|
||
|
Linh Sơn được khởi viết tại Bắc Kinh vào mùa hè năm 1982 và hoàn tất vào năm 1989 tại Paris, nơi ông chọn định cư. Tiểu thuyết này được in tại Đài Bắc vào năm 1990 và được Goran Malmqvist dịch ra tiếng Thuỵ Điển xuất bản vào năm 1992. Bản tiếng Pháp của hai dịch gỉa Noel và Liliane Dutrait, La Montagne de l'âme, xuất bản vào năm 1995. Bản Anh ngữ của Mabel Lee vừa được xuất bản bởi Flamingo (Australia) hồi đầu năm naỵ Linh Sơn là một tiểu thuyết chứa nhiều chất tự truyện, quan trọng nhất là chuyến hành tŕnh kéo dài ṛng ră 10 tháng, sau khi vở kịch Trạm Buưt bị cấm tŕnh diễn và có tin đồn ông sẽ bị phát lưu lên trại lao động cải tạo ở Quỳnh Hải. …y cũng là lúc ông bị chẩn nghiệm đang lao phổi. Chuyến vượt ngàn ngang qua nhiều miền quê và núi rừng Trung Quốc, đi qua 15 ngh́n kilômét, được ghi lại bằng một giọng văn điềm tĩnh, có khi hài hước và lănh đạm. Sau bức tường cũ nát, mẹ, cha tôi, và bà ngoại tôi, những người đă măn phần, ngồi sẵn ở bàn ăn chờ tôi tới nhập bữa. Tôi đă lang thang vô định lâu quá, một bữa ăn gia đ́nh có tôi trong đó là một mẫu kư ức mờ nhạt. Tôi muốn ngồi xuống cùng họ, ở chiếc bàn ăn ấy, nói những mẫu chuyện gia đ́nh b́nh thường như thời nào khi được bệnh viện cho biết đă nhuốm lao phổi tôi đă ngồi xuống như thế ở chiếc bàn ăn của người em trai, nói với cậu ta những điều người ta không thể nói với những kẻ xa lạ, những điều chỉ có thể nói trong gia đ́nh với nhau thôi. Buổi ấy, giờ cơm, đứa cháu gái luôn luôn đ̣i xem truyền h́nh. Đứa bé c̣n nhỏ quá để biết những chương tŕnh trên màn h́nh buổi ấy thuần là những công kích vào nạn ô nhiễm tinh thần, những bài bản tuyên truyền nhắm đối tượng là tất cả các thành phần trong xă hội . Những khuôn mặt có tên tuổi lần lượt xuất hiện trên màn h́nh lên tiếng minh định lập trường,lập lại những khẩu hiệu có sẵn. Những chương tŕnh không dành cho thiếu nhi và chắc chắn là không liên đới ǵ tới những bữa cơm. Tin tức truyền h́nh và báo chí là những thức tôi đă có thừa mứa, tôi chỉ muốn đơn giản được trở về với đời sống của riêng tôi, khơi lại những mẫu chuyện gia tộc đă rơi vào quên lăng, chẳng hạn chuyện ông cố của tôi, người đă quyết định phải trở thành một viên chức, đă cúng hiến cho nhà nước nguyên một con phố dài dinh trang nhà cửa của ông. Thực tế đổi chác là ông đă chẳng vói được tới nửa chức quan viên, thấm nỗi bị phỉnh gạt, cụ cố tôi phát điên loạn phóng hỏa đốt hết cả căn phố, ngay cả căn nhà ông đang ở. Cố tôi lúc ấy trẻ hơn tôi nay nhiều lắm , chắc chỉ vưà qua tuổi ba mươi. Khổng Phu Tử nói tam thập nhi lập, nhưng ba mươi tôi nghiệm ra con người ta c̣n non trẻ lắm, nếu không thành công sự ǵ đă quyết, sẽ điên như chơi. Cả cậu em trai lẫn tôi đều chưa thấy h́nh ảnh ông cố. Nhiếp ảnh là một nghệ thuật buổi ấy chắc c̣n qúa mới mẻ cho Trung Quốc, hoặc giả chỉ có giới quyền quí mới có phương tiện được kư thác vào vào trong một pô h́nh. Tuy nhiên, tôi và cậu em đă được những bữa ăn thịnh soạn bà tôi nấu cho. Linh động nhất trong trí nhớ tôi là món tôm say rượu:miếng thịt tôm c̣n giẫy nhẹ đâu đấy và con người ta phải lấy hết can đảm hồi lâu mới dám nhón gắp một con. Tôi cũng nhớ lại ông nội tôi người bị bại liệt sau một cú tai biến mạch năo. Để chạy trốn bom Nhật chúng tôi về thuê một căn nhà cũ miền quê của một người nhà nông, suốt ngày ông tôi nằm dài trên một chiếc ghế mây ngă xuôi lưng trong căn pḥng giữa. Cửa nhà để ngỏ, gió chạy thông xuyên qua căn pḥng, bờm tóc trắng của ông không ngớt lay động. Mỗi khi c̣i báo động cất rống ông sợ run lên như kẻ nào thấy đặng một cái chết không toàn thây, mẹ tôi phải ḅ tới ghé sát vào tai ông nói liên hồi rằng quân Nhật chẳng có bao nhiêu bom, có họ lại chỉ nhắm vào thành thị. Buổi ấy tôi c̣n bé hơn đứa cháu gái đây, tôi dường đang chập chững tập đi th́ phải. Tôi c̣n nhớ để ra được khoảng hiên sau tôi phải ḅ vượt qua chiếc ngưỡng cửa cao, và băng qua nó là tới một bậc thềm. Tôi không thể tự ḅ qua bậc tầng cấp ấy nên vùng hiên sau măi cứ c̣n là một vùng bí ẩn của thơ ấu. Trước cửa trước là một sân đập lúa, tôi c̣n nhớ những lần nhào vùi thân trong đám rơm với những đứa trẻ con nhà nông. Một con chó con chết đuối trong khúc sông đẹp và yên tĩnh kế bên. Một kẻ rắn mắt nào đă ném nó xuống hay là nó đă lỡ lạc chân sa sông không biết. Cách nào th́ cái thây của con vật nhỏ trên bờ sông cũng nằm đó rất lâu. Mẹ tôi nghiêm khắc cấm tôi bén mảng gần mạn nước, chỉ khi nào những người lớn ra mé sông lấy nước tôi mới có thể đi theo đào cát. Họ sẽ đào những miệng hố xuống cát và múc thứ nước đă gạn lọc đục trong. Tôi lúc này đang ư thức sự bao quanh tôi của thế giới những người chết - đằng sau bức tường là thân tộc tôi những người đă thuộc về thế giới ấy. Tôi muốn tới bên họ. Một lần nữa, sẽ ngồi xuống một chiếc bàn với họ, ngồi nghe họ kháo những chuyện không đâu. Tôi muốn nghe những tiếng nói của họ, thấy những con mắt, thực sự ngồi xuống chung bàn, dù là không một mâm cơm nào sẽ được bày ra. Tôi biết ăn uống ở thế giới ma là một lễ thức có tính biểu trưng, người sống không thể tham dự vào, nhưng đột ngột tôi cũng nhận ra rằng có thể ngồi chung bàn và nghe những lời kia đă là một ân sủng. Tôi lén tiến sát tới họ. Nhưng ngay vừa khi tôi vượt qua bức tường cũ nát th́ họ vụt đứng dậy lặng lẽ biến mất vào sau một bức tường khác. Tôi nghe những tiếng bước chân ra đi của họ, khoảng xao động, ngay cả chiếc bàn trống họ để lại phía sau. Ngay lập tức chiếc bàn được phủ lên bằng một lớp rêu mịn nhung, những mảng vỡ sứt, những đường rạn nứt, rồi cả chiếc bàn ngă sụm xuống thành một đống vỡ vụn, rồi gai cỏ mọc túa nhanh vọt lên. Tôi biết họ đang thảo luận về tôi trong một căn pḥng khác bên trong khối hoang phế ấy. Họ không tán thành cách tôi đang lèo lái cuộc sống của tôi, họ lo sợ cho tôi. Thực sự là chẳng có ǵ đáng để họ bận tâm nhưng họ cứ kiên quyết lo ngại, tôi nghĩ người chết thích lo ngại cho kẻ sống. Họ đang nói với nhau th́ thào nhưng ngay khi tôi đặt tai vào bức tường rêu ẩm kia th́ họ ngưng bặt và truyền tin với nhau bằng mắt. Họ nói tôi không thể nào lang bang lông bông như thế này, tôi cần một mái gia đ́nh b́nh thường và ổn định. Họ nghĩ họ nên kiếm cho tôi một người vợ thông minh giỏi giang, một người biết lo miếng ăn giấc ngủ cho tôi, họ nghĩ rằng căn bệnh trường kỳ của tôi là do ăn uống thất thường. Họ âm mưu giàn xếp lại đời tôi. Tôi nghĩ đă đến lúc nên nói cho họ biết là những lo toan của họ thực không cần thiết chút nào cả: tôi đă ở tuổi trung niên, đang sống theo lối tôi chọn lấy cho đời tôi, tôi khó ḷng nào trở lại với lối sống họ xếp đặt cho tôi. Tôi không thể sống đời họ đă sống, vă lại đời họ cũng chẳng có ǵ là hay ho đặc biệt cả. Thế nhưng tôi vẫn bị buộc suy nghĩ về họ và mong mỏi gặp họ, nghe giọng họ nói, và kể cho họ nghe những sự vụ trong đời tôi đă trải qua, tất nhiên là những thứ mà kư ức tôi c̣n lưu giữ được. Tôi muốn hỏi mẹ tôi có phải bà đă từng đưa tôi lên một chiếc thuyền vượt ḍng Thiềng Giang... CAO HÀNH KIỆN
(dịch từ bản Anh ngữ Soul Mountain của Mabel Lee, nhà xuất bản Flamingo) |
|
|