôn ảnh vuông vức ấy tưởng chỉ là những tĩnh vật vô tri, lạnh leỗ như lọ hoa, cuốn sách, ngọn đèn trên mặt bàn kia.. Nhưng không phải như thế. Nó cũng có một linh hồn, một tiếng nói đấy chứ và nó cũng đang nh́n lại tôi như cười cợt, rủ rê. Dễ mà, chỉ cần nhấn hai cái nút thôi, tôi sẽ thay người ấy lập lại những điều em muốn nghe. Tôi biết em đang muốn nghe lại những lời thầm th́ mà tôi đă cẩn trọng cất giữ hộ em. Có đúng thế không? Không! Tôi lắc đầu bướng bỉnh, tôi bỏ ra pḥng ngoài. Tôi nh́n những cuốn sách trên kệ sách, cứ như t́m kiếm một điều ǵ. Mà cũng đúng thôi, tôi đang ở đâu? Tôi phải làm sao? Tôi bối rối quá. Rồi tôi vàøo nhà bếp pha lấy cho ḿnh một cốc sữa chơclat nóng dù không thấy cần. Cốc sữa vẫn c̣n kia, đă đóng váng, nguội lạnh từ bao giờ v́ tôi không hề đụng đến nó. Tôi không khát, không đói những nhu cầu dinh dưỡng đó. Cái mà tôi đang đói khát là những câu nói, là bóng dáng ai kia. Cái bóng dáng mà khi tưởng đến tôi đă vận dụng đến tận cùng khả năng ghi nhận của trí nhớ. Rồi như thế nào nữa? Tôi đă đứng tựa thật lâu nơi cánh cửa nh́n xuống ḷng đường. Đêm đầy gió, trời chỉ chớm hè, cây cối c̣n đang xanh mùa, tươi tốt mà không biết lá ở đâu rụng rơi bay thốc, vương vải, chao lượn khắp mặt đường. Lá như tích lủy ở một nơi nào chỉ chờ gió đêm về hân hoan đoàn tụ. Tôi nh́n những căn nhà đă then gài cửa đóng. Căn nhà trước mặt tôi tối đen. Đêm thứ Sáu mà không có đèn đóm tưng bừng như những đêm cuối tuần tôi vẫn vô t́nh nh́n thấy trong những khuya khoắc chợt giật ḿnh thức giấc. Trong khoảng sáng tối của đêm và của những ngọn đèn đường, các tàng lá lay động trên cao, hắt bóng xuống thềm nhà những chùm ánh sáng lao xao, di động như những lời thầm th́ buồn bă. Cuối tuần, chắc người hàng xóm của tôi đă đi chơi xa. Đi xa, bỏ đi. Tôi muốn khóc khi mường tượng ra h́nh ảnh cuả một người vừa khoá trái cánh cửa, vừa bước ra khỏi một căn pḥng nào đó, một căn nhà nào đó. Tôi như nghe tiếng ập của một cánh cửa đóng. Và tôi đau đớn với cái âm thanh dội lại trong trí tưởng tượng của ḿnh. Tôi trở về pḥng ngồi lại trên chiếc ghế. Tôi nh́n đăm đăm khung ảnh mờ đục và tôi hỏi thầm, ông ơi, ông có gửi lại cho em thêm một mesage nào nữa không, trước khi ông rời khỏi căn pḥng đó? Và cuối cùng tôi mở máy, tôi muốn nh́n thấy lại một người dù chỉ bằng những gịng chữ không bỏ dấu mà ông ta bảo rằng đọc như thế mới thực sự lắng nghe nhau, bởi v́ cả tôi và ông không thể chỉ đọc lướt qua mà phải t́m ṭi suy nghĩ. Máy ơi, đúng rồi đấy! Bạn ǵn giữ hộ tôi nhiều lắm. Hăy kể lại với tôi những điều đă làm tôi rung động, nhất là điều vừa làm tôi buồn bă gần như khóc lóc. .. ... - Nguyệt Cầm, em là ai? Sao trí nhớ của tôi lại tồi tàn, hạn hẹp đến thế này? Tôi nhớ cái góc nhỏ ấy, thỉnh thoảng có việc tôi vẫn đến đó buổi chiều. Tôi nhớ cái bàn ngay góc trái chỉ để dành riêng cho bằng hữu, nghệ sĩ. Cái bàn lúc nào cũng đông người nhộn nhịp. Nhưng làm sao tôi biết và nhớ được hết những ai là ai? - Làm sao ông thấy được em, ông nh́n đám tụi em như nh́n những thanh thiếu niên hư hỏng, giờ khắc đó không ngồi ở lớp học mà lại lêu lỏng đến pḥng trà. Ông lạnh lùng và kiêu kỳ. - Đừng nói như thế chứ cô bạn nhỏ! Tại