TRẦN THY NHĂ CA
Bùi Giáng



Chợt tiếng buồn xưa động bóng cây
Người đi chưa dạt dấu chân bày
Bàn tay nằm đó không ngày tháng
T́nh ái xin về với cỏ may

Rồi lá mùa xanh cũng đỏ dần
C̣n đây niềm hối tiếc thanh xuân
Giấc mơ choàng dậy tan h́nh bóng
Và nỗi tàn phai gơ một lần

Kỷ niệm sầu như tiếng thở dài
Khuya ch́m trong tiếng khóc tương lai
Tầm xa hạnh phúc bằng đêm tối
Tôi mất thời gian lỡ nụ cười

Đời sống ôi buồn như cỏ khô
Này anh em cũng tợ sương mù
Khi về tay nhỏ che trời rét
Nghe giá băng ṃn hết tuổi thơ.

Bài Thanh Xuân của Trần Thy Nhă Ca nghe như lời chiếu cố củamột vị Quan Âm Bồ Tát.

Tưởng chừng như nếu các vị Tổng Thống phu nhân ở thế giới t́nh cờ đọc được, ắt các phu nhân vui ḷng cạo đầu sạch sẽ để đi tu.

Tôi tiếc ḿnh không có tài bàn giải như Kim Thánh Thán Mái Tây, nên t́m không đủ lời tuyệt đối viết ra. Ngày mai ắt tôi sẽ chết không nhắm mắt được.

Thử nêu câu hỏi: Nếu như những ông Khổng Tử đọc bài thơ đó, ắt sẽ gây ra sự ǵ? Tất nhiên là các ông sẽ chẳng bận tâm hỳ hục soạn Kinh Thi, Kinh Dịch làm ǵ nữa.

Tôi bây giờ đứng thu thân
Sống cam phận nhỏ chia phần an ủi

Thơ nghe như giọng tiên nữ xuống khép nép xin vào hộ hè trần gian. Tiên nữ nhu mỳ khiêm thuận. Đó là điều hiếm có.

Tiên nữ bỏ nhà ra đi lúc c̣n bé:

Tôi bỏ nhà ra đi năm mười chín tuổi Đêm trước ngày đi nằm đợi tiếng chuông

Đợi nghe tiếng chuông gơ xong rồi mới ra đi. Đó cũng là phong thái Tiên nữ lúc c̣n nhỏ tuổi. Thong dong gay cấn.

Tuổi nhỏ bị bỏ quên không bao giờ ngó lại
Tôi với ngày qua biển xám mây mù

Càng gay cấn hơn nữa:

Người cũng vậy, ḷng muôn ngh́n dối trá
Vờ thương yêu, vờ đắm đuối ân t́nh
Tôi cũng dại, tin lời, trao tất cả
Đâu biết người mang nửa dạ yêu tinh

Trần Thy Nhă Ca kể ra cũng c̣n rộng lượng. Cô không viết:

“Đâu biết người mang toàn dạ yêu tinh”. cô dấu bớt cho người một phân nửa. Nên chỉ c̣n lại “nửa dạ yêu tinh” mà thôi.

Thế th́ bài thơ của nữ sỹ h́nh như luôn luôn muốn rằng đừng thốt ra lời ǵ vượt quá cái mực điều độ. Nghĩa là phải thành tựu cho được tinh thể của “Nhă Ca”? nhưng “Nhă Ca” vốn là cái ǵ dễ ch́m tắt nhất trong bụi hồng. V́ thế phải kêu gọi nó tỉnh dậy.

“Tôi làm con gái gọi trăm lần Nhă Ca.”

Cái ǵ đă khiến nữ sỹ tha thiết nói chân t́nh như thế? Ấy có lẽ cũng chính là dư vang tiếng chuông ở chùa nào ngày nhỏ đă nghe? Nghe ở “cuối cơn điên” và ở “đầu giấc ngủ”:

Cuối cơn điên đầu giấc ngủ đau buồn
Tiếng chuông đến dịu dàng lay tôi dậy
Tiếng chuông đến và đi chỉ ḿnh tôi thấy
Chỉ ḿnh tôi nh́n thấy tiếng chuông tan
Tiếng chuông tan đều như hơi thở anh em
Tiếng chuông tan rời như lệ mẹ hiền.....

Tiếng chuông lạ thường kia, nữ sỹ đă nghe? Không. Nhă Ca viết: tôi nh́n thấy ....chỉ ḿnh tôi nh́n thấy tiếng chuông tan..... Nh́n thấy tiếng chuông tan như thế, cũng là nh́n thấy những đổ vỡ sắp xảy đến cho ḿnh. Sắp xảy đến hay là đă xảy ra, th́ cũng vậy. Lời thơ sắp đi vào chỗ thống thiết với một “cao cách điệu” hy hữu:

Từ độ xa chuông, khôn lớn giữa đời
Đổi họ thay tên viết văn làm báo
Cơm áo dạy mồm ăn lơ nói láo
Cửa từ bi xưa mất dấu đứa con hư
Tháp cổ chuông xưa sông nhỏ bây giờ
Gịng nước cũ trong mắt nh́n ẩm đục
Con đường cũ trong hồn nghe cỏ mọc....

Tuổi ngây thơ bị vùi lấp hết. Mà lời thơ thật huy hoàng như báo hiệu cuộc hồi sinh. Và quả thật như thế. Cuộc hồi sinh đă đến:

Nhưng sao chiều nay bỗng bàng hoàng nhớ
Tiếng chuông xưa bừng sống lại trong tôi
Tiếng chuông xưa. Ḱa. Tuổi dại ta ơi
Chuông oà vỡ trong tôi ngh́n tiếng nói
Những mảnh đồng đen như da đêm tối
Những mảnh đồng đen như tiếng cựa ḿnh
Những mảnh đồng đen như máu phục sinh.....

Lời thơ xô ùa tới trùng trùng điệp điệp như ngọn triều đại hải:

Tôi thức dậy đây, tôi thức dậy rồi
Thức dậy thật sự rồi
Thức dậy cùng giông băo, thức dậy cùng tan vỡ
Thức dậy cùng lịch sử
Mẹ hiền ơi, thành phố cũ, chiều nay
Có tiếng chuông nào rơi như lệ trên tay
Trên mặt nước, trên mặt người, mặt lộ
Cho con trở về đứng mê sảng ngó.
(Tiếng chuông Thiên Mụ)

BÙI GIÁNG



Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 2

Notice: Undefined variable: Level in F:\www\vanmagazine\MainContents\iBottomContentsHTML.php on line 6

Home