|
|||||||||||||||||
Có tác giả điểm phim am hiểu nhiều về hội họa cằn nhằn đạo diễn và Kirk Douglas cũng như Anthony Quinn thể hiện hai vai Vincent Van Gogh và Paul Gauguin cũng như cái cách họ làm tác phẩm, “làm hại” cho nghệ thuật của họ. Khán giả i-tờ như tôi tự bảo: Không sao, màn ảnh tiểu thuyết hóa chuyện đời, miễn là sau khi xem, ḿnh cảm nhận được nội dung đạo diễn và người viết truyện phim muốn nói ǵ, nội dung đó có đeo đẳng ḿnh hoài không, có làm cảm động ḿnh không trên thực tế đời sống nầy, vậy là cũng đủ vài phút giờ xem phim. Bạn đọc c̣n nhớ, cái phim đen trắng "Symphonie inachevée” kể chuyện đời Schubert ḿnh xem nay chắc cũng nửa thế kỷ, trong đó Schubert cầm lấy bản giao hưởng xé toạc, viết lên mấy chữ c̣n lại: "Bởi t́nh yêu của tôi không tṛn, tác phẩn của tôi măi c̣n dang dở.” Ngày nay, nhớ lại h́nh ảnh ấy, câu nói ấy trên phim, chúng ta cười: Quả thật là.. cải lương! Rồi cũng ..không sao! Hai phim tôi vừa nhắc luôn nằm trong kư ức và kỷ niệm xem phim của tôi (và của nhiều bạn đọc, tôi tin vậy). Năm
Paris năm 1909, những quán cà-phê khu Saint Germain lui tới văn ghệ sĩ nổi tiếng thời sau hội họa ấn tượng của Monet cuối thế kỷ trước. Monet có khi vẽ một cảnh dưới những góc độ ánh sáng khác nhau, tạo thành những “ấn tượng” khác nhau trong cảm xúc lẫn thể hiện. Thế kỷ mới, sau cuộc thế giới chiến tranh lần I có nhiều nghệ sĩ đi t́m cảm xúc mới và cách thể hiện mới. Khán giả của “Modigliani” thú vị thấy nhà văn Jean Cocteau trên phim mái tóc bồng bềnh, bạn của nhiều nghệ sĩ tạo h́nh hay tụ tập bên nhau. Nhà văn nữ Gertrude Stein của Mỹ sống ở Pháp làm bạn với Picasso cũng ở trong số đó. Và Picasso th́ trẻ, cặp mắt vẫn soi mói, nhưng tóc không có lơ thơ như sau nầy, tóc c̣n rậm xanh, bị Modigliani giễu: "Sao ôâng làm t́nh được với cái khối lập thể nhỉ?”. Họa sĩ c̣n long trọng: "Tương lai của nghệthuật nằm trên khuôn mặt đàn bà.” Đó là một họa sĩ trẻ, được coi như nghệ sĩ gốc Ư gốc Do-Thái lang bạt, làm quen với một người mẫu gốc Công giáo tên Jeanne Hébuterne đẹp năo nùng. Mối t́nh giữa Modigliani và Jeanne Hébuterne khiến một bé gái ra đời. Và cũng cho ra đời nhiều tác phẩm khỏa thân không chỉ có “khuôn mặt”. Oâng ngoại đứa bé nhất định ốp mối t́nh của con gái với cái tên họa sĩ. Oâng đem cháu ngoại đi gởi một tu viện xa cho các ma-sơ nuôi. Modigliani trong nghệ thuật chân dung kéo dài cái cổ phụ nữ trên khung vải, c̣n đôi mắt thường th́ chỉ có đường viền vây quanh một cái hốc thăm thẳm không con ngươi. Picasso bị giễu cợt, kỵ rơ, đối phó lại bằng thái độ kiêu kỳ, nơ-pa. Nhưng cả hai đều quyết định không thèm dự cuộc tranh tài hội họa năm sau đó ở Salle d’artistes de Paris, cho đó là một sinh hoạt tào lao, không đáng. Rốt cuộc, trong cơn say và túng quẫn không đào đâu ra tiền để lấy lại đứa con đem về nuôi, Modigliani vào quán cà-phê, nơi bạn bè và cả đối thủ Pablo Picasso đang tụ tập. Họa sĩ lừng lửng tiến vào, mặt mày “kên ś po” như muốn bóp cổ Picasso. Họa sĩ lập thể đang mặc áo hiệp sĩ samurai, hai bên hông là hai chuôi kiếm hờm sẵn. Modigliani tiến vào, tiến vào..đến bên bích chương trên tường, kư tên lên đó tham dự cuộc tranh tài.. hội họa kỳ tới. Picasso cũng đứng lên kư tên vào. Modigliani bỏ đi. Trên bích chương có những tên tuổi khác: Soutine, Diego Rivera, Maurice Utrillo..Bè bạn vỗ tay. Cả Paris nh́n vào chờ đợi những tác phẩm của họ được long trọng bóc ra tấm vải dầy che phủ đêm khai mạc pḥng tranh. Đạo diễn:
Đến phiên tác phẩm của Modi (“Le maudit”, kẻ bịnguyền rủa) được bóc tấm vải phủ. Đó là chân dung người vợ yêu Jeanne Hébuterne, mang bầu, nét mặt nh́n xuống, dáng ngồi tự tại trong màu vải áo xanh. Mọi người bỗng sững sờ, lặng im. Kẻ vỗ tay đầu tiên: Pablo Picasso. Sau đó mọi người vỗ tay, ḥ reo. Không ai hay bên ngoài, cách đó vài khu phố, Amedeo Modigliani gốc Do-Thái bị du đảng đập chết trên những vỉa hè tối. Hôm sau, Hébuterne, cô gái Công giáo, nhảy ra cửa sổ với cái thai c̣n trong bụng. Xen cuối của phim: Cô gái ấy nh́n vào khán giả:Tôi
Đạo diễn Mick Davis hẳn đă tiểu thuyết hóa chuyện đời một họa sĩ “lang bạt”, “say sưa”, “nghiện ngập”, “nghèo” rớt mồng tơi, “kênh kiệu” và “lập dị”. Đời thật của Modi không biết được mang lên màn ảnh mấy phần trăm. V́ sao Modi chọn cách sống ấy, cách sáng tác ấy, cách thể hiện ấy trong nghệ thuật.. chúng ta chưa thấy phim đề cập. Nhưng phim luôn có một bóng h́nh em bé trai thông minh bên cạnh những cảnhsống và chết của người nghệ sĩ. Đó chính là tuổi thơ Modigliani từng chứng kiến cảnh gia đ́nh bị cảnh binh ùa vào nhà thúc giục cơn tống xuất, cảnh bị những kẻ du đảng đập chết không v́ tiền, cảnh ngôi mộ chôn hai người, bên trên đề tên, xung quanh là bè bạn tới thăm. Một “krê-đít” của phim cho biết Picasso trong lâm chung đă thều thào tên họ Modigliani. Đời sống th́ đầy dẫy h́nh dạng và h́nh dáng. Mỗi một họa sĩ là một kinh nghiệm khước từ những h́nh dáng nhàm chán, rập khuôn, đi t́m những công tŕnh tạo h́nh mới, có khi thành công, có khi không. Tác phẩm thành công nhất của họ: Nỗ lực tạo h́nh thoát đi từ trái tim, từ t́nh thương say đắm và chân thật nhất. Nội dung ấy của phim là vài ư nghĩ tôi xin chia sẻ cùng bạn đọc.. CAO THANH TÙNG
|
|
|