sao em không làm một điều ǵ để tôi nh́n thấy em, được quen em từ ngày đó, những năm tháng ba mươi của tôi. Sao em lại hiện đến khi tôi sắp là một ông laỗ. Tôi già lắm rồi em biết không? Em có biết hát không Nguyệt Cầm? Em đă nghe bài T́nh Cầm bao giờ chưa? - Ông chỉ cười cợt ngắm nh́n những nhạc sĩ bạn ông đứng trên sân khấu, ông chỉ tṛ chuyện với các cô ca sĩ. Chứ ông thèm ngó ngàng ǵ đến cái đám nhỏ nhít tụi em. H́nh như lúc ấy ông đă có bà, bà dịu dàng xinh đẹp lắm mà phải không ông? - Em chơi với ai ở chốn đó và ai đă nói với em về đời sống của tôi? - Em quen với Trường nhưng do Loan, một người bạn của em giới thiệu. Loan là bạn rất thân của Trường, Loan đến đó thường hơn em. Ông có biết cô ấy không? Ngày đó Loan là một thiếu nữ xinh đẹp. Nếu không có biến cố năm 75, em nghĩ cô ấy sẽ trở thành một minh tinh màn bạc. Chính Loan đă nói với em về bà, nhưng mới đây thôi, lúc mà em bắt đầu liên lạc với ông. - Nhiều người quá, làm sao tôi nhớ được Loan bạn em là ai? Như em biết là tôi chỉ chơi nhạc ở đó vào buổi tối. Nhưng đừng gọi vợ tôi bằng bà. Cô ấy chỉ hơn em vài tuổi thôi mà! Nhưng này em ơi, em biết Trường gọi tôi bằng ǵ không? Trong đám chúng tôi, tôi gần như là Chè d' Ỏchểt ở vũ trường đó. Tôi lớn hơn Trường và những bạn trẻ khác rất nhiều, nhưng các anh ấy vẫn gọi tôi bằng anh? Em nghĩ sao Nguyệt Cầm? V́ nhu cầu công việc, tôi phải thuyên chuyển đến làm việc ở một chi nhánh khác, khá xa, trong ṿng hai ngày và chỉ c̣n hai tiếng nữa tôi sẽ rời khỏi nơi đây. Như vậy là phải hơn bốn ngày nữa tôi mới gặp lại em. Em ơi, em cũng là bạn của Trường mà! Hăy nói với tôi đi. Tôi chờ em! Tôi không viết liền cho ông lúc đó. Tôi vừa vui vui vừa hậm hực. Ngay từ đầu, khi ông gửi thư cho tôi với địa chỉ hộp thư điện tử nơi pḥng làm việc của ông. Tôi đă nh́n ra cái không b́nh thường đang bắt đầu lấp ló trong sự tương giao này. Tôi biết ông muốn ǵ nơi tôi và tôi vui sướng v́ điều mà tôi nghĩ đă và đang đến. Nhưng tôi hậm hực khi biết rằng ngưới đàn bà xinh đẹp, vợ ông mà Loan đă nói với tôi chỉ hơn tôi vài tuổi. Có thể coi như tôi và bà đồng trang, đồng lứa. Bà không phải là ca sĩ, diễn viên nhưng bà là ai mà lại lọt vàøo thế giới của ông? Thế giới của đèn mầu, của những tưng bừng thâu đêm mà đứa con gái như tôi thưở đó không thể nào đặt chân đến được. Biết đâu bà lại trẻ hơn số tuổi của bà, như những người đàn bà trong xứ sở đầy tiện nghi vật chất này. Vài tuổi th́ có là bao, dám bà lại c̣øn trẻ hơn cả tôi nữa. V́ bà được ông yêu thương. Không yêu thương tại sao nhắc đến bà ông lại bảo tôi hăy gọi bà bằng cô. Tôi chỉ nghe bằng mắt, bằng những gịng chữ hiện lên trên khung ảnh nhưng tôi thấy cả một sự tŕu mến khi ông nói đến người đàn bà ấy. Tôi đang ghen, tôi đang thất vọng, tôi đang giận dữ... Tại sao ông cứ quấn quưt lấy tôi khi ông đă có một người đàn bà trẻ đẹp, dịu dàng... như thế? Tôi đang ở đâu, tôi có cùng đứng chung một chỗ với người đàn bà ấy trong tim óc người đàn ông này không, hay chỉ là một nhịp đập run rẩy bất thường đang dấy lên rồi sẽ lặng ngừng trong trái tim không bao giờ già của những người nghệ sĩ, như ông. Tôi cảm thấy bị tổn thương, bực bội.. - Em không phải