|
||
|
Rồi lá mùa xanh cũng đỏ dần
Kỷ niệm sầu như tiếng thở dài
Đời sống ôi buồn như cỏ khô
Bài Thanh Xuân của Trần Thy Nhă Ca nghe như lời chiếu cố củamột vị Quan Âm Bồ Tát. Tưởng chừng như nếu các vị Tổng Thống phu nhân ở thế giới t́nh cờ đọc được, ắt các phu nhân vui ḷng cạo đầu sạch sẽ để đi tu. Tôi tiếc ḿnh không có tài bàn giải như Kim Thánh Thán Mái Tây, nên t́m không đủ lời tuyệt đối viết ra. Ngày mai ắt tôi sẽ chết không nhắm mắt được. Thử nêu câu hỏi: Nếu như những ông Khổng Tử đọc bài thơ đó, ắt sẽ gây ra sự ǵ? Tất nhiên là các ông sẽ chẳng bận tâm hỳ hục soạn Kinh Thi, Kinh Dịch làm ǵ nữa. Tôi bây giờ đứng thu thân
Thơ nghe như giọng tiên nữ xuống khép nép xin vào hộ hè trần gian. Tiên nữ nhu mỳ khiêm thuận. Đó là điều hiếm có. Tiên nữ bỏ nhà ra đi lúc c̣n bé: Tôi bỏ nhà ra đi năm mười chín tuổi Đêm trước ngày đi nằm đợi tiếng chuông Đợi nghe tiếng chuông gơ xong rồi mới ra đi. Đó cũng là phong thái Tiên nữ lúc c̣n nhỏ tuổi. Thong dong gay cấn. Tuổi nhỏ bị bỏ quên không bao giờ ngó lại
Càng gay cấn hơn nữa: Người cũng vậy, ḷng muôn ngh́n dối trá
Trần Thy Nhă Ca kể ra cũng c̣n rộng lượng. Cô không viết: “Đâu biết người mang toàn dạ yêu tinh”. cô dấu bớt cho người một phân nửa. Nên chỉ c̣n lại “nửa dạ yêu tinh” mà thôi. Thế th́ bài thơ của nữ sỹ h́nh như luôn luôn muốn rằng đừng thốt ra lời ǵ vượt quá cái mực điều độ. Nghĩa là phải thành tựu cho được tinh thể của “Nhă Ca”? nhưng “Nhă Ca” vốn là cái ǵ dễ ch́m tắt nhất trong bụi hồng. V́ thế phải kêu gọi nó tỉnh dậy. “Tôi làm con gái gọi trăm lần Nhă Ca.” Cái ǵ đă khiến nữ sỹ tha thiết nói chân t́nh như thế? Ấy có lẽ cũng chính là dư vang tiếng chuông ở chùa nào ngày nhỏ đă nghe? Nghe ở “cuối cơn điên” và ở “đầu giấc ngủ”: Cuối cơn điên đầu giấc ngủ đau buồn
Tiếng chuông lạ thường kia, nữ sỹ đă nghe? Không. Nhă Ca viết: tôi nh́n thấy ....chỉ ḿnh tôi nh́n thấy tiếng chuông tan..... Nh́n thấy tiếng chuông tan như thế, cũng là nh́n thấy những đổ vỡ sắp xảy đến cho ḿnh. Sắp xảy đến hay là đă xảy ra, th́ cũng vậy. Lời thơ sắp đi vào chỗ thống thiết với một “cao cách điệu” hy hữu: Từ độ xa chuông, khôn lớn giữa đời
Tuổi ngây thơ bị vùi lấp hết. Mà lời thơ thật huy hoàng như báo hiệu cuộc hồi sinh. Và quả thật như thế. Cuộc hồi sinh đă đến: Nhưng sao chiều nay bỗng bàng hoàng nhớ
Lời thơ xô ùa tới trùng trùng điệp điệp như ngọn triều đại hải: Tôi thức dậy đây, tôi thức dậy rồi
BÙI GIÁNG
|
|
|