|
||
|
Ôm, trăng khuyết, em,
Em nhập anh
Đêm nguyệt thực 10/96 năm cùng tháng tận Tháng mười hai, cây trơ xương nhớ lá. Con giun buồn nằm chết cóng đêm qua. Đường mưa bay mờ dấu vết t́nh xa và che kín mặt trời chưa thức dậy. Tháng mười hai, vào cơi tâm quỳ lạy. Nén hương ḷng ngang tầm mắt bao dung. Đêm vọng ngân lời tha thứ vô cùng và khói ảo bay nồng nàn tim ấm. Tháng mười hai, nh́n vào gương pḥng tắm. Hơi nước mờ làm phai nhạt dung nhan. Khăn nào lau cho sạch kiếp lầm than và ủ trọn linh hồn vào tinh khiết. Tháng mười hai, thiền như nhà hiền triết. Nói không lời, đôi mắt nhắm hư không. Buông đa đoan, vẫy tay bóng cuối năm như khỏa lấp ṿng luân hồi, nghiệp chướng. Tháng mười hai, cùng đi về một hướng. Người tặng nhau lời mừng Chúa Giáng Sinh. Thánh ca vang từng góc phố con đường. Thông bừng tỉnh thơm t́nh người réo gọi. Tháng mười hai, tờ lịch nằm hấp hối. Vuốt mặt đời trôi thực ảo mênh mông. Nh́n nét nhăn trên vầng trán suy vong. Tôi chợt hiểu thời gian là ác mộng. CHU BÍCH PHƯỢNG |
|
|