là Trường, nhưng nếu gặp lại Trường em sẽ hỏi Trường v́ sao anh ấy lại cả gan đến thế. Em không có anh trai, h́nh như chưa bao giờ em gọi ai bằng anh, ngay cả bạn trai của ḿnh. Làm sao em dám gọi ông như thế khi tuổi tác chúng ta quá cách xa nhau. Và nếu em đổi cách xưng hô với ông như ông muốn th́ cũng đâu có gi thay đổi giữa đôi ta. - Em nói đúng, có ǵ thay đổi đâu giữa tôi và em. Tôi đă già, tôi quên mất rằng tôi đă già. Cám ơn em đă nhắc nhớ tôi. Tôi tưởng đâu sẽ được nghe ông nài nỉ, thuyết phục. Nhưng ông đă không cần tôi nữa và tôi đă làm ông đau ḷng. Chỉ hai ư nghĩ đó thôi nó làm tôi buồn bă vô chừng. Tôi cảm tưởng như vừa nghe một lời chia tay. Tôi không khóc lóc nhưng tôi vật vă, đau đớn. Tôi như người trong cơn mộng du. Tôi đi ra đi vào, đứng ngồi, ngủ thức, chập chờn. Sao tôi lại nói với ông như thế. Tôi dại dột quá. Tim tôi đau nhói. Tôi sợ mất ông. Tôi nhớ nhung quá đỗi những ngày ông vắng mặt. Tôi không thể chờ đợi đến lúc ông trở về. Tôi gửi cho ông một mesage. Ông ơi... Anh ơi, anh đang ở đâu? Tôi đă tỏ t́nh với ông. Tôi yêu ông rồi. Và những câu chuyện triền miên mỗi ngày của chúng tôi như không bao giờ chấm dứt. Nếu ngày xưa, cái tên của ông dậy lên trong tôi những bến bờ xa vời mộng tưởng th́ ông bây giờ lại là một thế giới hiện hữu, đầy mê hoặc, kỳ thú trong tôi. Thế giới của những văn nghệ sĩ, những người bạn thân thiết của ông. Không hẳn chỉ là những khuôn mặt của ánh sáng đèn mầu, mà cả những tên tuổi trong lănh vực chữ nghĩa. Những tên tuổi mà tôi hằng ngưỡng mộ nhưng chưa bao giờ có cơ hội đến gần họ, biết về đời sống của họ. Sao mà tôi yêu quá những câu chuyện kể của ông. Tôi như một đứa trẻ mê say với những trang sách ước thần tiên có được lần đầu. Lạ lùng thay đời sống và những tuyệt diệu vô chừng. Những tuyệt diệu làm tôi kinh ngạc. Đời sống, ôi dạo nào tôi đă muốn bỏ nó mà đi nhưng bây giờ tôi lại đang tự hỏi, tôi đang kêu lên rằng... Tôi là ai mà yêu quá đời này.. Tôi biết rằng hôm nay sẽ không có thư ông, nhưng tôi vẫn mở máy mỗi sáng trước khi vào sở. Sự việc này đă là một thói quen. Tôi nhớ ông và tôi muốn đọc lại những gịng ông viết. - Trời ơi, tội nghiệp em tôi! Tại sao lại phải đi làm ngày Thứ Bảy? Ông đâu biết trong một tháng tôi chỉ được nghỉ hai ngày Thứ Bảy. Nhưng những ngày Thứ Bảy và những ngày khác với tôi cũng chẳng có ǵ khác biệt. Sợ tôi c̣n buồn hơn v́ ở nhà tôi chẳng biết làm ǵ. Và cái trống vắng buồn bă mới nhất bây giờ là tôi không có thư ông, không được tṛ chuyện với ông vào những ngày cuối tuần hay lễ lộc, như Thứ Bảy, hôm nay. Đi làm ngày Thứ Bảy cũng có cái thú. Tôi thích lái xe thong dong trên những khoảng đường vắng khi mà mọi người c̣n đang ngủ vùi. Đôi khi tôi hát vu vơ. Tôi suy tưởng nhiều thứ, nhiều điều. Những điều nhập nhằng không đâu vào đâu. Nhưng bây giờ không phải chỉ riêng cho một sớm Thứ Bảy im vắng, lặng lẽ này mà cả những ngày khác nữa. Trên con đường tôi đi, tôi về, bây giờ tràn ngập h́nh ảnh của một người. Cái bóng h́nh mà tôi nghĩ là tôi đă ǵn giữ và nó đă theo tôi suốt một thời thiếu nữ. Bóng dáng ấy của tôi bây giờ ra sao? Những chân tóc cứng bướng bỉnh ngổ ngáo ngày trước hẳn bạc trắng thời gian, guơng mặt bản lĩnh sắc nét ngày nào đă hằn những vết nhăn theo tháng năm mỏi mệt. Ngày bắt đầu của tôi là đêm tối của nơi ông. Ông đang làm ǵ? Tôi h́nh dung một người đang ngồi trong bóng tối, những ngón tay dịu dàng đẩy đưa từng phiến âm thanh. Nếu anh c̣n trẻ như năm cũ, quyết đón em về sống với anh. T́nh Cầm, sao mà tôi yêu bài hát này đến thế! Và tại sao tên của tôi lại là Nguyệt Cầm? Đêm của nơi ông có trăng không? Và ông có nh́n trăng, ôm đàn mà nhớ đến tôi? Sáng nay, như mỗi đầu tháng. Sau khi cô kế toán xuống trao cho chúng tôi mỗi đứa một phong thư, có phiếu lương. Những bạn đồng nghiệp của tôi không kịp chờ cho cô kế toán đi khuất đă vội vàng mở ra. Có sự tính toán nhầm lẫn nào đó về giờ giấc làm việc của một vài nhân viên và một cuộc tranh căi, phẩn nộ bùøng nổ ngay lúc đó. Tháng vừa qua, tôi cũng có làm thêm những giờ phụ trội, tôi có những công việc mang nhiều trọng trách. Chắc chắn tôi sẽ có một phần thưởng nào đó như họ, nhưng tôi không buồn mở phiếu lương ra coi mà tôi chỉ ngồi im. Tôi đang nghĩ đến tấm thiệp chúc vui mà ông gửi đến tôi qua Web Site Blue Mountain Át trên intểnt. Tấm thiệp ông chúc tôi ngủ ngon. Có những trái tim màu hồng, màu xanh khiêu vũ. Khi trái tim này bước đến th́ trái tim khác yểu điệu quay đi. Cứ như thế chúng dồn dập nhảy múa với hàng chữ I mis you... I mis you... biến hiện như những ḍng nhạc cất lên, xô bừa quấn quít. Tôi không thích những ǵ mang h́nh ảnh của trái tim. Tôi thấy nó quê mùa không chịu được, nhưng sao những trái tim biết nhẩy múa của ông gửi cho tôi trên màn ảnh computẻ này nó lại đáng yêu đến thế. Vậy là tôi mỉm cười. Nụ cười của tôi hân hoan hạnh phúc thế nào tôi không biết. Nụ cười lọt vào đôi mắt một cô bạn đẹp nhưng rắn mắt mà tôi vẫn gọi cô là La belle socière. Cô ta bảo, nh́n Cầm ḱa, nó cười một ḿnh. Chắc nó hài ḷng về tiền lương tháng này, nên không thấy nó kêu ca. Tôi phải mở ngăn kéo ch́a ra cái phong thư hăy c̣n niêm kín. Tất cả không c̣n ǵ làm tôi háo hức, vội vàng. Tất cả đă chẳng c̣n ǵ là quan trọng. Ông của riêng tôi, của một nơi khác, mà không ai, không điều ǵ có thể chen chân bước vào được khi tôi đang nghĩ tưởng về ông. Nơi mà tôi có những nụ cười bất chợt nở ra, không thể dấu che và những cơn đau dịu dàng, thầm kín. Quả t́nh như thế. Không phải chỉ một đêm nào, cho đến bây giờ tôi không thể giải thích tại sao tôi vẫn nhói đau khi nhớ về ông. Những cơn đau đáng yêu quá đỗi. Mà cần ǵ phải giải thích hoặc tỏ bày. Với ai? Và để làm ǵ? Có lần ông cười cợt nói rằng, điều sai lầm là hơn hai mươi năm về trước em đă không chịu yêu anh. Tôi nghĩ, trước và sau, sớm muộn ǵ th́ ông cũng đă đến, phải đến với tôi như một định mệnh. Mà không, tôi không thích hai chữ định mệnh đâu. Định mệnh luôn là một đáp số buồn. Một dừng lại cuối cùng, kéo theo sau nó hàng lô, hàng lốc những biến cố. Tôi đang yêu một người mà tôi hiểu không bao giờ có thể là của riêng tôi. Và hạnh phúc phải chăng chính là những điều mà ta không bao giờ có được. Người đàn ông này là hạnh phúc của tôi. Sẽ không có một định mệnh cũng như một đáp số nào cả giữa tôi và ông. Bởi v́ hạnh phúc ấy tôi chỉ đang đứng phía ngoài, nh́n ngắm. ĐẶNG MAI LAN |
|
|